XtGem Forum catalog
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212910

Bình chọn: 10.00/10/1291 lượt.

ai hướng đi?” Công Tôn hỏi.

Triệu Phổ gật đầu, “Từ Khai Phong đến Tây Hạ, nếu như đi gấp suốt ngày đêm, chí ít phải đi nửa tháng, hoàng huynh ta thân thể không tốt, không biết có gặp khó khăn hay không.”

Công Tôn an ủi hắn, “Bát vương gia dù sao cũng có kiến thức rộng rãi, hơn nữa thông tuệ hơn người, không sao đâu.”

Triệu Phổ gật đầu, cúi đầu nhìn Công Tôn, khẽ thở dài, ôm chầm lấy y vỗ vỗ, “Vốn định trở về cùng ngươi hảo hảo khánh chúc khoảng nửa tháng, sau đó đến biên quan, không ngờ lại xảy ra chuyện này.”

“Chuyện này không quan trọng, còn nhiều thời gian mà.” Công Tôn vỗ vỗ ngực Triệu Phổ, trên mặt có chút lo lắng, “Ta chỉ là tương đối lo rằng… Lý Nguyên Hạo có dụng ý khác.”

Triệu Phổ rũ mắt xuống, nhìn Công Tôn mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc rối trên trán y, “Đừng sợ, ở trước mặt ta Lý Nguyên Hạo chỉ là cái thí, trên đời này người có thể làm ta xao động, còn chưa có sinh ra đó… Đương nhiên, ngoại trừ ngươi.”

Công Tôn bật cười.

Triệu Phổ ôm chặt lấy y, “Ngươi và Tiểu Tứ Tử không được rời khỏi bên người ta, nếu như Lý Nguyên Hạo bắt chính là ngươi, ta phỏng chừng thật sự bế tắc.”

Công Tôn cũng cười cười.

Một bên, Tiểu Tứ Tử ngồi trên ngựa, ôm Thạch Đầu đã phì lũ vóc dáng to không thua bé, nghiêng đầu mở to hai mắt nhìn hai người.

Một lúc lâu, chợt nghe Tiểu Tứ Tử đột nhiên có chút cảm khái mà nói, “Thạch Đầu, thật là muốn thành thân nha, ngươi xem, thành thân rồi thì không như trước nữa u.”

Công Tôn và Triệu Phổ đều sửng sốt, Công Tôn vội vã thối lui một chút, sờ sờ mặt lườm Triệu Phổ, trong đầu khó hiểu, chuyện gì xảy ra a? Bất tự giác đã dựa sát vào nhau rồi.

Triệu Phổ cũng cảm khái —— Đúng vậy, sao thư ngốc lại dịu ngoan như vậy chứ? Đã ghiền thật a! Cảnh này thật giống như lúc nằm mơ đã gặp.

Công Tôn có chút xấu hổ, gãi gãi đầu, tâm nói —— Cũng như thường a, loại chuyện này, cũng đã thành thân rồi mà!

Triệu Phổ có chút buồn cười, “Thư ngốc, có gì mà xấu hổ a, cũng đã ngủ chung rồi.”

Công Tôn mặt ửng đỏ, đá Triệu Phổ một cước, một bên Tiểu Tứ Tử âm thầm cười, Công Tôn trừng mắt liếc bé, “Còn cười?!”

Tiểu Tứ Tử dựa vào Thạch Đầu cọ cọ.

Triệu Phổ lúc này mới thu liễm một chút tâm thần, thở phào nhẹ nhõm, vừa nãy suýt chút nữa đã rối trí, may mà Công Tôn ở đây phân tán một chút tâm tư của hắn, khiến hắn hồi phục tinh thần, nếu như rối trí, đó lại là không chiến đã bại trước, Lý Nguyên Hạo… Ngươi được lắm, chờ xem!

.

