Đức Phật Và Nàng

Đức Phật Và Nàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211532

Bình chọn: 9.00/10/1153 lượt.

ng kính ấy lại nhòe lệ. Một buổi sáng dành cho

những bức ảnh.

Hơi thở chừng như nặng nhọc, bàn tay Rajiva run run khi cầm đến tấm

ảnh cuối cùng. Đó là tấm ảnh chụp vào ngày trước khi tôi lên đường. Hai

mẹ con cùng nhau đắp hai người tuyết lớn, một người tuyết nhỏ. Nhóc

Rajiva quấn khăn lụa Atala của tôi vào một người tuyết lớn, xếp chuỗi

hạt mã não bé thường đeo ở cổ thành hình trái tim rồi đặt vào ngực của

người tuyết lớn thứ hai, sau cùng, bé đội lên đầu người tuyết nhỏ chiếc

mũ của bé và bảo rằng, đây là gia đình chúng ta.

Bé đứng bên cạnh người tuyết nhỏ vẫy tay, nụ cười rạng rỡ như nắng

mai, gương mặt giống hệt bố. Trên mình người tuyết nhỏ, bé xếp các cành cây thành hình mấy chữ tiếng Anh xiêu vẹo.

Tôi nói với Rajiva, mấy chữ đó là I LOVE YOU, con yêu bố mẹ! Bàn tay

chàng vẫn chưa thôi run rẩy vì xúc động, nước mắt nhỏ xuống bức ảnh,

chàng vội lấy tay áo lau đi. Tôi mỉm cười, chấm nước mắt, nhớ lại ngày

hôm đó.

Nhóc Rajiva tháo khăn lụa trên cổ tôi và đề nghị tôi quay mặt đi, chờ bé sắp xếp xong xuôi mới được quay lại. Khi nhìn thấy những vật kỉ niệm trên mình ba người tuyết và hàng chữ kia, tôi cùng giống Rajiva lúc

này, đã bật khóc. Ý tưởng đó hoàn toàn do nhóc Rajiva nghĩ ra. Vào

khoảnh khắc ấy, tôi đã vô cùng khát khao gia đình chúng tôi cũng giống

như những người tuyết này, được quây quần bên nhau…

Tôi bước đến cạnh Rajiva, chàng ôm lấy eo tôi, vùi đầu vào bụng tôi, nghẹn ngào:

- Ngải Tình, một mình nuôi con vất vả lắm phải không. Ta thật hổ thẹn vì làm cha mà chẳng giúp được gì…

- Rajiva, đừng tự trách mình, chàng cũng vì bất đắc dĩ.

Tôi hít một hơi, lấy lại bình tĩnh, cười thật tươi: - Rajiva, con

trai viết thư cho chàng đấy. Tôi tìm thư trong ba lô và đưa cho Rajiva.

Chàng bóc thư, bàn tay vẫn không thôi rung động. Tôi hỏi:

- Nhóc Rajiva viết thư bằng tiếng phổ thông hiện đại, lối

viết rất khác với cổ văn, phải đọc từ trái sang phải theo chiều ngang,

chàng có cần trợ giúp không? - Không sao.

Chàng nhìn lá thư, giọng nghẹn ngào:

- Ta đã đọc đi đọc lại hàng trăm lần cuốn sổ ghi chép của nàng, nên quen với lối hành văn hiện đại rồi.

Tôi chưa xem thư của nhóc Rajiva, lá thư đó bé viết riêng cho bố, tuy bé không phản đối nếu tôi muốn đọc, nhưng tôi muốn tôn trọng con trai.

Tôi lặng ngắm Rajiva, hàng mi dài nhíu lại, khóe môi rung động, yết hầu

lên xuống dồn dập trên chiếc cổ cao vằn vện những nếp nhăn. Ngay khi đọc xong lá thư, người cha ấy vùi mặt vào tay áo, bờ vai khẽ rung động.

