XtGem Forum catalog
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218965

Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.

h tiếng bịch trong trẻo, làn da trắng nõn đỏ

lên 1 vùng lớn, dáng vẻ dường như sắp rỉ máu.

Nam Dạ Tước không có ngăn cản, mặc cô làm loạn.

Anh cởi quần áo ra ngồi vào trong bồn tắm, bên trong dung tích chỉ

chứa đủ hai người, lúc Nam Dạ Tước cuối người xuống, mảng lớn bọt nước

theo hai bên bồn tắm tràn ra bên ngoài.

Dung Ân sợ run lên, con ngươi nhìn thẳng anh, "Đi ra, anh đi ra".

Nam Dạ Tước vươn tay kéo cô vào lòng, thân thể cô cứng đơ, người đàn

ông cũng không có xâm phạm cô, chẳng qua là đem sữa tắm đổ vào lòng bàn

tay, thoa lên cánh tay và chân Dung Ân. Nước mắt cô lạnh như băng rơi

xuống bồn tắm, hòa vào nhau, Dung Ân cảm thấy dòng nước này giống như

nước xoáy, muốn đem cô cùng hòa vào, Nam Dạ Tước tắm cho cô sạch sẽ, lấy khăn tắm trải rộng quấn lên người cô, sau đó liền ôm cô lên giường.

Một bên giường cũng bị lún xuống, thân thể Dung Ân co rúc giống như

là trẻ mới sinh, đầu gối co lên trước ngực, hai tay ôm chặt đôi chân.

Nam Dạ Tước tiến lại, trên người anh cũng rất lạnh, làn da khoảnh

khắc chạm vào nhau, Dung Ân run rẩy lên, trên đầu tóc dài vẫn chưa khô,

tựa vào trên đầu gối, từng giọt nước lớn đọng lại đã thấm ướt cả gối.

Người đàn ông ôm chặt lấy thân thể của cô, đem mặt dán vào cổ Dung Ân.

Cô cảm thấy chán ghét vô cùng, không có sức lực giãy giụa, linh hồn

của cô cũng bị rút ra hết, hiện tại chỉ còn lại một cái xác, vẫn là vô

lực, ngay cả sức lực cũng không có.

Dung Ân cũng không lâu liền ngủ mất, cô nhất định là đang mơ tới Diêm Việt, cô ở trong ngực Nam Dạ Tước không ngừng giãy giụa, trong miệng

dồn dập lo âu mà gọi tên Diêm Việt. Thân thể lúc đầu nhẹ nhàng khoan

khoái một hồi sau liền toát ra đầy mồ hôi lạnh, Nam Dạ Tước đem cô quay

lại, ánh mắt cô đóng chặt lại, hàm răng cắn rất chặt, người đàn ông vươn tay lau mặt cho cô, quả nhiên cả lòng bàn tay cũng là nước mắt.

Anh nâng khuôn mặt tinh tế của cô lên hôn, mùi vị mặn chát xuyên qua

môi mỏng rót thẳng vào trái tim, thấy bộ dạng đau khổ này của cô, Nam Dạ Tước quả thật so với cô còn đau hơn, nhưng anh không buông tay được,

trong miệng cô đang gọi tên người khác, bọn họ đã từng có lúc yêu say

đắm đến khắc cốt ghi tâm. Đối với anh và Dung Ân mà nói, họ không có gì

cả, có lẽ trong lòng cô, anh chỉ là ỷ mạnh hiếp yếu mà thôi.

Dung Ân thật sự mơ tới Diêm Việt.

Trường học của bọn họ có sân trường rất lớn, bên cạnh đủ loại cây

bạch quả. Mỗi lần Diêm Việt chơi bóng rổ, cô đều mua hai chai nước ngồi ở gốc cây nhìn anh.

Thời gian đó thật đẹp, cô thích nhìn khuôn mặt trong sáng đang cười

của Diêm Việt, Dung Ân đưa hai tay về hướng trên đỉnh đầu, cô làm ra tư

thế chụp hình, chụp toàn bộ động tác mạnh mẽ của Diêm Việt, quý trọng

giấu đi.

Dung Ân khóc lên, hai bả vai ở trong ngực Nam Dạ Tước không ngừng co

rúm, cô không muốn chính mình tỉnh lại, ít nhất ở trong mơ, cô có thể

nhìn thấy Diêm Việt, không cần chấp nhận chuyện anh thật đã ra đi.

Dung Ân có rất nhiều điều muốn nói với Diêm Việt nhưng không còn kịp

nữa rồi. Cô muốn cùng Diêm Việt từ từ hồi phục rồi mới nói cho anh biết, trong hai năm qua cô đã sống thế nào.

Hai năm trước, Diêm Việt là trước mắt cô bị đẩy đi ra. Nếu như không

có khoảng thời gian trống vắng đấy bọn họ vẫn như cũ ở bên nhau hạnh

phúc. Cô cũng sẽ không để anh ở trong gian phòng đó tối tăm ngột ngạt và bị giam cầm đến hai năm.

Diêm Việt không thích đêm tối, một chút cũng không , anh thích sống

trong phòng nơi có ánh sáng tươi đẹp, anh cũng rất thích nói chuyện.

Việt, thế giới bên dưới kia rất đen tối sao? Sau này không còn nhìn thấy ánh sáng tươi đẹp nữa, không có người cùng anh nói chuyện, anh phải

tiếp tục như thế nào đây??

Dung Ân khóc đến khàn cổ họng, nước mắt rơi xuống trước ngực anh,

theo chiếc cổ ngăm ngăm mà rơi chảy xuống, vẫn quanh co trước ngực giống như một thanh đao nhọn, tùy thời xé nát trái tim anh. Bàn tay to lớn

đặt trên lưng Dung Ân vỗ nhẹ mấy cái, cô khóc không còn kịch liệt nữa

rồi, vỗ về như vậy,làm cho Dung Ân không ra khỏi ôm chặt thắt lưng Nam

Dạ Tước. Cô khóc to "Việt, đừng đi, đừng đi nữa, chờ em một chút".

Động tác trên tay Nam Dạ Tước cứng đờ, năm ngón tay thon dài đẹp mắt nắm thành quyền.

Anh ngắm nhìn khuôn mặt phía dưới này, cuối cùng ,vẫn là nên nới lỏng ra, tiếp tục vỗ nhẹ từng cái trên lưng cô.

Toàn thế giới, cũng chỉ có Ngự Cảnh Uyển này là hắc ám nhất.

Phía ngoài, có Nam Dạ Tước vì cô mà trồng cây bạch quả, hôm nay cũng

chỉ còn lại chút ít cây khô trụi lủi, trông tiêu điều vô cùng. Chỉ cần

đi ra một bước là có thể nhìn thấy bọn họ dưới gốc cây bạch quả cùng

nướng đồ ăn,khi còn náo nhiệt ấm áp. Nhưng giờ khắc này những hồi ức xưa kia đã hóa thành một thanh kiếm sắc bén, Dung Ân hận không thể cầm nó

chia năm sẻ bảy Nam Dạ Tước.

Lúc tỉnh lại cô trợn tròn mắt nhìn về phía đỉnh đầu, bức rèm cửa bị

Nam Dạ Tước lôi kéo lên, lúc này thật không rõ ban ngày hay ban đêm.

Tối quá tối quá. Cô cảm nhận được Diêm Việt ngay lúc đó cô đơn lãnh lẽo, cô cũng không nhúc nhích, hai con mắt thẳng nhìn lên.

Vương Linh đi vào đưa điểm tâm, cô bật đèn lên r