sau đó, hướng dẫn cô ấy một cách nghiêm túc, cách lắc bình cho thật đều.
Sau khi trở về nơi ở của cha, tôi thường tìm cớ để đến gặp Lạc Tú.
Tuy chúng tôi cách nhau hàng nghìn năm thời gian, và có rất nhiều suy
nghĩ của tôi mà cố ấy không hiểu, nhưng cô ấy rất biết lắng nghe, và
luôn khích lệ tôi tiếp tục câu chuyện bằng nụ cười thuần khiết, trong
sáng của cô ấy. Mỗi lần thấy cô ấy cười, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng,
tựa hồ như được đắm mình trong làn gió mơn man, cảm giác thư thái thấm
vào từng tế bào. Tôi yêu thích vô cùng cảm giác ấy.
Sau khi rửa sạch bình gốm, chúng tôi cùng rời khỏi nhà bếp, sóng bước trên hành lang dẫn về căn phòng của cô ấy. Đêm nay bầu trời lặng gió,
hàng ngàn ngôi sao nhấp nháy trên nền trời xanh thẫm, mai chắc sẽ nắng
to lắm đây. - Vì sao các ngôi sao lại biết nhấp nháy? Tiếng nói êm êm
vang lên bên tai tôi. Tôi ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, đắm chìm vào
thế giới tinh cầu lung linh, huyền hoặc. Lẽ ra tôi nên trả lời rằng: bởi vì ánh sáng của các ngôi sao phải xuyên qua bầu khí quyển bảo vệ trái
đất vốn luôn biến động về mật độ.
- Bởi vì, các vì sao cũng giống như con người, thường chớp mắt khi gặp phải chuyện buồn.
Tôi quay sang nhìn cô ấy, trong bóng đêm tịch mịch, gương mặt của cô
ấy đẹp một cách phiêu linh, lạ thường. Khi cô ấy ngẩng lên, tôi thấy rõ
chiếc cằm nhọn xinh xẻo và các đường nét thanh tú trên gương mặt cô ấy.
Đột nhiên, tôi có linh cảm bất ổn rằng, mình không thể tiếp
tục đứng đây ngắm nhìn trời sao thêm nữa, vì rất có thể, tôi sẽ phạm sai lầm…
- Rajiva! Đó là cha! Cha đứng trên dãy hành lang nhìn tôi và Lạc Tú,
giọng cha nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ khiến tôi giật mình. Lạc Tú ngượng ngùng, cúi chào cha, rồi nhanh chóng rời gót. Tôi thấp thỏm lo âu bước
về phía cha.
Hai cha con cùng nhau trở về phòng, cha không nói gì cả. Tôi cũng không biết phải nói gì lúc này, nên đành im lặng.
- Rajiva!
Cuối cùng thì cha cũng chịu lên tiếng.
- Lạc Tú là một cô gái ngoan!
- Vâng.
Tôi biết điều đó chứ.
Cha dừng bước, nhìn tôi, giọng cha thâm trầm:
- Cha không phản đối chuyện của con và Lạc Tú. Có điều, con phải suy nghĩ cho thật kỹ…
Đèn lồng treo trên lối đi soi rọi nét ưu buồn trong mắt cha, tiếng thở dài não nề vang lên:
- Liệu con có chịu đựng nổi cuộc tình mà những tháng năm chia li
nhiều hơn gặp mặt, và phải dùng tính mạng của mình để đánh đổi những lần hội ngộ ít ỏi, giống như cha và mẹ con không…
Tôi đứng sững lại, ngước nhìn đôi mắt nhuốm bi thương, dâu bể của cha, tim thắt lại, tôi cắn môi, khẽ đáp:
- Con hiểu, thưa cha…
Đêm đó tôi không sao chợp mắt nổi, lời cha nói cứ quẩn quanh mãi
trong tâm trí tôi. Tôi có đủ dũng cảm để sẵn sàng chịu đựng không? Tôi
có dám không?
Có lẽ chuyện tình yêu của cha mẹ đã ảnh hưởng sâu sắc đến tôi, khiến
tôi không sao chấp nhận được lối sống “tàu nhanh” của các bạn đồng trang lứa. Có vô số các cô gái vây quanh tôi, nhưng tôi không hề có cảm xúc
với họ. Bởi vì ánh mắt họ dành cho tôi chứa nặng nhiều thứ khác, ngoài
tình cảm. Mẹ tôi là giáo sư lịch sử nổi tiếng. Bản thân tôi chưa đến hai mươi tuổi đã có công ty riêng. Tôi lại cao ráo, đẹp trai. Tất cả những
ưu điểm này gộp lại có thể đánh đổ bất cứ cô gái nào. Nhưng, thử hỏi có
bao người trong số họ thực sự quan tâm, trân trọng con người thực của
tôi, tâm hồn tôi, cảm xúc của tôi, mà không phải ngoại hình, gia thế,
điều kiện kinh tế của tôi. Có ai trong số họ sẵn sàng hi sinh tất cả,
bất chấp mọi khó khăn để yêu tôi giống như mẹ tôi yêu cha tôi?
Tôi đã thử hẹn hò với nhiều cô gái khác nhau, nhưng các mối quan hệ
đó đã chấm dứt sau chỉ ba lần gặp gỡ. Không ai trong số các cô gái xinh
đẹp, kiểu cách ấy là bóng hình thuần khiết, trong sáng mà tôi hằng mong
đợi và tìm kiếm. Tôi không ngờ hình bóng ấy lại xuất hiện ở thời đại
cách tôi hơn một nghìn năm về trước. Tôi nghe rất rõ tiếng trái tim mình thổn thức. Nhưng, liệu tôi có dám không? Tôi trằn trọc không yên, tôi
vùng dậy, đến bên khung cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Thực ra tôi
đã biết được câu trả lời: tôi không dám!
Ngay từ đầu tôi đã biết điều này, nhưng tôi cố tình né tránh câu hỏi
khắc nghiệt này. Tuy tôi vô cùng ngưỡng mộ tình yêu của cha mẹ, nhưng
tình yêu “sống chết có nhau” ấy có lẽ chỉ thuộc về cha mẹ mà thôi. Tôi
và những người sống quanh tôi, chẳng thể học theo họ, bởi vì không ai có đủ dũng khí để làm như họ…
Đến lúc phải buông tay rồi, hãy làm điều đó khi mà cả hai còn chưa
kịp sa vào lưới tình. Sau năm ngày nữa tôi sẽ ra đi. Hãy xem cuộc gặp gỡ này là một kỷ niệm đẹp trong cuộc đời. Lần tiếp theo tôi trở lại đây,
cô ấy đã hai mươi mốt tuổi, chắc chắn đã có gia đình.
Kể từ buổi tối đó, tôi không đến tìm Lạc Tú nữa. Nếu có tình cờ gặp,
tôi cũng chỉ chắp tay cúi chào, giữ khoảng cách nhất định với cô ấy. Tôi thấy đau lòng khi bắt gặp vẻ thất vọng trong mắt cô ấy, nhưng tôi có
thể chịu đựng được. Dù sao thì cũng chỉ có vài ngày ở bên nhau. Tôi tin
rằng, cô ấy sẽ dần lãng quên tôi thôi…
Đạo Hằng và tám đệ tử của cha làm việc rất hiệu quả. Chỉ vài ngày sau đó, Đạo H