n hai năm qua từ từ nói cho anh nghe". Diêm Minh đem cái
tay kia rời đến phía sau, cũng không muốn cho người khác nhìn thấy.
Dung Ân đem chăn kéo đến cổ anh, Diêm Việt thần sắc có chút ảm đạm,
"Xem ra, thật sự đã xảy ra rất nhiều chuyện, Ân Ân, em thật sự ổn
sao?"
Khuôn mặt Dung Ân được ánh sáng chiếu rọi vào hiện ra vẻ mông
lung nhẵn nhụi, giống như là lần đầu tiên Diêm Việt nhìn thấy cô, tóc
thật dài, không có trải qua duỗi nhuộm, tự nhiên thoải mái. Cô như
nghẹn ở cổ họng, đặc biệt là có Diêm Minh ở đây, tất cả hành động của
Dung Ẩn, chỉ là mở mắt nói lời bịa đặt, "Tốt, em thật sự rất tốt."
"Ân Ân, cám ơn em đã đợi anh hai năm."
Dung Ân đem hốc mắt phiếm hồng gạt qua, cô nằm ở trước ngực
Diêm Việt, nếu quả thật làm cho cô đợi..., cô nhất định nói sẽ chờ anh
hai năm, chẳng sợ chết nghèo chết đói, chỉ cần cô biết anh ban đầu còn
sống. Nhưng trên đời không có nhiều như vậy nếu như, thời gian trước đây cũng không thể nào quay lại được.
Diêm Minh đứng một chút cũng đi ra ngoài, trong phòng bệnh liền chỉ còn lại Dung Ân cùng Diêm Việt.
Bác sĩ nói anh mới tỉnh lại, vẫn không thể thông qua cổ họng trực
tiếp tiếp xúc thức ăn, nhưng miệng Diêm Việt rất khô, Dung Ân mang tới
khăn bông thấm nước, tỉ mỉ lau ướt đôi môi cho anh.
"Ân Ân, Bác gái thân thể khỏe không? Hai người vẫn ở tại chỗ kia sao?"
Diêm Việt không biết, mỗi câu nói của anh, đều giống như đao nhọn, một tấc một tấc khắc vào trong lòng cô. Cô thậm chí cảm thấy được,
chỉ cần lưu lại từng giây từng phút, đều khó có thể chống đỡ được,
"Dạ, chúng ta còn ở tại chỗ kia".
"Đợi thân thể của anh tốt trở lại, anh liền tới nhà của em, Ân
Ân, chúng ta kết hôn, anh muốn đem thiếu thốn hai năm qua nhanh chóng
bù đắp lại cho em".
Dung Ân ánh mắt đỏ bừng, xoay người sang chỗ khác, bối rối lấy tay
che dấu mà lau đi khóe mắt, "Việt, em đi vào phòng vệ sinh rửa tay,
sẽ trở lại ngay".
Bên ngoài phòng bệnh là một gian phòng đơn, có phòng vệ sinh cùng
phòng nghỉ ngơi, lúc này những người khác trong Diêm gia đều đang an vị ở trên ghế sa lon, thấy nàng đi ra ngoài, Diêm phu nhân dẫn đầu khẩn
trương nói, "Như thế nào, Việt không có sao chứ?"
"Bác gái, anh ấy không có chuyện gì, chỉ là có chút mệt mỏi".
Dung Ân không để cho nước mắt rớt xuống, Diêm phu nhân xem xét phía trong, thấy Diêm Việt an tĩnh nằm ở kia liền quay qua gọi Dung Ân, "Ta
biết, chuyện hai năm trước, có lẽ thật cùng ngươi không liên quan,
nhưng là..."
Dung Ân dừng lại bước chân, đứng ở trước mặt người nhà Diêm gia, "Bác gái, người có lời gì có thể nói thẳng".
Diêm phu nhân khẽ thở dài, "Vốn là, Diêm gia chúng ta có lẽ có thể
tiếp nhận ngươi, nhưng Dung Ân ngươi cũng nên biết, bây giờ không phải
là hai năm trước nữa, chuyện ngươi cùng giám đốc Tước Thức còn có người nào không biết, ta thật sợ Việt sẽ chịu không nổi sự đả kích này".
"Bác gái, " khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Ân nhẹ ngẩng lên, phía
trên vẫn sưng đỏ , "Con tự mình có chừng mực, Người không cần lo
lắng".
"Phu nhân, " má Lưu ở bên cạnh cố gắng khuyên can, "Nếu thiếu gia đã tỉnh dậy, hơn nữa cũng lại thích Ân Ân như vậy..."
"Câm miệng, ngươi thì biết cái gì?" Diêm phu nhân quát ngưng lại
những lời mà ở trong miệng bà không còn kịp nói ra ..., thấy Dung Ân xoay người muốn đi, rồi lại khẽ gọi, "Ân Ân, Việt hiện tại rất cần cô,
ta hi vọng... cô có thể nói chuyện nhiều cùng nó, còn chuyện của cô nữa, bây giờ không phải thời điểm tốt để nói cho nó biết ..."
"Con biết, " Dung Ân cảm thấy mệt chết đi, không đợi Diêm phu nhân
nói xong liền cắt đứt lời bà..., "Trước lúc Việt chưa hoàn toàn
khôi phục lại, con sẽ không bỏ lại anh ấy". Không đem đối phương một
mình bỏ lại, đây cũng là lời họ đã từng thề, Dung Ân xoay người mở
cửa đi vào, khi Diêm Việt không có tỉnh lại, cô còn có thể lừa mình dối
người, hiện tại anh đã tỉnh lại, những thực tế kia liền khẩn cấp muốn ép cố cúi đầu, thật ra nếu suy nghĩ thấu đáo thì bọn họ, không
chỉ tồn tại riêng hai năm xa cách, mấu chốt là rất nhiều thứ cũng
đã thay đổi.
Đi vào phòng bệnh, Diêm Việt mắt đang nhắm lại, mái tóc ngắn màu
nâu đậm xoã trên trán, trên người đắp chăn mỏng giống như là một tờ
giấy trắng, Dung Ân đi về phía trước vài bước, tâm tư bỗng nhiên khẩn
trương lên, hai con mắt trợn tròn.
Hô hấp của Diêm Việt thật giống như vừa chặt đứt, trên giường
cái chăn đắp ở trên người che đi cũng nhìn không ra cái gì phập phồng . Nàng cước bộ vội vả tiến lên, đến bên giường của anh, chỉ cảm thấy hai
chân chính mình đều run rẩy, trong lòng bàn tay cũng là mồ hôi.
Dung Ân nhắm chặt hai mắt lại, sức lực rất lớn mới đưa tay phải ra, vừa muốn chạm đến đến hơi thở Diêm Việt, anh liền mở mắt ra,
ánh mắt sáng như ngọc lưu ly. Nàng cả kinh giật mình, tay còn chưa
kịp rút về thì trong hốc mắt lệ đã trào ra.
"Ân Ân, em thật khờ... " Diêm Việt câu khởi một bên khóe miệng, nụ cười sủng nịnh, "Anh không có ngủ thiếp đi nữ