Snack's 1967
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211960

Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.

ậy bốn mươi vạn đại quân đóng ở Mạc Bắc, chí ít cũng phải rút về hai mươi vạn mới phải, tại sao không có chút động tĩnh nào cả?”

“Ách…” Triệu Phổ vốn định trả lời, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thăm dò của Công Tôn liền nói, “Con mọt sách nhà ngươi, lo xem sách vở của ngươi đi, quản nhiều như vậy làm gì?”

Công Tôn nhíu mày, thầm mắng, bày đặt cái gì! Thư sinh cũng không thua kém gì đám vũ phu các ngươi!

“Phụ thân băng bó xong rồi.” Tiểu Tứ Tử đổi thuốc xong, đi tới bên cạnh y ngồi xuống, chờ Giả Ảnh bắt thỏ đến cho mình.

Không lâu sau, ảnh vệ chưa về đến, nhưng lại đến một nhóm người khác, cũng là vào trú mưa.

Từ ngoài miếu, mười mấy người vội vã gấp rút chạy vào, đều là người vạm vỡ, mặc đồng phục, áo trong đen áo khoác vàng, giữa y phục có một vầng trăng màu đỏ, phía trên có một chữ Lưu màu vàng. Bọn họ đẩy vài chiếc xe gỗ tiến vào, trên xe chất ba thùng gỗ được dùng xiềng xích khóa kín lại. Trên mỗi cái thùng đều cắm một cây cờ lớn, viết hai chữ “Thông Tường”.

Triệu Phổ và Công Tôn nhìn thoáng qua, đều nhận ra đó là một đám tiêu sư đang áp tiêu, đại khái là thuộc về Thông Tường tiêu cục, tổng tiêu đầu phỏng chừng là họ Lưu.

Mấy người tiêu sư sau khi vào miếu thì luôn miệng kêu xui.

Một người nói, “Trước mắt đã sắp đến Khai Phong, tự dưng đụng phải mưa to, lại phải chậm trễ.”

“Tiêu đầu.” Một người bên cạnh đùa với trung niên nam tử vừa nói kia, “Vội vã về nhà ngắm cô dâu hả?”

“Hứ!” Tiêu đầu nọ mặt đỏ lên, trừng mắt liếc bọn họ, “Đừng lắm lời!”

“Tiêu đầu, ngươi cũng lợi hại thật, vừa áp tiêu đi ra đã muốn quay về.” Một người trêu chọc, “Ta thấy, nếu ngươi quay về, sẽ bị con cọp mẹ giữ khư khư… Thật vất vả đến Khai Phong, không bằng đi dạo kỹ viện, tìm mấy em kỹ nữ xinh đẹp tiêu dao, đây chính là chơi đùa một chuyến ít một chuyến.”

“Ha ha ha…”

Một đám tiêu sư ồn ào, tiêu đầu nọ bị bọn họ cười đến nỗi mặt đỏ tới mang tai, xua tay đuổi bọn họ, “Đi đi, ít lắm lời! Ta mới không đi nơi đó, thích thì các ngươi tự mình đi.”

Đang lúc họ cười đùa, Tiểu Tứ Tử nhích mông qua hỏi Công Tôn, “Phụ thân kỹ nữ là cái gì? Kỹ nữ xinh đẹp tỷ tỷ là cái gì?”

Công Tôn vươn tay che cái miệng của bé, “Không được nói bậy! Tiểu hài tử không thể nói bậy! Sẽ rụng sạch hàm răng!”

Tiểu Tứ Tử vội vàng che miệng lại, Triệu Phổ dở khóc dở cười, thư ngốc này, không muốn để hài tử nhìn thì nói là sẽ bị hỏng mắt, không muốn để hài tử hỏi, lại nói hàm răng sẽ rụng sạch. Không phải ai ai cũng nói con mọt sách có tri thức hiểu lễ nghĩa, lúc nào cũng giảng đạo lý sao, tại sao khi dạy tiểu hài tử phải dùng nuông chiều và hù dọa?

