ng!”
“Cũng chưa chắc là người.” Triệu Phổ nói, “Chỉ có thể xác định bên trong là một vật sống.”
“Chúng ta mở ra nhìn xem?” Công Tôn nói xong, lại nhìn ổ khóa, vừa thấy liền nhíu mày, “Là khóa băng thiết, ổ khóa này là cửu khúc khóa… Mở không ra trừ phi phá thùng này.”
“Nga, cái này dễ, không phải chỉ là một cái thùng gỗ thôi sao, một chưởng đập nát nó ra cho ngươi!” Triệu Phổ vừa nói vừa định động thủ, lại bị Công Tôn giữ chặt, “Ngươi đừng làm bậy, lỡ như bên trong không phải người thì sao… Vậy sáng mai sẽ bị phát hiện, ta thấy những tiêu sư này không giống người xấu, lỡ như là hiểu lầm thì sao?”
Triệu Phổ rút tay lại, hơi mất kiên nhẫn nói, “Ta nói thư sinh nhà ngươi thật phiền phức, vậy bây giờ làm gì? Không thể không làm gì mà lại mở thùng ra được.”
Công Tôn nghĩ nghĩ, ra hiệu bảo Triệu Phổ đến bên đống lửa tìm một nhánh cây mang tới đây, Triệu Phổ mang tới, Công Tôn cầm nhánh cây, chọc chọc vào trong bãi nước đen dưới đáy xe, sau đó lại đưa đến bên mũi ngửi ngửi, nhíu mày, “Di?”
“Di cái gì?” Triệu Phổ tò mò hỏi.
“Hm…” Công Tôn nghĩ một hồi rồi đáp, “Đây không phải máu loãng, mà là thuốc.”
“Thuốc?” Triệu Phổ vô cùng khó hiểu, “Thuốc thì tại sao lại chảy ra ngoài?”
“Thuốc này gọi là Hắc Đàn.” Công Tôn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào một ít, đầu ngón tay trắng như tuyết kia dính chất lỏng, trong màu đen lại có chút đỏ, thoạt nhìn quả thật rất giống máu loãng biến đen.
“Hắc Đàn là cái gì?” Triệu Phổ vẫn chưa thể hiểu nổi.
“Là loại thuốc trị thương tốt nhất, dùng để giữ mạng.” Công Tôn trả lời, “Chúng ta đúng là quá đa nghi, trong thùng này hẳn là có một bồn nước, trong bồn chứa đầy thuốc, người bị thương được ngâm vào trong Hắc Đàn, vì trên đường bị xóc nảy nên thuốc mới bị tràn ra, chảy xuống gầm xe.”
Triệu Phổ nghe được cảm thấy thú vị, hỏi, “Hắc Đàn trị ngoại thương? Vậy nói cách khác là trong thùng này có người bị trọng thương? Nhưng tại sao lại dùng cách áp tiêu đưa người đi?”
Lúc này Công Tôn chạy đến những cái thùng bên cạnh, ghé sát vào một cái ngửi ngửi, gật đầu, “Ừm, trong đây đều chứa đầy Hắc Đàn, Hắc Đàn này phải mỗi mười ngày đổi một lần, có thể giữ mạng.”
Công Tôn nói xong, ném nhánh cây, lấy ra một đoạn nến ngắn từ trong tay áo, chống quải trượng đi đến bên đống lửa thắp lên, Triệu Phổ sấn tới hỏi, “Đây là cái gì?”
“Là giải dược.” Công Tôn nói, “Xem ra chúng ta đã nghĩ oan cho những tiêu sư này, Hắc Đàn này giá sánh ngang với hoàng kim, một bồn Hắc Đàn chẳng khác nào một bồn hoàng kim, cho dù là xuất phát vì mục đích gì, nhưng áp tải như vậy là vì muốn giúp người nọ giữ mạng, còn vì sao lại giấu trong thùng, đại khái cũng là để có thể thuận tiện vận chuyển.” Vừa nói chuyện, Công Tôn vừa dùng ngọn nến nhẹ nhàng xông khói một chút, sau đó thổi tắt, giấu lại vào tay áo, trở về xe ngựa.
“Vậy chuyện bọn họ bị trúng độc…” Triệu Phổ vẫn thấy không hiểu được.
“Đó không phải là độc, chỉ là do thường xuyên tiếp xúc với dược tính của Hắc Đàn.” Công Tôn cười, “Yên tâm, không chỉ không độc, mà còn rất bổ dưỡng.”
Triệu Phổ cảm thấy không thú vị, bận bịu nửa ngày trời cũng chẳng phát hiện cái gì, liền quay về bên cạnh đống lửa uống rượu.
Quả nhiên, không bao lâu sau Lưu tiêu đầu kia liền tỉnh lại, hắn dụi dụi mắt, ngáp to một cái nhìn quanh bốn phía, thở dài rồi bắt đầu lầm bầm, “Ôi… Ngày mai khi nào mới đến.”
“Tiêu đầu.” Một tiêu sư bên cạnh cũng tỉnh, ngáp nói, “Chúng ta đều lo lắng hoảng sợ một tháng, chỉ còn ba bốn ngày thì sẽ đến Khai Phong rồi, ngươi còn lo lắng cái gì nữa? Thả lỏng một chút đi.”
Lưu tổng tiêu đầu đứng lên, vươn vai, thấy Triệu Phổ đang ngồi một bên uống rượu.
Hắn vô thức nhìn thoáng qua, trong lòng thầm tán thưởng Triệu Phổ khí phách hào hùng, tựa hồ là nhiều năm sống trong quân ngũ, tuy còn trẻ nhưng lại có cảm giác tang thương.
Triệu Phổ ngẩng đầu, thấy Lưu tiêu đầu đang nhìn mình bèn hỏi, “Tiêu đầu uống rượu không?”
Lưu tổng tiêu đầu đi đến, cười nói, “Hôm nay đúng là mất mặt, đã ăn rồi lại uống của các ngươi.”
“Không sao.” Triệu Phổ rót cho hắn chén rượu đưa qua, “Đều là bôn ba bên ngoài, có cơm cùng ăn có rượu cùng uống thôi.”
“Ha ha, rất sảng khoái, tiểu ca dường như tham gia quân ngũ thì phải.” Lưu tổng tiêu đầu hớp một ngụm Tiểu Thiêu Dao, thoải mái mà thở hổn hển.
“Ừ.” Triệu Phổ gật đầu, “Tiêu đầu thật tinh mắt, ta ở Ải Bắc chinh chiến đã gần mười năm rồi.”
“Hay.” Lưu tổng tiêu đầu cảm khái, “Học võ, nên ra chiến trường giết địch, bảo vệ quốc gia, hơn hẳn so với lăn lộn trong võ lâm, tuy rằng học võ nghệ, nhưng lại là người một nhà đánh nhau.”
Triệu Phổ cười cười, gật đầu, rót rượu cho hắn.
Công Tôn thấy hai người trò chuyện, cũng ló ra nửa người, nhìn ra bên ngoài.
“Uy, tiên sinh còn chưa nghỉ ngơi?” Tiêu đầu hỏi, “Ta thấy hình như tiên sinh bị thương ở chân.”
“Chỉ là trật khớp thôi.” Công Tôn cười cười, “Không có gì bất tiện, qua hai ba ngày thì tốt rồi.”
“Ai, tiên sinh nếu có thể sớm gặp chúng ta thì tốt rồi, có thể gặp vị nữ thần y kia, diệu thủ hồi xuân, nếu được thì nhờ nàng chữa trị, bảo đảm thuốc đến bệnh trừ.”
“Nữ thần y?” Công Tôn ngh