Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Dòng Sông Ly Biệt

Dòng Sông Ly Biệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323423

Bình chọn: 9.00/10/342 lượt.

lạc giọng lại vang lên:

- Lục Chấn Hoạ ông có giỏi thì bắt cả hai đi chứ làm gì chỉ ghen bóng ghen gió rồi bắt nhốt tôi thế nàỷ Tôi lấy trai bao giờ. Ai thấỷ ông chỉ nghe lời con điếm con mà hành hạ tôi, ông mù à?

Cha vẫn thản nhiên, Như Bình quỳ dưới chân người khóc thảm thiết. Những lời chửi rủa của dì Tuyết càng lúc càng thô tục. Có lẽ nói quá lâu mà chẳng ai trả lời nên bà ta tức, cuối cùng bà khóc òa lệ:

- Lục Chấn Hoa, mày là thằng tồị Mày già rồi bước đi không muốn vững mà lại cấm tao ngoại tình. Có giỏi thì mày đến gặp Ngụy đi, sợ mày đến đấy bị nó đập gãy xương thôị Ngay thằng Hảo mà mày đánh còn không lại, vậy mà còn làm phách. Mày già rồi, mày biết chưa!

Đôi mày chau lại, những tia mắt giận dữ lóe lên. Mỗi lần dì Tuyết nhắc đến tên Hảo là gương mặt ông căng thẳng thấy rõ. Một lúc có lẽ không chịu nổi, ông hét Như Bình:

- Bảo mẹ mày câm mồm, tao đập chết bây giờ!

Như Bình vẫn quỳ dưới đất, nét mặt sợ hãi, tiếng chửi rủa của dì Tuyết vẫn vang dộị Cha bực mình đi tới đi lui, một lúc ông ngừng lại bên cạnh bàn, kéo hộc tủ ra, một vật gì màu đen lòi ra ngoàị

Tôi đưa mắt nhìn kỹ, bất giác tôi giật mình. Đó là khẩu súng lục rất quen thuộc, đó là vật tùy thân của cha mười mấy năm về trước. Như Bình hoảng hốt hét lên, rồi nhảy lại chụp cha, tôi cũng lên tiếng can ngăn:

- Đừng dùng súng cha!

Có lẽ nghe tiếng “súng” nên dì Tuyết im mồm ngaỵ Cha đứng trước bàn, giận vẫn chưa nguôị Không khí như lắng đọng, khẩu súng bất động trên bàn, tiếng gào rú của dì Tuyết đã biến mất. Một lúc có vẻ cha dịu xuống, người đẩy khẩu súng qua một bên rồi ngồi xuống ghế. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cha bảo Như Bình:

- Như Bình ra ngoài đi, cha có việc cần nói với Y Bình một chút!

Như Bình sợ sệt nhìn sang tôi rồi cúi đầu bước ra cửạ Nhìn dáng dấp của nàng, đột nhiên tôi thấy thương hạị Cha bảo tôi:

- Ngồi xuống đây, Y Bình!

Tôi ngồi xuống, cha yên lặng một lúc rồi thở dàị Tiếng thở dài đầu tiên tôi nghe trong đờị Tôi ngạc nhiên, nét giận dữ ban nãy đã biến mất. Bây giờ chỉ còn sự mệt mỏi, yếu đuối của người đã về chiềụ Đưa tay lên xoa trán, cha nói:

- Người ta nhiều lúc hành động thật lầm lẫn. Thuở xưa cha không hiểu tại sao cha lại mê dì Tuyết con quá vậỵ Phải bỏ ra một số tiền lớn cha mới chuộc được nó.

Cha yên lặng một lát, dĩ vãng lại như trở về, người tiếp:

- Có lẽ vì đôi chân mày... Chiếc cằm nhọn giống...