Kỳ thật Triệu Phổ không biết, lúc mới đầu Công Tôn không có kinh nghiệm, cũng nói chuyện với Tiểu Tứ Tử vô cùng có đạo lý, chỉ tiếc, có thể nghe ngươi giảng đạo lý thì không phải tiểu hài tử. Vì vậy, nhiều lúc Công Tôn sẽ áp dụng chút mánh khóe, bất quá rất hữu hiệu, Tiểu Tứ Tử cực nghe lời.

Nhóm tiêu sư nọ cũng thấy Công Tôn bọn họ, người dẫn đầu ho khan một tiếng, dặn thủ hạ, “Có tiểu hài tử kìa, đều chú ý chút, đừng nói những lời thô tục!”

Mấy người tiêu sư cười ha hả, buông binh khí tùy thân, gom củi nhóm lửa, chuẩn bị ăn lương khô rồi đi ngủ.

Chính lúc này, Giả Ảnh từ cửa sau đi vào, một tay nắm theo một con thỏ nhỏ lông trắng đang liên tục giãy dụa, tay kia kéo vào một con hoẵng.

Triệu Phổ nhìn hắn một cái, hỏi, “Uy, ngươi làm gì vậy, mang thứ này vào làm chi?”

“Ăn chứ chi.” Giả Ảnh vẻ mặt vô tội, đây là Tử Ảnh bọn họ bắt được, lúc hắn ra ngoài đã thấy đặt ở cửa, còn có một đống thỏ và chim trĩ, hắn chỉ lấy một con thỏ mà hắn thấy khả ái nhất trong đám, mấy con thỏ còn lại thì đều thả đi.

“Tiểu Tứ Tử.” Giả Ảnh đem con thỏ nhỏ đưa cho Tiểu Tứ Tử, hỏi, “Cưng muốn luộc hay là muốn nướng?”

Tiểu Tứ Tử ôm lấy con thỏ nhỏ khả ái, sờ sờ, vô cùng thích, vừa nghe Giả Ảnh nói, lập tức kinh ngạc, ôm thỏ chạy trốn phía sau Công Tôn, “Phụ thân, thỏ con thật đáng thương.”

Triệu Phổ liếc Giả Ảnh một cái, Giả Ảnh bất đắc dĩ đành phải rút dao chuẩn bị làm thịt con hoẵng kia.

Công Tôn mở to hai mắt nhìn hắn, đạp hắn, ý bảo hắn ra phía sau mà làm, đừng dọa Tiểu Tứ Tử sợ. Giả Ảnh đem chủy thủ cắm lại thắt lưng, nắm chân hoẵng kéo đi ra.

Công Tôn nhìn theo, nhợt nhạt cười, “Phu xe này không giống thợ săn, cách cư xử giống như quân nhân quá.”

“Đương nhiên! Bọn họ đều…” Nói đến bên mép, Triệu Phổ lại nuốt trở về, đảo mắt quan sát Công Tôn, y một tay ôm Tiểu Tứ Tử, một tay sờ lớp lông trắng của con thỏ trong lòng Tiểu Tứ Tử, trên mặt vô cùng bình thản.

Triệu Phổ âm thầm kinh ngạc, thầm nhủ —— Ý con mọt sách này là sao? Hình như đã hoài nghi về thân phận của Giả Ảnh.

Đang nghi hoặc có phải thân phận của mình đã bị Công Tôn nhận ra hay chưa, chợt nghe trong đám tiêu sư, có một người thấp giọng nói, “Tiêu đầu… Quan binh.”

Tiêu đầu trừng hắn, ngăn lại lời hắn muốn nói, nét mặt bình lặng, tiếp tục ngồi ăn màn thầu.

Công Tôn và Tiểu Tứ Tử đều không nghe được, nhưng Triệu Phổ nhĩ lực cao, lập tức nghe ra, trong lòng thăc mắc —— nhóm tiêu sư này hình như kiêng kỵ quan binh?

Mặt khác, Triệu Phổ phát hiện một chỗ rất khả nghi.