Insane
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211875

Bình chọn: 7.00/10/1187 lượt.

sau có một hắc y nhân đi ra. Người này thân hình cao lớn, chắp tay sau lưng, quần áo tuy rằng tùy tiện, nhưng nhãn thần lãnh liệt, tư thế đó, mang theo vài phần uy phong cùng bá đạo không nói nên lời.

Mấy tên thủ hạ theo tới liếc mắt liền nhận ra, đối huyện thái gia nói, “Lão gia, chính là hắn.”

Vương tri phủ tự nhiên nhận được Triệu Phổ a, vừa nãy trong nha môn tri phủ thấy qua hắn. Lão vừa rồi đã nghĩ đến Triển Chiêu tại sao lại mang một người xa lạ tiến vào, lại còn vô cùng cung kính với hắn, hảo… Thì ra đây là Cửu Vương Gia đại danh đỉnh đỉnh.

Vừa nghĩ như vậy, tri phủ tỉ mỉ quan sát Triệu Phổ, nhanh chóng quỳ xuống hành lễ, tâm nhủ, không sai —— hôi mắt Tu La, mắt trái đúng là hôi sắc!

Đám nha dịch cũng không biết làm sao, nhưng thấy tri phủ quỷ bọn chúng cũng lũ lượt kéo nhau quỷ bái, tâm tư bối rối, người này rốt cuộc là ai a?

Triệu Phổ nhìn Vương tri phủ nọ môt cái, “Vương tri phủ phải không?”

“Vâng…Thuộc, thuộc hạ bái kiến Vương Gia thiên tuế.” Vương tri phủ kêu khổ không ngừng, tâm nói, con a, ngươi là muốn đem một nhà già trẻ chúng ta đều kéo vào a, chân của ngươi bị gãy, phỏng chừng ô sa của lão tử cũng không giữ được, nói không chừng tính mệnh toàn gia cũng đi tong!

Triệu Phổ nhíu mày nhìn lão dáng vẻ đầy kinh hãi, mắng một tiếng, “Nương, vẻ mặt uất ức như vậy, ngay cả nhi tử cũng không dạy được còn muốn quản bách tính cái nỗi gì? Ngày mai đem ô sa lấy xuống, cùng nhi tử của ngươi tiến vào cũi gỗ dạo một vòng quanh thành tạ tội với bách tính. Sau khi trở về viết rõ việc xấu của mình gửi cho triều đình, toàn bộ tài sản sung công, về quê chăn vịt cho lão tử.”

“Ách… Vương gia tha mạng a, hạ quan nhất định cải chính.” Vương tri phủ hối hả cầu xin tha thứ.

Triệu Phổ nhướng mi một cái, “Cải chính? Cải chính như thế nào a?”

“Ách… Hạ quan, hạ quan đem tất cả tài sản của mình đều phân phát cho người nghèo, sau đó nhất định hảo hảo làm quan, thành thành thật thật vì bách tính làm việc, khuyển tử ta cũng nhất định nghiêm khắc quản giáo, nếu hắn còn dám gây sự, ta… Ta đánh gãy cái chân còn lại!” Vương tri phủ dập đầu van xin.

Triệu Phổ nghe xong, suy nghĩ một chút, “Cút đi, tha cho ngươi lần này, bất quá, ngươi nói được thì phải làm được, sau này nếu ta nghe được ai nói một câu không tốt về ngươi, ngươi chờ bay đầu đi.”

“Vâng, vâng!” Vương tri phủ cúi lạy Triệu Phổ, xoay người mang theo bọn nha dịch chạy như bay.

Triệu Phổ xoay người quay về hậu viện, Giả Ảnh theo sau hắn, trước khi xuất môn, đối mấy người chưởng quỹ cùng tiểu nhị làm một động tác, “Tất cả đầu không được lộ ra, bằng không…”

“Không dám, không dám…” Mọi người vội vàng xua tay, chỉ thiên mà thề nhật định giữ miệng kín như bưng, Giả Ảnh cười tủm tỉm xoay người đi.

