gã con trai cũng dễ thương. Nhìn thái độ săn sóc của dì Tuyết mình phát lợm giọng. Như Bình say đắm như lọt lưới tình. Điều này làm mình thấy vui vui, có điều lòng thù hận trong tim mình vẫn không nguôi, mình nghĩ nếu đoạt được gã con trai này trên tay Như Bình, có lẽ dì Tuyết sẽ tức tối phát điên. Phải, chuyện đó không đến nỗi nàọ Đây là giai đoạn thứ một của cuộc trả thù, có điều làm như vậy cũng tội nghiệp cho Thư Hoàn, nhưng mặc, có lẽ định mệnh đã sắp đặt như thế.
Ném bút, tắt đèn, tôi leo lên giường ngủ. Căn nhà chúng tôi thật nhỏ, chỉ có hai phòng, phòng bên ngoài của mẹ. Nhà chúng tôi ít khách nên cũng không cần có phòng khách làm chị Thỉnh thoảng tôi cũng chạy sang ngủ chung với mẹ, nhưng mẹ chắc mắc chứng thiếu ngủ, nên người thường trằn trọc đến khuya, do đó tôi cũng ít đến nằm chung với ngườị
Tối nay, không hiểu tại sao tôi lại cứ trằn trọc mãi, mắt mở lớn nhìn lên trần nhà tối om. Tại sao thế nàỷ Lăn qua lộn lại gần đến sáng, tôi mới chợp được mắt. Đột nhiên tôi thấy như có người đến cạnh giường, tôi mở mắt ra thì là mẹ Tôi hỏi:
- Việc gì thế mẹ?
- Mẹ nghe con cứ lăn lộn mãi không biết có phải con bệnh hay không?
Mẹ đứng ở đầu giường, đưa tay sờ trán tôị
- Đâu có gì đâu mẹ, chỉ tại hôm nay tự nhiên con thấy khó ngủ quá!
- Tại sao vậỷ
- Không biết nữạ
Trời có vẻ lạnh, mẹ chỉ choàng chiếc áo nhỏ nên đứng cạnh giường tôi mà run lập cập, tôi giục:
- Thôi mẹ đi ngủ đi, con không sao cả.
Nhưng mẹ vẫn đứng yên, bàn tay người đặt trên trán tôi, hỏi:
- Y Bình có gì buồn phải không?
- Không.
Mẹ thở dài:
- Mẹ biết, con không vui vì lúc nào lòng con cũng ngập đầy thù hằn giận dữ. Mẹ biết con gái không được yên ổn vui vẻ như bao nhiêu đứa con gái khác ở tuổi con. Đó là lỗi của cha mẹ, có ai muốn cho con mình buồn bao giờ, mẹ luôn luôn ao ước cho con được vui, nhưng mẹ yếu đuối quá mẹ không đủ sức để bảo vệ con, làm cho đời con phải khổ. Y Bình, mẹ biết con là một người con gái cứng cỏi, mong rằng rồi con sẽ tìm được hạnh phúc.
Tôi thò tay ra khỏi chăn, ôm ngang người mẹ, tựa mặt tôi vào mặt của người, tôi nói:
- Tội cho mẹ tôi!
Mẹ tiếp tục nói:
- Y Bình, mẹ cho con biết một điều là dầu làm bất cứ chuyện gì con cũng cần phải bình tĩnh, có như thế đời con mới không khổ, bây giờ con hãy ngủ đi!
Mẹ đặt cánh tay tôi trở về vị trí cũ, người kéo lại chăn cho tôi xong mới trở về giường. Dù nghe lời mẹ tôi vẫn không sao ngủ được, mẹ yếu đuối quá mới để cho họ hiếp đáp. Còn tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ buông tha họ đâụ Triết lý sống của tôi là ăn miếng trả miếng, nếu không ai đụng đến tôi thì nhất quyết tôi chẳng đụng đến họ. Trời sắp sáng mà tôi vẫn không ngủ được. Vừa mới chợp mắt một tí là tôi nghe có tiếng người nói chuyện. Tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ. Mặt trời chói lọi trên đầu giường. Hôm nay trời chắc đẹp. Tôi vươn vaị Tôi nghe có tiếng nói chuyện bên nhà ngoàị Cửa phòng hé mở, tôi lắng tai, thì ra là giọng nói của Hà Thư Hoàn. Nhảy vội xuống giường, tôi nhìn đồng hồ đã chín giờ hơn. Thay áo, mái tóc còn rối bù, thò đầu qua cửa tôi nói:
- Chào anh, xin lỗi đợi tôi tí nhé!
- Không có chi, phá giấc ngủ của cô thật là bậy!
- Đâu có sao, đúng ra tôi phải thức sớm hơn.
Tôi vòng đi ra sau rửa mặt xong mới bước rạ Thư Hoàn đang nói chuyện mưa nắng với mẹ. Nhìn anh chàng tôi cười nói:
- Xin lỗi, tôi chưa giới thiệụ
Hoàn cắt ngang:
- Không cần nữa, tôi đã tự giới thiệu rồị
Mẹ đứng lên:
- Y Bình, con ngồi đây nói chuyện với cậu Hoàn nhé, mẹ đi chợ.
Quay sang Hoàn mẹ nói:
- Hôm nay cậu ở lại đây dùng cơm với chúng tôi nhé!
Hoàn vội chối từ:
- Dạ cám ơn bác trưa nay cháu bận.
Mẹ cũng không ép, xách giỏ đị Tôi bước ra nhà sau mang chiếc khăn quàng cổ ra cho Hoàn.
- Trả lại cho anh này, tối qua tôi quên mất.
Hoàn cười, anh chàng chỉ chồng sách trên kỷ trà:
- Tôi đến đây không phải đòi khăn, cô xem có quyển sách nào chưa xem không?
Tôi sung sướng bước tới, lật từng quyển ra xem. Tất cả sáu quyển: Đêm kia, Nhật Ký của Người Thợ Săn, Cầu Miêu, Trời Cao, Bóng Bây và Đêm Trăng. Nhìn đống sách tôi không biết nói sao hơn là:
- Cảm ơn quá!
- Tất cả đều chưa xem hết chứ?
Tôi rút quyển “Bóng Mây” ra, nói:
- Quyển này tôi xem rồi!
- Cô thích tiểu thuyết của Henry Miller không? Lúc đầu tôi định mang thêm cho cô một quyển.
- Tôi đã xem cuốn “hai chị em”
- Ở đằng tôi còn một quyển “Tự truyện của Gandhi”.
Đưa cao quyển “Bóng Mây” lên, hoàn hỏi:
- Đọc quyển này cô có thích không, tôi thấy phần đông chúng ta đều thích nó lắm.
Tôi nói:
- Loại tạp ghi như thế đọc nặng quá, tôi không thích lắm. Quyển mà tôi thích nhất là “Đỉnh Gió Hú”.
- Tại saỏ
- Vì quyển đó viết về tình yêu với thù hận đều tuyệt cả, tôi yêu nhất là mối tình si trong đó.
- Nhưng nó có vẻ tàn nhẫn quá. Theo tôi viết quyển sách, vẽ một người, phải giống người chứ đừng giống quỷ.
- Anh muốn nói đến anh chàng nhân vật chính? Tôi thì tôi thích nhất ông tạ
- Kể cả hành động báo thù tàn nhẫn? Cưới vợ xong về lại hành hạ? ép cô bé xinh đẹp phải lấy một thằng xấu xí? Tôi nghĩ hắn là quỷ chứ chẳng phải là ngườị
- Nhưng anh chàng đó t