Polly po-cket
Dư Vị Trà Chiều

Dư Vị Trà Chiều

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324182

Bình chọn: 8.5.00/10/418 lượt.

thì, tặng tôi một món quà được không?”

“Được.”

Chỉ cần là thứ cô muốn thì anh đều có thể cho.

Thắng lợi!

Dễ dàng thế mà đã dụ dỗ được!

Quả ngọt thắng lợi phải hái kịp thời, nếu không chín quá sẽ rụng mất!

Tiểu Tuyền kéo Huân, co chân, bắt đầu chạy!

Chạy vào khu mua sắm!

Chạy qua khu vực đồ lưu niệm lấp lánh.

Chạy qua khu vực trang điểm có những tấm poster quảng cáo bắt mắt!

Đến trước một “căn nhà” nhỏ thiết kế theo kiểu hoạt hình, dừng chân!

Tiểu Tuyền lắc lắc tay Huân, miệng cười nịnh:

“Hà hà, chúng ta chụp mấy tấm sticker đi!”

* * *

Đêm rất sâu.

Hạ Dạ Huân vẫn không thể chợp mắt.

Trong phòng khách rộng thênh thang.

Anh khoanh chân ngồi trên tấm thảm thuần trắng, cây guitar màu bạc ôm trong lòng, ngón tay thon dài nhè nhẹ gảy dây đàn ngân vang…

Hơi ấm bàn tay em

Nóng bỏng như vầng dương

Có cảm giác

Như chảy ra trong ánh nắng

Em không ngoan

Thích làm chuyện xấu

Làm tổn thương tôi nhưng luôn xí xóa làm nũng

Em có vô số lý do

Chỉ cần em nắm lấy tay tôi

Thì lý do ngốc nghếch đến mấy tôi cũng chấp nhận

Làm tổn thương tôi sâu đến đâu

Chỉ cần em chịu nắm lấy tay tôi

Trực giác mách bảo tôi rằng

Đó chính là yêu



Anh cầm bút lên, viết ra bài hát này trên sổ, tên là Trực giác

Cô giống như một ngọn đuốc, có tinh thần và sức sống vô cùng mãnh liệt, cơ hồ trên thế gian này chẳng chuyện gì làm cô chùn bước nổi. Cô có vô số những ý nghĩ kỳ quặc lạ lùng, vả lại còn thực hiện nó, hơn nữa lại còn thành công.

Huân cười thành tiếng.

Tiếng cười ấm áp lan tỏa từng góc phòng.

Ánh mắt anh rơi trên kỷ trà.

Tuýp thuốc bôi trị bỏng nắng cỡ lớn.

Anh khẽ nhấc nó lên, ngón cái ve vuốt nắp tuýp thuốc.

Trên đó như vẫn còn hơi thở của cô.

… Cô đưa thẳng tay ra… trong lòng bàn tay là một tuýp thuốc bôi màu trắng cỡ lớn… “Nhất định phải bôi đó… dùng nước rửa sạch da rồi hãy bôi…”

Trong phòng tắm.

Vòi nước tuôn rơi tí tách, anh rửa mặt bằng nước sạch, từng vốc nước lớn vã lên mặt, mát mẻ đến mức khiến tâm trí anh lại lang thang…

Trong tấm gương có một gương mặt thanh thoát ướt lạnh…

Đôi mắt màu tím violet lấp lánh niềm vui trẻ thơ ngập tràn hạnh phúc.

Hạ Dạ Huân nhìn vào gương, cười. vậy. Anh như nhìn thấy cô gái có mái tóc đỏ, lúc cười ánh mắt lóng lánh chuyển động, giống như đang có ý định xấu xa nào ấy, nhưng lại cười rạng rỡ đến độ anh không mong muốn mình nghi ngờ gì cô.

Đã bao lâu không cười như thế này rồi?

Anh chợt nghĩ.

Hình như là từ lâu lắm rồi. Lúc đầu anh luôn tươi cười, trong đôi mắt non nớt của anh, chẳng hề có sự lạnh lùng, khoảng cách. Mọi người đều thích chọc ghẹo anh.

“Tiểu Huân cười như thiên sứ ấy!”

“Tiểu Huân xinh đẹp quá!”

“Tiểu Huân đi với chúng tôi được không, chúng tôi rất thích Tiểu Huân!”

“Tiểu Huân cười cái nào, ngoan!”

“Tiểu Huân hát cho mọi người nghe một bài nào!”

“Tiểu Huân ngoan quá, rất biết nghe lời, là cậu bé đáng yêu nhất thế giới!”



Anh khi ấy, luôn cười vui sướng, tiếng cười trong vắt lan tỏa trong không khí. Anh muốn để tất cả mọi người đều yêu quý mình, đặc biệt là người cha không thường xuyên lui tới, và người mẹ u sầu của anh. Anh muốn bố thường xuyên đến bên anh hơn, muốn mẹ anh cười nhiều hơn, thế là anh cố gắng làm một đứa trẻ ngoan nhất, bố mẹ muốn anh làm gì anh đều làm cả.

Nhưng mẹ anh luôn nhìn con trai mình bằng cặp mắt âu sầu:

“Tiểu Huân à, đừng nói chuyện với người lạ, đừng nói con là ai, đừng nói bố con là ai cả. Người lớn rất hư hỏng, họ sẽ làm tổn thương chúng ta.”

Anh không hiểu, tại sao anh không thể nói chuyện với người lạ? Đứa trẻ hoạt bát cởi mở thì người lớn mới yêu thích, không đúng sao? Vả lại, người ta nói chuyện với anh, không trả lời là rất bất lịch sự, không phải là đứa trẻ ngoan.

Sau đó có một hôm.

“Cậu bạn nhỏ, bố của cậu là ai thế?”

Anh rất căng thẳng, mẹ không cho nói nhưng chú này cười rất hiền lành.

“Nói cho chú nghe, bố của nhóc là ai, chú sẽ cho nhóc ăn kẹo que này!” Một cây kẹo que hồng hồng lắc lư trước mặt anh.

“Nói cho chú nghe được không nào? Chú rất muốn biết! Giúp chú nhé, cậu bạn nhỏ!”

Ừ, phải giúp người khác chứ.

Anh không cầm lấy que kẹo, thực sự không phải vì tham ăn nên mới nói ra!

Cậu nói cho ông chú đó biết…

“Tên bố cháu là Dương Tỉnh Sâm.”

Tất cả đều đã thay đổi từ khoảnh khắc ấy…

Nhà của anh bị bao vây, vô số xe lớn xe nhỏ đậu kín con đường có thể dẫn đến nhà anh, vô số các ông chú bà dì giương máy chụp hình, máy quay phim rình rập nơi cửa lớn, cửa sổ, trên những cây cổ thụ to bên ngoài nhà đều có đến mấy người trèo lên đó, chụp lia lịa vào phía lầu hai.

Anh và mẹ không thể ra khỏi nhà. Rèm cửa bị mẹ kéo lại thật kín, trong nhà không có ánh nắng, chuông điện thoại réo vang ngày đêm không ngớt như điên, mở tivi ra bên trong toàn là cảnh bố và mẹ, người trong ti