Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329533

Bình chọn: 9.5.00/10/953 lượt.

hững người phú quý.

Khi bọn họ ra khỏi phòng thì hầu hết những người khách đã không còn tụ tập trong quán rượu ở phía trước để dùng điểm tâm ăn sáng nữa. Mặc Yểm buông lỏng tay Bạch Bạch, đi qua hoa viên im ắng. Bạch Bạch nhìn vài toà nhà sân viên, thở dài quyến luyến vô hạn – Chỗ dựa « con cái » Lăng Thanh Ba của nàng chính là đang thư thái, thoải mái ở một trong số các toà nhà cực kỳ tinh sảo trong sân. Đêm hôm trước, chính mình còn đang thiu thiu ngủ trên chiếc giường lớn mềm nhũn ngào ngạt hương thơm của nàng, đâu có nghĩ đến chỉ sau một ngày, đã bị bức chuyển qua chỗ dựa mới…

Đầu quay sang bên cạnh nhìn về phía kẻ tự xưng là « con đực » Mặc Yểm, Bạch Bạch đứng đó bất an, bản thân không nghe lời Phụ thân nói, chẳng những bị « con đực » nhìn thấy mình hoá thành dáng vẻ con người, mà còn đáp ứng luyện công cùng một chỗ với hắn, không biết có thể xảy ra vấn đề hay không.

Mặc Yểm cảm giác thấy ánh mắt không yên của nàng, mỉm cười hỏi: “Làm sao vậy?”

“Ta không thể ở trong phòng chờ ngươi sao, ta thấy sợ hãi…. Trong tửu lâu có rất nhiều « con đực ». » Bạch Bạch nhút nhát e lệ, ý đồ thuyết phục Mặc Yểm.

“Có ta ở đây, những « con đực » kia không dám có chủ ý gì với ngươi đâu, mà cho dù có dám cũng không đụng được đến nửa sợi lông của ngươi, ngươi sợ cái gì chứ?” Mặc Yểm nửa không thèm để ý, lại càng không cảm thấy mình cần phải đi nhân nhượng môt « con vật cưng ».

Bạch Bạch mếu máo, nàng đã chứng kiến sự lợi hại của Mặc Yểm, không nghe lời của hắn, hắn sẽ không khách khí với mình.

Đều do Liễu nhi cả, nếu như không phải nàng ta, bản thân mình sẽ không phải không may gặp phải tay Mặc Yểm, hiện tại chắc hẳn vẫn còn đang thoải mái mà uốn éo trong lòng Lăng Thanh Ba, được nàng ta cho ăn điểm tâm ngọt ngào hương vị đến tận miệng.

Mặc Yểm đang đem theo Bạch Bạch hối hận đi vào tửu lâu thì, căn phòng chính vốn ầm ỹ tiếng người đột nhiên yên tĩnh trở lại, vài cặp mắt không tự chủ được nhìn về phía thanh niên đẹp trai tuấn mỹ khác biệt trước cửa, thầm nghĩ không biết vì sao Vương Tôn công tử lại tới chỗ này, thật xuất chúng không ngờ? Một số người ngày hôm qua đã từng thấy qua Mặc Yểm, lúc này cũng không nhịn được phải quay mắt ra nhìn.

Lần đầu tiên Bạch Bạch dùng hình dạng con người xuất hiện trước mặt con người, trong lòng cực kỳ không cam lòng. Nhưng là đói bụng không chống lại nổi , cũng không có khả năng thay đổi quyết định của Mặc Yểm, cho nên mới hãi hùng lo lắng bị ép đi ra theo hắn. Nàng giấu mình sau lưng Mặc Yểm, nghe thấy sự tĩnh lặng quỷ dị, liều đánh bạo lén thò đầu ra từ sau lưng Mặc Yểm để nhìn xem chuyện gì xảy ra.

Nghênh đón nàng là một loạt âm thanh liên tiếp trong không gian, mọi người trong đại sảnh đều trừng to mắt nhìn nàng, trên mặt tràn ngập vẻ không tin nổi và kinh ngạc. Bạch Bạch sợ hãi tới mức co rụt đầu lại giấu sau lưng Mặc Yểm, vội vàng cầm lấy góc áo của hắn thấp giọng nói: “Bọn họ…… Bọn họ tại sao lại nhìn ta như vậy?”

Mỹ nhân thoáng cái đã không thấy tăm hơi, mọi người cùng lúc đồng loạt thở dài từng đợt đầy thất vọng, nhưng không ai cam lòng chuyển ánh mắt từ trên người Mặc Yểm đi chỗ khác. Tuy nhiên lần này không phải là xem mỹ nam tử, mà là ngóng trông tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành mặt mày rạng rỡ một lần nữa.

Mặc Yểm hừ nhạt một tiếng, duỗi tay ra kéo Bạch Bạch ôm vào trong lòng, vỗ vỗ vai nàng, an ủi nhẹ nhàng hiếm thấy: “Không có việc gì, chẳng qua bọn họ chưa từng thấy người con gái nào xinh đẹp như ngươi vậy thôi”

Mặc Yểm trước nay đã quen làm theo ý mình, căn bản là không thèm để ý sự chú ý của người khác, cho nên đối với việc mang theo Bạch Bạch đi rêu rao khắp nơi cũng không biết là có điểm gì không ổn, chỉ là không nghĩ đến con tiểu vật cưng lại nhát gan đến như vậy… Cũng theo lời nàng nói thì hình như nàng mới lần đầu tiên rời khỏi nơi tu luyện đến trần gian.

Thật may mắn là mình được gặp nàng trước, nếu không tiểu hồ ly ngon lành này sẽ bị thần tiên yêu ma nào đó đi qua ăn tươi mất. (V: cướp mất món ngon của anh sao _ _!)

Nửa ôm nửa dắt Bạch Bạch đi qua đại sảnh đến ngồi xuống trong một phòng trang nhã sau tấm bình phong. Mọi người đưa mắt nhìn bóng lưng của bọn họ dần biến mất, hận không thể nhìn được xuyên qua tấm bình phong kia để thấy mỹ nhân như thiên tiên kia thêm vài lần nữa. Thậm chí có vài người ra sức xoa nắn mắt, hoài nghi có phải do đêm qua mình ngủ không ngon cộng thêm lâu ngày không có ôm qua đàn bà ở bên ngoài, mà sinh ra ảo giác … Trên thế gian thậm chí có cô gái xinh đẹp động lòng người như vậy sao! Đáng tiếc là nàng cứ nhất quyết giấu mình trong lòng tên công tử áo đen kia. Nếu như có thể liếc nhìn nàng thêm vài lần, được được! Đúng là vài ngày không ăn cơm cũng đáng giá nha!

Trên đại sảnh tổng cộng có 6 gã tiểu nhị chạy bàn hầu hạ, một gã tiểu nhị đã tỉnh hồn lại, quơ lấy ấm trà lớn một mình một ngựa xung trận trước, vượt qua tấm bình phòng đi lên phục vụ trà bánh món ăn. Năm tên tiểu nhị còn lại vừa hối hận, vừa ghen ghét, đấm ngực dậm chân, chỉ hận bản thân mình phản ứng chậm, để cho thằng ranh con hỗn láo kia đoạt được cơ hội


Old school Easter eggs.