- Rajiva…

Chàng không ngẩng lên, tiếng khóc khe khẽ, tay phải run run đẩy lá

thư về phía tôi. Tôi đón lấy, những con chữ non nớt hiện ra sinh động

trước mắt:

- “Bố kính yêu!

Con là nhóc Rajiva, con trai của bố, năm nay con sáu tuổi.

Mẹ bảo rằng bố đang ở một nơi rất xa, xa đến mức đi tàu hỏa cũng

không đến được, nên bố không thể về thăm con. Nhưng mẹ bảo bố rất yêu mẹ và con, ngày nào bố cũng nhớ hai mẹ con, bố là người bố tuyệt vời nhất

trên đời.

Mẹ bảo con rất giống bố. Nhiều lúc mẹ cứ nhìn con rồi khóc, con biết

mẹ đang nhớ bố. Mỗi năm đến ngày sinh nhật mẹ bảo con cầu nguyện, nhưng

con chưa bao giờ nói con cầu mong điều gì với mẹ cả. Ước nguyện của con

là: bố mẹ được ở bên nhau, để mẹ không buồn mà khóc nữa, con không muốn

thấy mẹ khóc.

Tuy có ông bà ngoại giúp đỡ, nhưng mẹ nuôi con rất vất vả. Mẹ là

người con hiếu thảo, mẹ bảo ông bà tuổi đã cao, không nên để ông bà phải lo lắng. Mỗi lần con ốm, mẹ thức trắng nhiều đêm liền không nghỉ. Mẹ

rất chiều con, tối nào cũng đọc sách cho con nghe. Cũng có lúc mẹ nổi

giận, vì con nghịch lắm. Nhưng xin bố yên tâm, sau này con hứa sẽ ngoan

hơn, không khiến mẹ bực mình nữa.

Mẹ bảo mẹ phải đi thăm bố, con biết mẹ chờ ngày này rất lâu rồi. Mẹ

được đi thăm bố, con cũng vui lắm, con cũng muốn đi, nhưng mẹ bảo con

còn nhỏ, không đi được. Mẹ hứa, nếu con học hành chăm chỉ, lớn lên trở

thành nhà khoa học như chú Chinh Viễn, hiểu biết nhiều thứ, thì con sẽ

được đến thăm bố.

Tuy mất nửa năm không được gặp mẹ, mẹ cũng không thể gọi điện về cho

con, nhưng con biết mẹ gặp bố chắc chắn rất vui. Bố hãy thay con chăm

sóc cho mẹ. Sức khỏe của mẹ không được tốt, mẹ hay chóng mặt, mệt mỏi,

ngày nào cũng phải uống thuốc. Nhưng công việc bận rộn nên mẹ thường bỏ

bữa, quên uống thuốc, lại hay thức khuya đọc sách, viết bài. Khi ấy con

đều nhắc nhở mẹ phải uống thuốc, và không cho mẹ thức khuya. Mẹ đến chỗ

bố, bố nhớ nhắc mẹ ăn cơm, uống thuốc đúng giờ và phải đi ngủ sớm.

Mẹ bảo nửa năm nữa mẹ sẽ về. Con muốn bố về cùng mẹ, nhưng mẹ bảo bố

không thể về được. Mẹ về với con, xin bố hãy yên tâm, con là con trai,

con sẽ lớn thật nhanh để chăm sóc mẹ.

Bố ơi, bố chờ con lớn lên, con nhất định sẽ tới thăm bố.

Con trai của bố: Nhóc Rajiva”. Tôi cũng không cầm nổi nước mắt. Thằng bé này, mới sáu tuổi mà đã hiểu chuyện như vậy! Ngày sinh nhật, bé nhắm mắt cầu nguyện, cầu mong bố mẹ được ở bên nhau. Không thể cho con một

gia đình hoàn chỉnh, dù nói thế nào, cũng là lỗi của người làm cha làm

mẹ…

Rajiva ôm tôi vào lòng, xiết chặt, những giọt nư


Polly po-cket