m vào tim:
- Mười sáu năm qua, đêm nào ta cũng gối đầu lên nó, chìm vào giấc
ngủ. Mỗi lúc nhớ nàng quặn thắt cả tim gan, ta lại cầu xin Phật tổ: nếu
trước khi chết được gặp lại vợ con, xin Phật tổ ban cho con ba ngày được ở bên vợ, không làm việc gì khác.
Nước mắt tôi lã chã rơi, lăn dài trên gò má, rớt xuống mái tóc dài
buông lửng. Chàng chống người lên, cặp mắt màu xám nhạt như hai hồ nước
thăm thẳm nhìn ngắm tôi khắc khoải, những ngón tay dài, gầy guộc vuốt ve khuôn mặt tôi:
- Ngải Tình, hãy để ta nhìn nàng thật kỹ…
Bàn tay xương xương lần xuống cổ tôi, đến xương quai xanh và tiếp tục không ngơi nghỉ, sóng mắt chàng lắng đọng tại mỗi bến đỗ. Cơ thể tôi
nóng ran khi chạm phải làn sóng điện từ ánh mắt mê đắm ấy. Hơi thở của
chàng đột nhiên trở nên gấp gáp, ánh mắt mơ hồ, chàng cúi xuống hôn tôi.
Tôi giữ tay chàng lại, nhìn sâu vào đôi mắt với những nếp nhăn xếp bên khóe mắt của chàng, dịu dàng cất tiếng:
- Hôm nay hãy nghỉ ngơi đi, chàng sẽ mệt đó…
- Không mệt.
Bàn tay chàng vẫn trượt miết trên thân thể tôi và dừng lại nơi bụng nhỏ của tôi, giọng chàng lo lắng:
- Cứ mãi yêu nàng mà không để ý, vết sẹo này là sao?
Tôi cắn chặt môi, để nỗi đau thể xác minh chứng rằng, chàng thực sự
đang ở cạnh tôi, sống mũi cay cay, tôi hít một hơi, lấy giọng, đáp:
- Đó là vết sẹo sau khi phẫu thuật sinh nhóc Rajiva. Ở thời đại của
em, người ta có thể làm phẫu thuật mổ bụng để đưa em bé ra khỏi cơ thể
người mẹ, làm vậy vừa an toàn, người mẹ cũng không phải chịu sự đau đớn
khi sinh nở. Nên rất nhiều phụ nữ đã lựa chọn phương pháp đẻ mổ này.
Chàng giật mình ngẩng lên, đăm đắm nhìn tôi, khẽ gọi:
- Nhóc Rajiva ư…
Tôi đặt tay mình lên tay chàng, mỉm cười:
- Đó là tên con trai của chàng, bé vừa tròn sáu tuổi. Bé thông minh,
lanh lợi, đẹp trai giống hệt chàng, lại rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện
nữa…
- Sáu tuổi ư…
Chàng cúi xuống, chiếc cổ thiên nga tuyệt đẹp năm xưa nay đã thêm nhiều vòng nếp nhăn, lúc chàng ngẩng lên, đôi mắt đẫm sương:
- Mười sáu năm qua, ta vẫn luôn tự hỏi, không biết con mình trông thế nào, là con trai hay con gái. Ta cứ đinh ninh con đã mười sáu tuổi rồi, chẳng ngờ bé mới sáu tuổi…
- Em mang theo rất nhiều ảnh của con. Bé còn viết thư cho chàng nữa.
Tôi thốt lên một tiếng, rồi tự vỗ vào đầu mình:
- Ba lô của em vẫn nằm ngoài đại điện, không biết có ai đem đi không. Em mang cho chàng rất nhiều thứ.
Tôi không khỏi lo lắng, vì từ lúc chúng tôi gặp lại nhau đến bây giờ, đã gần hai tiếng rồi, tôi như người mất trí, cứ mải mê quấn quít lấy
chàng mà quên đi mọi thứ. Tôi có cảm giác mình như đang trên mây, được
quấn bọc giữa những khối mây bồng bềnh, trắng tinh, dập dờn trôi, nhẹ
bẫng, bay lượn, như mộng mị, như ảo ảnh. Chạm tay vào cơ thể chàng, hơi
thở gấp gáp của chàng phả lên mặt, chiếc nhẫn kết hôn chàng đeo trước
ngực đung đưa trước mắt, chuỗi hạt mã não chứa đựng lời thề nguyền thủy chung năm xưa vẫn ở đó, trên cổ tay chàng. Mọi thứ đẹp
một cách không thực.
Chảng hỏi tôi rất chi tiết về chiếc ba lô, sau đó khoác áo, ra ngoài. Một lát sau, chàng quay lại và nói rằng đã cử người đi lấy.
Tôi muốn ngồi dậy, nhưng chàng đã giữ tôi lại. Chàng nhìn tôi chăm chú, rồi lắc đầu, thở dài khe khẽ:
- Ngải Tình, nàng chẳng thay đổi gì cả, còn đẹp hơn lúc trước. Ta lấy làm băn khoăn, nàng năm nay bao nhiêu tuổi?
- Ba mươi ba.
Tôi vừa cười vừa sụt sịt: - Rajiva, em quen chàng mười năm rồi… Chàng bật cười rạng rỡ, năm tháng vô tình hằn in lên đuôi mắt và vầng trán
cao rộng của chàng những nếp nhăn nghiệt ngã. Chàng khẽ thì thào:
- Ta năm mươi ba tuổi, đã quen nàng bốn mươi năm rồi…
Tôi ngước nhìn khuôn mặt hiền từ, thông tuệ của chàng, Rajiva của năm năm mươi ba tuổi không tràn đầy sức sống như thời trai trẻ nữa, nhưng
giữa hai hàng mi dài, thấm đẫm gió sương, trầm luân của đời
người, gượng mặt chàng trở nên hấp dẫn hơn bao giờ bởi nét điềm tĩnh,
vững vàng của sự từng trải. Vẻ đẹp ấy, không thể chỉ dùng một từ “điển
trai” mà diễn đạt được. Khi ngắm nhìn gương mặt ấy, ta có cảm giác đang
soi mình trong một chiếc gương sáng, khi ngắm nhìn con người ấy, ta có
cảm giác chàng thấu suốt mọi sự.
- Em xin lỗi vì đã để chàng phải chờ lâu đến vậy…
Chàng vén gọn những sợi tóc rối lơ thơ trước trán tôi, thả lên môi tôi nụ hôn êm ái:
- Nàng trở về là tốt rồi…
Cách biệt sáu năm, chúng tôi có quá nhiều điều muốn nói với nhau.
Bởi vậy, cho tới lúc lên đèn, chúng tôi vẫn tiếp tục hàn huyên, tâm tình dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu đung đưa trong buổi hoàng hôn.
Không có chủ đề chính, chúng tôi nghĩ tới đâu thì nói tới đó, cả hai đều ước có thể kể cho người kia nghe tất cả, không sót một điều gì.
- Rajiva, kể cho em nghe, mười sáu năm qua chàng đã sống ra sao?
Chàng không dùng bữa sau buổi trưa, nhưng không quên dặn dò đệ tử đưa cơm tối đến cho tôi, bữa cơm gạo trắng với vài món ăn nhẹ rất ngon.
Chàng biết tôi thích ăn cơm gạo trắng hơn ăn mì. Ở Lương Châu chúng tôi
không có điều kiện, nhưng về đến Trường An, muốn ăn cơm không phải việc
gì khó khăn. - Ta nghe lời nàng, sống k