.

Về tới hậu viện, Giả Ảnh vốn định trở về đỉnh phòng, hôm nay đến phiên hắn cùng Tử Ảnh gác đêm, đã thấy Triệu Phổ đứng ở trong sân ngoắc hắn.

Giả Ảnh chân sáo chạy tới, “Vương gia?”

“Ân.” Triệu Phổ vươn tay qua, tư thế kia, như là muốn Giả Ảnh đưa vật gì đó.

Giả Ảnh có chút khó hiểu, nhìn lòng bàn tay hướng lên trên của Triệu Phổ, thò tay vào trong áo —— cầm ra!

Giả Ảnh lấy đao tùy thân phóng tới, Triệu Phổ lườm hắn một cái —— ai muốn cái này? !

Giả Ảnh thở dài, đem túi tiền của mình ra, tiếp tục bị Triệu Phổ liếc nửa con mắt.

Ngọc bội.

Khinh khỉnh.

Lệnh bài.

Khinh khỉnh.

Chủy thủ.

Khinh khỉnh.



Đang lúc Giả Ảnh đưa ra thuốc pháo, Triệu Phổ nổi giận, “Mẹ ngươi trên người mang cái thứ gì gì đó?”

Giả Ảnh vui vẻ, phe phẩy đầu từ phía sau lấy ra một xấp tranh nhỏ, đặt vào trong tay Triệu Phổ.

Triệu Phổ mở ra liếc sơ qua, nhét vào trong tay áo, xoay người đi.

“Ai, Vương Gia, ngươi xem xong nhớ trả lại cho ta a!”

Triệu Phổ nhíu nhíu khóe miệng, tâm nói —— chữ “Xong” viết như thế nào? Lão tử không biết!

Tới trước cửa phòng, thì thấy Tử Ảnh từ trên đỉnh nhảy xuống, giao cho Triệu Phổ hai cái túi chườm đá.

Triệu Phổ tiếp nhận, đầy cửa đi vào phòng.

Vừa bước qua cửa, chỉ thấy Tiểu Tứ tử đã băng bó xong vết thương của Công Tôn, tiểu hài nhi tuổi không lớn nhưng thực có bản lĩnh, băng bó rất tỉ mỉ, sạch sẽ gọn gàng.

Triệu Phổ đi qua, Công Tôn liếc trắng một cái, như vẫn còn mang thù vết thương trên chân lúc nãy.

Triệu Phổ vô thức nhìn chân Công Tôn một chút… Xong rồi, đã sưng vù lên rồi, Triệu Phổ có chút ngượng ngùng gãi gãi quai hàm, xấu hổ quá.

“Cửu Cửu, túi chườm đá.” Tiểu Tứ tử vươn tay, muốn lấy túi chườm từ Triệu Phổ.

Triệu Phổ đi qua, cầm túi chườm nhìn bàn tay non mềm của Tiểu Tứ tử, nói, “Ta làm cho, ngươi cẩn thận bị lanh.”

Đang khi nói, đã đem túi chườm ấn lên mắt cá chân Công Tôn.

Công Tôn còn chưa kịp kêu một tiếng “Chờ”, liền bị đau đến thét lên.

Triệu Phổ cả kinh nhanh tay thu lại túi chườm, tâm nói… Không phải chứ? Như vậy cũng đau? Thư ngốc này làm từ đậu hũ chắc?

Tiểu Tứ tử vội vàng nhu nhu chân Công Tôn, gấp đến mức trừng Triệu Phổ, “Cửu Cửu, ngươi bổn(ngốc) muốn chết nha, là đặt lên bên cạnh, ai lại trực tiếp ấn lên nơi thụ thương a!”

“Thật không?” Triệu Phổ bối rối, mọi người đều không phải sưng chỗ nào ngâm nước lạnh chỗ đó