g và đổ dần về
phía sau gáy và vì trên đầu không có tóc, nên hình ảnh đó càng trở nên kỳ dị.
Tôi nhớ rằng, người Ai Cập và Ba Tư cổ đại từng có tập tục nén vầng trán cho
dẹp xuống ngay khi còn nhỏ, nhưng tập tục đó chỉ giới hạn trong các thành viên
của hoàng thất. Không biết, trán của ni cô là do bị dẹp bẩm sinh hay đã được
nén sau khi sinh. Tuy nhiên, vầng trán dẹt không làm mất đi vẻ đẹp mặn mà của
ni cô.
Tiếp
tục quan sát tiểu hòa thượng mười lăm tuổi, không thể không thốt lên, đó là một
vẻ điển trai quyến rũ kỳ lạ! Cũng sống mũi cao, đôi mắt sâu, nhưng không thô
lậu như những người khác. Khuôn mặt tiểu hòa thượng hệt như bức tượng thần Hy
Lạp, với những đường nét ngời sáng như một khối lập thể được đúc tạc tỉ mỉ. Ngũ
quan là một sự kết hợp hài hòa và tài tình, với đường lông mày dày và đậm, sống
mũi cao thanh tú, đôi đồng tử màu xám nhạt như được khảm giữa một vùng nhãn
thần rộng và sâu thẳm, thuần khiết tựa nền trời xanh trên sa mạc mênh mông. Tuy
tuổi còn rất trẻ nhưng ở tiểu hòa thượng đã toát lên vẻ đạo mạo, sáng rỡ, khiến
tôi vừa có cảm giác ấm áp vừa gợn chút tò mò.
Hòa
thượng có làn môi rất mỏng nhưng đường nét đậm rõ, khi đôi môi khép lại, cánh
môi uốn lên một đường cong thanh tú. Khuôn mặt thuôn dài, chiếc cằm nhọn đậu
trên chiếc cổ cao gầy tựa thiên nga, từng nét thon dài sống động. Không giống
những đàn ông khác trong lều, tiểu hòa thượng có nước da bánh mật. Khoác trên
mình chiếc áo choàng dài, vai rộng phủ toàn thân, chiều cao một mét bảy càng
tôn thêm dáng vẻ cao lớn, nhưng cũng khiến y phục trên người tiểu hòa thượng
trở nên đơn sơ. Chắc chắn tiểu hòa thượng sẽ còn cao nữa, có thể đến một mét
tám hoặc hơn.
Tôi
chăm chú quan sát hai con người kỳ lạ đó, trí óc quay cuồng. Cho đến khi, thật
bất ngờ, họ bắt đầu trò chuyện với tôi bằng tiếng Hán lơ lớ.
Rất lâu
sau tôi mới hiểu được rằng họ đang cố hỏi xem tôi từ đâu tới và vì sao lại lưu
lạc đến chốn này. Ngước nhìn họ với vẻ đau khổ, tôi đáp:
- Làm
ơn cho tôi biết, đây là đâu, nơi này thuộc nước nào vậy?
Vẻ băn
khoăn không hiểu rõ trên nét mặt ni cô, nhưng hình như tiểu hòa thượng đã nắm
bắt được đôi điều, đột ngột ngồi xuống cạnh tôi, khuôn mặt tuấn tú, thuần khiết
của tiểu hòa thượng bừng sáng. Bị hút hồn bởi vẻ đẹp ấy, tim đập mạnh khiến tôi
choáng váng trong giây lát.
- Chúng
tôi đến Wensu, sắp rồi. Cố là ngươi Han?
Đang
chưa hết băn khoăn vì trái tim lỗi nhịp đập nhanh vô cớ, tôi bỗng phì cười
trước điệu bộ hết sức nghiêm túc nhưng phát âm tiếng Hán lơ lớ và trật tự chủ
ngữ vị ngữ đảo lộn hết cả của tiểu hòa thượng.
Đôi
chút ngượng ngùng và khuôn mặt hơi ửng đỏ:
- Tiếng
Hán, tôi, nói không giỏi.
Hòa
thượng quay lại thao thao bất tuyệt một hồi với ni cô xinh đẹp. Tôi vội nín
cười, cố lí giải xem địa danh mà hòa thượng vừa nhắc đến là nơi nào. Căn cứ
phát âm của tiểu hòa thượng thì hình như đó không phải một địa danh ở Trung
Nguyên.
Hòa
thượng quay đầu tiếp tục hỏi chuyện tôi:
- Cố,
đi, đâu?
Tôi hăm
hở:
-
Trường An, biết chứ?
Thấy
hòa thượng gật đầu, tôi thở phào nhẹ nhõm. Vậy là địa danh này tồn tại và được
biết đến ở nơi đây.
-
Nhưng…
Hòa
thượng nhìn tôi do dự:
- Xa
lắm, một mình, cô?
Tôi uể
oải gật đầu, trong lúc này, ngoài Trường An, tôi chẳng thể nghĩ ra được nơi nào
khác, dù thế nào, đến đó tôi cũng không gặp trở ngại về ngôn ngữ.
- Chúng
tôi, đi Kuchi, cô, tiện đường.
Vất vả
lắm hòa thượng mới phát âm được một tiếng, tôi cứ định buột miệng cười lại gắng
sức kìm chế. Cứu mạng tôi, lại có thể trò chuyện với tôi, như vậy đã đáng quý
lắm rồi. Không biết Kuchi là nơi nào nhỉ? Tôi đã tiếp đất được bảy, tám tiếng
rồi cũng nên, vậy mà vẫn chưa xác định được địa điểm và thời đại lịch sử. Đường
đường là nghiên cứu sinh khoa lịch sử một trường đại học danh tiếng, xấu hổ quá
đi mất!
- Cô,
tên gì?
- Hả?
Mải suy
nghĩ, chưa kịp định thần, phải nhờ đến lần thứ hai tôi mới hiểu tiểu hòa thượng
muốn hỏi tên mình.
- Tôi
tên Ngải Tình[1'>.
Tên gọi
của tôi từ lâu đã là chủ đề gây cười của mọi người. Từ nhỏ tôi đã được gắn biệt
danh: Love. Bọn con trai thích thú chọc ghẹo, gào thét tên tôi: Oh, my love!
Tôi đã
đấu tranh đòi đổi tên, nhưng bố mẹ không chịu. Lâu dần thành quen. Gọi “tình
yêu” thì cũng có sao, chỉ tiếc, bao nhiêu năm mang tên “tình yêu” mà vẫn chẳng
thấy bóng dáng thần tình yêu của tôi đâu.
- Tên
tôi là…
Hòa
thượng phát ra một tràng dài những âm lạ mà tôi không sao nhớ nổi, chỉ cười trừ
đáp lại. Hòa thượng kiên nhẫn lặp đi lặp lại ba lần. Căn cứ vào phát âm, tôi
tìm ra những tiếng tương ứng trong Hán ngữ: Ku- ma- la- ji- ba, quả thực rất
khó đọc. Tôi gắng sức: Ku- ma- la-
ji- ba, Ku- ma- la- ji- ba, Ku- ma- la- ji- ba, …
Cánh
môi hòa thượng lên xuống theo từng chuỗi phát âm của tôi và ngừng lại với một
điệu cười sảng khoái, giọng cười cao vút, trong veo và vang xa như tiếng suối
reo giữa đại ngàn. Chợt nhớ đến, mới đây thôi tôi còn cười cậu ta phát âm tiếng
Hán không chuẩn, bây giờ thì đến lượt tôi rồi nhé, má tôi nóng