àn cảnh như vậy, anh có thể chân
chính hiểu được cái gì là gia đình ấm áp. Chỗ này, mặc dù chật chội, nhưng so với căn nhà mấy trăm thước vuông và vườn hoa lớn của anh,
có không khí hơn nhiều.
Dung Ân cả một buổi chiều đều tránh anh ra, cô muốn cho Nam Dạ
Tước tự thấy không có gì vui, thừa lúc còn sớm mà trở về.
Nhưng là mẹ Dung không như vậy, Tục ngữ có câu mẹ vợ xem con rể,
càng xem càng thích, tâm tình mẹ Dung hiện tại đểchỗ này. Bà còn
mang theo Nam Dạ Tước đi thăm khắp nơi, mặc dù đã đi hai gian phòng
nhưng bà làm không biết mệt.
"Nhìn xem, đây là phòng ngủ của Ân Ân, bên trong chứa đều là đồ của nó..."
Nam Dạ Tước lách vào ở cửa, bên trong gian phòng kia nhiều lắm là
cũng là 7, 8 mét vuông, bày một cái giường đơn, mặc dù không thoải
mái, nhưng lại rất ấm áp.
Cơm tối cũng là Dung Ân chuẩn bị, gói hết bánh sủi cảo, còn có một
bàn món ăn, mẹ Dung còn chuẩn bị thức ăn chín, tóm lại thời điểm mang lên bàn, rất là giống như có tiệc.
Màn đêm buông xuống, phía ngoài truyền đến đinh tai nhức óc tiếng
pháo, pháo hoa đang chiếu xuống cả bầu trời thoáng cái sáng như ban
ngày, một chút rồi lại khôi phục tối đen, mẹ Dung chống gậy đi về
phía phòng bếp, Dung Ân đem chén dĩa bày ở trên bàn, cô nhìn mắt Nam
Dạ Tước, "Đã ăn xong rồi, anh cũng nên trở về đi thôi, nếu không yên
lòng..., anh sáng mai lại đến."
Sắc mặt cô nhìn cũng không tốt, nếu không phải e ngại mẹ Dung ở
đây, cô căn bản là không muốn cùng Nam Dạ Tước ngồi cùng một chỗ ăn cơm, những ngày như vậy, tất cả mọi người là thân nhân vây ngồi cùng một
chỗ, đã ai gặp qua cùng người mình hận ngồi cùng bàn hay sao?
Mẹ Dung hớn hở từ phòng bếp đi ra ngoài, cầm lấy bình rượu đỏ,
"Đây là ta nhờ cho bác Lưu mua, bà nói là rượu nho, dễ uống ."
Dung Ân xem xét mắt, thấy là cái loại này trên thị trường là loại
bình thường nhất, 25 đồng tiền một chai, khóe miệng cô vẽ ra mấy phần tự giễu, "Mẹ, người cầm vào đi, hắn làm sao có thể uống loại rượu này?"
Mẹ Dung cầm lấy chai rượu, mới chịu để xuống, bị Dung Ân vừa nói như vậy, liền lúng túng không biết là muốn thu trở về hay là để xuống, Nam
Dạ Tước đi tới bên người bà, nhận lấy chai rượu nho kia, "Bác gái,
rượu này rất ngon, con vẫn thường xuyên uống".
Mẹ Dung khóe miệng cứng đờ trì hoãn rồi trì hoãn, có chút ý không
tốt, suy nghĩ một chút, cũng đúng, bác Lưu nói rượu này chỉ 25 đồng,
sớm biết..., bà sẽ nhờ cho bà ấy mua ình chai rượu ngon rồi.
Dung Ân thấy mẹ thần sắc có chút áy náy, liền kéo bà ngồi xuống,
cô chỉ là hướng về phía Nam Dạ Tước, không nghĩ tới làm cho bà khó
xử.
Người đàn ông rót ình một chén, lúc rót cho Dung Ân cùng mẹ Dung,
liền thêm chút ít đá, như vậy uống sẽ không say, sẽ có cảm giác
giống như mùi vị nước trái cây.
Mẹ Dung không ngừng gắp thức ăn cho Nam Dạ Tước, hai đứa bé, bà một miếng cũng không có thiên vị, chính mình ăn ít nhất.
Lúc Nam Dạ Tước theo trở về, Dung Ân vốn là có lo lắng, cô sợ mẹ
mình mất hứng, thật ra thì mẹ Dung sớm đã nghĩ thông suốt, chuyện
người trẻ tuổi bà đã không còn có thể làm chủ được rồi, bà duy nhất hi vọng chínhlà Dung Ân được hạnh phúc.
Mẹ Dung gắp rất nhiều thức ăn cho Nam Dạ Tước, bên trong cái
chén thức ăn chất như một ngọn núi nhỏ, "Tước, ăn nhiều một chút, uống
rượu..."
Nam Dạ Tước thỉnh thoảng cùng bà nói chuyện, thật ra thì anh rất
ít khi cùng người xa lạ nói chuyện, nhưng mẹ Dung không giống, cái
loại cảm giác thân thiết tự nhiên này, làm anh không nhịn được muốn
nhích tới gần.
Đây vốn là gia đình không trọn vẹn, anh thật hy vọng có thể dung
nhập vào, cảm giác này chính là thân mật mà tốt đẹp, thật có thể ấm áp
đến trong lòng.
Rất ấm áp, rất thoải mái.
Sau khi cơm nước xong, Dung Ân thu dọn xong bát đũa, cô lau khô sạch sẽ hai tay đi ra ngoài, "Mẹ, con muốn ngủ với mẹ."
"Được" mẹ Dung trên mặt sủng nịnh mà vỗ vỗ tay cô, "Tước, con nằm ngủ ở phòng Ân Ânđi".
"Mẹ —— " Dung Ân vội vàng ngăn lại, "Anh ấy về nhà là được rồi, sẽ không ở tại nơi này ."
"Nhưng nó uống rượu, để cho lái xe thì không an toàn..."
"Thuê xe là được, " Dung Ân ngẩng đầu, sắc mặt vô thần mà nhìn về Nam Dạ Tước, "Anh thuê xe đi, xe ngày mai lại đến lấy."
"Ân Ân, " mẹ Dung mặt lộ thương yêu, "cha mẹ Tước cũng không có ở tại thành phố này, bây giờ gần sang năm mới một người nhiều vắng
lạnh, rồi hãy nói phòng của con cũng là trống không, nó là lần đầu
tiên tới nhà chúng ta, con cũng không nhìn một chút mấy giờ rồi..."
Mẹ Dung đem Dung Ân quở trách , ánh mắt khác hướng Nam Dạ Tước, "Con ở đây đi, đợi chút nữa ta liền đổi lại chăn đệm mới".
"Không cần."
Dung Ân cho là anh cự tuyệt, không nghĩ Nam Dạ Tước lại nói như thế, "Dù sao là Ân Ân ngủ qua, như vậy là tốt rồi."
"Vậy được, ngươi xem chúng ta liền ba người, bằng không có thể cùng
gia đình khác như vậy chơi mạt chược, thời điểm năm nay, rõ ràng là
rất lạnh..."
"Mẹ, " Dung Ân nhíu mày, cô không nghĩ tới mẹ Dung hứng tr
