trong sáng, tràn ngập niềm tin không che giấu.
Có tính là phản bội không?
Trong lòng cô rối bời.
Di động lại rung lên từng hồi.
Cô chụp vội lấy.
Một dòng tin nhắn:
“Cô mệt rồi, nghỉ ngơi đi nhé. Huân.”
“A!”
Cô dùng gối đè lên đầu, lăn lộn qua lại trên giường.
Làm ơn! Đừng đối xử với cô như thế, cô sẽ thấy mình độc ác biết mấy! Tại sao lại đối xử tốt với cô? Tại sao phải quan tâm đến cô? Tại sao phải đợi cô mãi dưới ánh nắng chói chang? Tại sao lại nhờ nhà hàng đưa cơm hộp đến cho cô lúc ấy đang túc trực ngoài nhà thi đấu… Tại sao???
“A…”
Cô phiền muộn kêu than trong chiếc gối đầu của mình.
Tuyệt chiêu siêu đẳng của Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ – Vô tình vô nghĩa!
Hiện giờ đang bị thách thức nghiêm trọng!
* * *
Tất cả đều có vẻ kỳ lạ!
Bắt đầu từ buổi sáng, phòng làm việc Nguyên Nguyên của Hạ Dạ Huân không ngừng nhận được đủ loại quà tặng có màu tím của các fan hâm mộ gửi đến. Có hoa hồng tím, oải hương tím, chuông gió màu tím, ngôi sao may mắn màu tím, có cả đồ chơi màu tím nữa…
Trợ lý đương nhiệm Vũ Thích đón lấy một con gấu bông cao bằng một người từ tay nhân viên chuyển phát nhanh, cuối cùng không nhịn nổi nữa, quay đầu lại nhìn Hạ Dạ Huân đang ngồi một bên chăm chú phổ nhạc, làu bàu:
“Hôm nay là ngày gì thế không biết, sao mọi người cứ như hẹn nhau trước ấy, toàn là tặng quà màu tím thế này? Màu tím thịnh hành lắm à?”
Hạ Dạ Huân không ngẩng lên, chỉ nói gọn lỏn:
“Màu tím rất đẹp.”
Vũ Thích kinh ngạc đến độ loạng choạng, ôm choàng lấy con gấu cực lớn màu tím ngã sóng soài ra:
“Tiền… tiền bối, anh đang trả lời em sao?” Woa, thần tượng của cậu, lại chịu đáp lại lời “nói nhảm” của cậu ư? Lại còn nói – “rất đẹp”? Hôm nay rốt cuộc là một ngày quỷ quái gì kia chứ?
Hạ Dạ Huân không đếm xỉa gì đến cậu ta, cảm xúc chìm đắm trong âm nhạc.
Vũ Thích ôm gấu bông, lén lút quan sát Huân đang ôm cây đàn ngồi trong ánh nắng một cách tò mò, anh lúc thì xuất thần, lúc khẽ gảy đàn, lúc lại mỉm cười, thế là bỗng nhớ đến tin đồng lưu truyền đầy bí ẩn trong nội bộ công ty. Lẽ nào, anh ấy thực sự đang yêu? Chỉ có người đang yêu mới xuất hiện những cử chỉ kỳ lạ khác ngày thường như thế. Hạ Dạ Huân núi băng vạn năm, bỗng nhiên lại dịu dàng ấm áp hẳn, lại có cả những cử chỉ rất “nhân tính”, a, ma lực của tình yêu đây mà…
...
Cửa phòng làm việc bị đẩy ra.
Vũ Thích nhìn thấy Bảo La gương mặt đầy vẻ quái lạ bước vào, trong tay cầm một quyển tạp chí, đến gần Hạ Dạ Huân đang xuất thần. Anh ngồi xuống bên bàn, ho khẽ một tiếng rồi cười vẻ rất kỳ quặc:
“Huân, cậu thích màu tím à?”
Hạ Dạ Huân lặng lẽ ngẩng lên, nhìn anh chăm chú.
“Cậu thích nhất là đôi mắt mình, bình thường thích ngồi xuống uống một ly nước ngắm người qua lại, không thích các con vật nuôi vì chê chúng bẩn, không thích các ngôi sao nữ Hàn Quốc vì họ thường xuyên trang điểm rất đậm…”
Trong tiếng cười của anh ta.
Trái tim Hạ Dạ Huân hẫng xuống từng chút từng chút một.
Bảo La nhìn anh đầy hiếu kỳ:
“Bài phỏng vấn riêng này có thật không? Chảng phải cậu ghét nhất là bị cánh phóng viên hỏi những điều này sao? Có khi nào tạp chí này tự bịa ra không nhỉ?”
Vũ Thích chen vào:
“Bài phỏng vấn này nói đúng đó anh, tiền bối vừa nãy còn nói là màu tím rất đẹp, chắc không phải bịa ra đâu.”
Bảo La càng tò mò hơn:
“Huân, cậu thực sự chấp nhận cho phóng viên phỏng vấn rồi à? Kỳ quặc, sao tôi chẳng biết gì cả thế?” Có điều, đây đúng là một tin tốt, đừng đối lập ra mặt với phóng viên nữa mà, thỉnh thoảng hé lộ chút chuyện vô hại, làm thỏa mãn chút lòng hiếu kỳ của công chúng, cũng đỡ phải làm cho cánh phóng viên hận anh đến mức ngứa cả răng.
Hạ Dạ Huân lấy tờ tạp chí ra khỏi tay Bảo La.
Tuần san Quất Tử!
Tiêu đề lớn đập vào mắt anh – Tiểu Tuyền độc quyền phỏng vấn! Đời tư Hạ Dạ Huân đã được hé mở! Thiên vương ca nhạc vào nghề ba năm nay lần đầu tiên bộc bạch tâm sự!
Sắc mặt anh dần dần trắng bệch.
Tim, từng đợt đau buốt. Đau đến mức anh phải nhắm nghiền mắt lại.
“Tiểu Tuyền của tuần san Quất Tử nổi tiếng quá ư nhanh chóng, chỉ trong vòng hơn một tháng mà đã liên tiếp cho đăng tải hơn mười mấy bài phỏng vấn chuyên đề, tin giật gân, scandal, chuyện xấu của các ngôi sao… chẳng trách người trong nghề xưng tụng Ngọn Lửa Tiểu Ma Nữ! Các ngôi sao dù khó tiếp cận đến mấy cũng bị cô xử lý gọn ghẽ, Thanh Thủy Lăng dữ tợn là thế, vậy mà cũng chịu để cô phỏng vấn riêng, đến cả những chuyện xấu từ thời tiểu học cũng bị phanh phui.” Bảo La tán thưởng: “Trường Giang sóng sau xô sóng trước. Tôi chịu Tiểu Tuyền rồi đó, nhất định cô nàng sẽ trở thành một nhân vật nổi tiếng nhất trong thế giới giải trí”.
Không đúng, mình nói những điều này với Huân làm gì. Cậu ta xưa nay không hề quan tâm đến cánh phóng viên nhiều chuyện. Có điều cũng lạ thật, nãy giờ anh lảm nhảm thế mà Huân vẫn lắng nghe, không đuổi anh ra ngoài.
Nhưng, sao sắc mặt Huân trắng bệch như tờ giấy thế kia?
Bảo La căng thẳng hỏi:
“Huân? Có phải cậu mệt không?”
Vũ Thích chạy lại đỡ lấy Hạ Dạ Huân:
“Em thấy sắc mặt tiền bối thật sự rất kém, chắc là không bị ốm đó chứ? Có cần gọi cấp cứu không?”
B