Mọi người tìm một đêm, hoàn toàn không có đầu mối, quân binh thay ban tiếp tục tìm, Triển Chiêu nghĩ cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách, liền đề nghị mọi người về trước, tìm Bao Chửng thương lượng đối sách.

Mà mọi người vừa trở lại nha môn Khai Phong phủ, thì có một phong thư do Lý Nguyên Hạo đưa tới, nội dung trong thư là —— Tây Hạ sẽ lễ ngộ đối xử tử tế với Bát vương gia, sẽ không khiến cho ngài có bất luận thương tổn gì, thỉnh Triệu Phổ khi đến đừng nên có ác ý, chỉ là thỉnh đến uống rượu mừng mà thôi, mong rằng chừa cho hắn một chút mặt mũi, về phần phái người tìm kiếm chặn lại dọc đường, tốt nhất là không nên, đừng lấy tính mệnh của Bát vương gia ra làm trò đùa a.

Triệu Phổ cắn răng, “Giỏi cho ngươi một Lý Nguyên Hạo a, lão tử chúc ngươi cưới là một con heo!”

Mọi người cũng đều có chút không nói gì.

“Vương gia…” Âu Dương Thiếu Chinh nhìn Triệu Phổ, “Làm sao bây giờ?”

Triệu Phổ suy nghĩ một chút, hỏi, “Thông tri Hạ Nhất Hàng chưa?”

“Đã phái Hắc Ảnh Bạch Ảnh đi, bảo Nhất Hàng bắt đầu từ biên quan Tây Bắc cho tới phía trước tầng tầng bố trí, nghĩ cách ngăn Bát vương gia lại.” Âu Dương Thiếu Chinh trả lời, “Nhưng biên cảnh Tây Hạ rất dài, hơn nữa đường khó đi nhiều đường núi, chỉ sợ không tốt để cướp lại.”

“Ân.” Triệu Phổ gật đầu, “Trước tiên cứ làm như thế đi, ngươi cũng đi.”

“Ta?”

“Đúng! Ngươi đem nhân mã đi trước, tốt nhất là có thể cùng Nhất Hàng đầu đuôi nối nhau, ngăn người lại! Không được thì ngươi cũng sắp xếp nhân mã một chút, sau đó chúng ta đến.” Triệu Phổ nói, sắc mặt trầm xuống, “Nếu như thực sự không ngăn người được, thì kéo nhân mã đến biên quan, ta đi đòi người với Lý Nguyên Hạo, nếu hắn không trả hoặc dám đả thương hoàng huynh, chúng ta diệt Tây Hạ, dứt khoát đem Liêu quốc và Hồi Hột tộc cũng tiện thể tiêu diệt!”

“Dạ!” Âu Dương Thiếu Chinh lĩnh mệnh rời đi.

Bao Chửng nhìn nhìn Bàng Cát, nhướng mi một cái —— Như vậy được không? Gây thù hằn nhiều lắm đó a.

Bàng Cát bĩu môi —— Thôi đi lão Bao, Triệu Phổ năm xưa hơn mười tuổi đã một mình đấu ba nhà đó rồi, hắn sợ ai chứ a

, bây giờ càng không đem bọn họ để vào mắt, cái này gọi là hại cùng cá trong hồ!

Bao Chửng lạnh lùng cười —— Đúng vậy, ngươi dĩ nhiên là vui vẻ rồi, ngươi phù hộ cho khuê nữ nhà ngươi mau chóng sinh một hoàng tử đi, nếu không cẩn thận để người khác tranh giành!

Bàng Cát nhảy dựng —— Bao hắc tử, sao ngươi cứ thích chà đạp vết sẹo của người khác thế a?!

“Bao tướng, chúng ta chuẩn bị lập tức lên đường, một mặt là đuổi theo, một mặt khác, Lý Nguyên Hạo cho thời gian cũng quá ít, cần sớm đi chuẩn bị cho kịp.” Triệu Phổ hỏi Bao Chửng, “Ý Bao tướng như thế nào?”

Bao Chửng g