Đột nhiên cha ngưng lại, rồi nhìn tôi đắn đo:

- Y Bình, con thấy cái tủ sắt nằm ở góc nhà kia không? Ở trong đó chứa tất cả bất động sản của chạ Tiền trong ấy nhiều lắm, nhưng bây giờ cha không còn tin ai nữạ Cha nghĩ rằng tiền này về sau sẽ là của con. Tiếc thật, mất mát quá nhiều, còn lại chẳng bao nhiêụ Con xem không?

Cha móc xâu chìa khóa ra đưa cho tôị Tôi lắc đầu:

- Thôi không cần. Để nó đó đi, con biết tiền cất trong ấy là được rồị

- Thì có thật, nhưng không còn bao nhiêụ

Cha ngồi xuống thở dài:

- Y Bình, cha muốn con sau này sung sướng, vì cha chỉ còn có mình con.

- Cha còn có Như Bình, Mộng Bình...

Cha cắt ngang:

- Làm sao cha dám tin chúng nó là con ruột của cha! Mẹ chúng nó ngoại tình, Mộng Bình lại giống mẹ như khuôn, con gái mà lại mang bầụ Còn con Như Bình nó giống cha chút nào đâủ Đụng tí là chảy nước mắt, thằng Hảo du côn du đãng. Thôi đừng nhắc tới chúng nó nữa, nhắc tới chỉ thêm giận. Y Bình, cha chỉ có mình con, cha mong là con sẽ được sung sướng.

Yên lặng một lúc, cha lại tiếp:

- Lúc cha còn nhỏ, mồ côi cha lẫn mẹ, sống lang bạt giang hồ. Một hôm, có nhà giàu kia đãi tiệc, cha đi ngang ngõ sau, thừa lúc không ai để ý, cha lén trút một ít cơm thừa canh cặn ăn. Đầy tớ nọ trông thấy, họ lấy than đỏ đập lên đầu chạ Lớn lên một tí, cha được một người nhà giàu cho vào giúp việc nhà. Người kia tốt bụng nên chỉ bảo cho cha một ít chữ nghĩạ Con gái của vị tướng đó...

Kể tới đây cha đột nhiên ngưng lạị Những lời vừa rồi của cha thật lạ lùng.... Tôi đang chợt đợi chờ thì đột nhiên cha lắc đầu, nói nhanh:

- Tóm lại, tuổi trẻ của cha là chuỗi ngày dài đau khổ, cha không muốn con gặp cảnh đó, cha muốn con có tiền.

Tôi hỏi một câu mà từ lâu tôi thắc mắc:

- Thế tiền ở đâu cha có?

Cha lim dim mắt:

- Tiền à? Nó đến bằng nhiều cách. Ở đời này người ta chỉ biết con giàu, con có tiền, chứ có ai cần biết đến nguyên do tại sao con có đâủ Với cha, thì cha không giấu con, tiền đó có thể nói là tiền người ta dâng cho cha hay cha cướp được cũng vậỵ Cha làm mọi cách để có tiền.

- Họ dâng tiền cho cha vì họ sợ cha cướp phá nhà họ?

Cha cười mũi:

- Có thể như vậỵ Cha lúc nào cũng muốn giàu sang chớ không thích nghèo khổ.

Nhìn cha rồi quay sang nhìn chiếc tủ sắt. Những đồng tiền ấy đã nhuộm biết bao nhiêu máu, bao nhiêu nước mắt? Ai làm sao biết được? Cha tựa lưng vào ghế, đôi mắt khép lại một cách mệt mỏị Cha đã già rồi, bao nhiêu vết nhăn trên trán, trên mặt. Tôi đứng dậy định bỏ đị Bước ngang qua bàn, có khẩu súng lục, tôi không dám nghĩ đến cảnh nổ súng, viên đạn xuyên qua thân ngườị Dù sao cũng không thể để dì Tuyết chết được. Do dự một chút, tôi lén cầm khẩu súng lên, bước ra khỏi phòng chạ