nh đẹp ngồi cạnh ăn râu mực, dùng ánh mắt ai oán chăm
chú nhìn Hạ An Nhiên đang nghiêm túc làm việc. Sau bữa trưa, cô nàng còn đặc biệt chạy tới siêu thị cách tòa tạp chí 500m, mua một đống đồ ăn
vặt, vậy mà tới buổi chiều đi làm lại không thấy nhóc con dễ thương kia
nữa, khiến cô mất cả hứng. Hại cô chẳng còn lòng dạ nào xem ảnh các
chàng trai trẻ đẹp, giống như ăn sợi râu mực này mà không thấy mùi vị
gì. Hơn nữa, nghĩ đến việc nhét một đống đồ ăn vào bụng sẽ sản sinh ra
bao nhiêu mỡ thừa, tâm tình Khiết Như lại càng tồi tệ.
“Hạ An Nhiên, bao giờ cậu mới mang bé con quay lại đây?”
Chịu đựng
hồi lâu, cuối cùng Khiết Như không từ bỏ ý định hỏi thẳng, thằng bé quá
đáng yêu, cho dù không được sờ nhưng chỉ cần ngắm là đủ rồi.
Hạ An Nhiên đeo tai nghe, vừa nghe nhạc vừa sửa lại lỗi chính tả và cách thức trình bày trong bản thảo, sau đó giao lại cho chị Chu chủ biên.
“Đã nói đứa bé đó không phải của tôi.”
Tuy Duệ Duệ rất dễ thương, nhưng Hạ An Nhiên vẫn thấy không nên giữ cậu bé bên
mình. So sánh ra, cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, hơn nữa lại chưa kết hôn, mang theo một đứa bé kè kè bên cạnh là điều không
tốt.
May mắn
thay, đứa bé chỉ ở cạnh cô mấy ngày, trong cuộc sống của cô không quen
với sự có mặt của Duệ Duệ. Nếu kéo dài thêm, trở thành thói quen, quả
thật là một chuyện kinh khủng.
“Khi nào cậu lại đưa trộm nó tới đây?” Khiết Như chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ hỏi.
Đưa trộm??
Hạ An Nhiên lườm Khiết Như một cái, thân là biên tập viên mảng văn học, có lẽ cô
phải nhắc nhở Khiết Như, dùng từ “đưa trộm” này là không chính xác. Cho
dù là chính xác, cô cũng không thể mang Duệ Duệ tới đây được, nói cách
khác, cô không muốn biến thành kẻ bắt cóc.
“Được rồi, nếu muốn chơi với trẻ con đến vậy, sao không tự mình sinh một đứa đi.”
Chị Chu
phất tay, ý bảo Khiết Như đi làm việc của mình. Tuy khối lượng công việc không lớn, nhưng cũng không thể chểnh mảng lộ liễu như vậy. Bây giờ
không xử lí, đến cuối tháng lại kêu than sao khối lượng công việc nhiều
thế.
“Chị Chu, trẻ con rất phiền phức!”
Khiết Như
chu miệng, trẻ con nhà người ta đáng yêu ngoan ngoãn như vậy, dù cô thật sự muốn sinh, cũng phải chờ nó lớn bằng Duệ Duệ thì mới dễ thương. Chờ
đợi là cả một quá trình tốn sức, loại chuyện ‘trèo cây bắt cá’ này thật
ngu ngốc. Nếu đã có sẵn, cần gì phải chịu thiệt!
Tuy ngoài
miệng nói thế, nhưng Khiết Như vẫn ngoan ngoãn quay lại làm việc. Tám
chuyện phải biết chọn thời điểm thích hợp mới được.
Hạ An Nhiên tiếp tục xử lí đống văn kiện, công việc hôm nay là kiểm kê và tuyển
chọn bài viết, lựa ra những bài đạt yêu cầu vòng đầu tiên, sau đó chia
bài viết để tiến hành chỉnh sửa.
Tuy Hạ An
Nhiên tự nhủ không có Duệ Duệ bên cạnh sẽ nhàn hơn, ít nhất cô không bị
phân tâm vừa sửa bài viết vừa phải chăm sóc cho cậu bé.
Nhưng…
Hạ An Nhiên đứng dậy, đi tới phòng trà pha một cốc cà phê. Không biết bây giờ bé con đang làm gì?
Quả nhiên
cô vẫn không yên tâm, nhất là khi Duệ Duệ ngốc nghếch ở cạnh một con
người đểu cáng với nhân phẩm có giá trị bằng âm kia. Hạ An Nhiên liếc
qua cảnh vật ngoài khung cửa sổ của phòng trà, đã bốn rưỡi chiều mà thời tiết vẫn nóng như đổ lửa, may thay trong phòng còn có điều hòa làm dịu
nhiệt độ xuống.
Năm giờ chiều, Tô Mộc Thần uể oải kết thúc hội nghị, nhưng vừa mở cánh cửa phòng làm việc ra, hắn càng mệt mỏi thêm.
Kẻ nào sau
khi bị cả đống người tra tấn lỗ tai xong, còn gặp một tên nhóc rên rỉ
khóc lóc mà mặt không đổi sắc, kẻ đấy đúng là cường giả chân chính.
Hắn đâu phải Sylvester Stallone.[1'>
Trong chốc lát, Tô Mộc Thần đen mặt.
Duệ Duệ vốn khóc lâu, giọng chuyển sang khàn khàn, khi Tô Mộc Thần mở cửa bước vào, chỉ còn nghe thấy tiếng thút thít.
“Ba ơi…”
Đôi mắt Duệ Duệ ngập nước mờ mịt, vươn tay về phía Tô Mộc Thần, vừa khóc vừa kêu.
Trên trán còn hơi sưng đỏ, không biết đã va vào chỗ nào.
“Ba ơi, Duệ Duệ đau…”
Nhìn tình cảnh này, nếu Tô Mộc Thần không ôm cậu bé, nhất định cậu sẽ không bỏ qua cho hắn!
So với việc quần áo mình bị nước mắt và nước mũi của tên nhóc này phá hỏng, Tô Mộc
Thần cảm thấy phải nghe Duệ Duệ khóc lóc không ngớt trước mặt mình còn
kinh khủng hơn.
“Lại làm sao thế?”
Tô Mộc Thần vươn tay, nâng Duệ Duệ đứng dây.
Duệ Duệ sờ
trán, lắc lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn loang lổ nước mắt nước mũi cọ cọ
vào lồng ngực Tô Mộc Thần, bôi toàn bộ lên quần áo hắn.
“Ngoan, đừng khóc nữa.”
Tô Mộc Thần thuận tay rút hai tờ khăn giấy trên bàn làm việc, lau mặt cho Duệ Duệ,
có lẽ chỉ khi sống chung với phụ nữ, Tô Mộc Thần hắn mới được thuận buồm xuôi gió. Kinh nghiệm sống chung mà hắn đúc rút ra được, phụ nữ nói
chung rất ít khi làm loạn, mặc dù đôi lúc cũng hơi ồn ào, nhưng chỉ cần
tặng quà hoặc vài thứ linh tinh khác, mọi chuyện cũng sẽ qua. Nếu còn
lải nhải thêm nữa, sự kiên nhẫn của hắn sẽ không còn như ban đầu.
Vốn dĩ Tô Mộc Thần là một người thiếu tính nhẫn nại.
Nhất là
trong phương diện chăm trẻ con, một là không thể kiên nhẫn, hai là không thành thạo việc ấy. Khi trẻ con khóc, cần phải kiên trì dỗ dành, nhưng
hiển