nói liền một hơi: “Ăn rồi,
có việc gì không?”
Giọng điệu cô quá là lạnh
lùng, lại cứng nhắc, Boss bên kia lặng đi mất một lúc, sau mới đáp: “Xem ra tâm
trạng cô An hôm nay không được vui, vậy tôi không mạo muội đề nghị gì nữa, cô
nghỉ ngơi đi”.
“Ừm”. Cô đổi đến chẳng
còn hơi sức đâu nữa, càng không có tâm trạng luyện thái cực cùng anh, thẳng tay
định cúp máy.
“Chờ một chút”, giọng nói
trầm trầm bên kia vọng lại, rõ ràng và mạnh mẽ, “Tôi có thể hỏi cô vì sao mà
không vui không?”
“Đâu dám không vui cái
gì, tôi chỉ là đang nghĩ có nên phối hợp hay không thôi”. Cô nén giận đáp.
“Phối hợp cái gì?”
“Việc tạo tin đồn tình
ái”.
“Tin đồn tình ái” giọng
Boss thoáng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh, anh lấy lại bình tĩnh, “Xem ra
còn có tôi không hiểu phạm vi công việc, cô đợi một chút, tôi hỏi lại xem sao”.
Anh cúp máy, chỉ năm phút
sau, hơi thở gấp gáp của thư ký Dương xộc tới. An Tín sụp mí mắt nhận, giọng
Miss Dương rất trầm, không còn vẻ vênh váo hống hách thường ngày nữa. “Cô An,
tôi xin lỗi cô”. Chị ta vào thẳng vấn đề, “Đề nghị tạo tin đồn tình cảm hôm nay
là nằm ngoài phạm vi chức trách của tôi, Dụ tổng không hề có ý đó, tôi lại gây khó
khăn cho cô rồi, tôi thành thật xin lỗi cô, hy vọng cô có thể lượng thứ”.
An Tín mặt lạnh tanh ừ
một câu.
Miss Dương lại thẽ thọt:
“Cô có thể nói lại với Dụ tổng được không, cô đã hết giận rồi chứ?”
Nghe chị ta dè đặt thế,
tâm trạng bị đè nén cả ngày trời của An Tín có chút khá khẩm hơn. Cô cố ý kéo
dài thời gian không trả lời, bên kia lại rối rít nói: “An Tử xin cô đừng làm
khó tôi mà, cô Lan là bạn gái của Dụ tổng, anh ấy nhất định sẽ không trách cô
ta, vậy thì tôi bắt buộc phải tiếp tục chịu đựng sự lạnh nhạt này - song mấu
chốt ở chỗ tôi bây giờ đã tu luyện đủ để đối phó với cơn giận hừng hực của Boss
đâu cơ chứ!”
An Tín nghe thấy từ “bạn
gái”, cảm thấy có tiếng sét đánh trúng mình, cô vô thức đánh rơi điện thoại. Lẽ
nào trong mấy ngày cô đi tìm Chính Nam ký hợp đồng, chuyện của Dụ Hằng và Lan
Nhã đã thành sự thật rồi sao? Vậy anh quan tâm đến cô như thế làm gì, cô khổ sở
tìm cơ hội tỏ tình dể làm gì?
An Tín buồn phát khóc,
làm thế nào cũng không thể tự chữa lành vết thương như mọi lần. Tướng Công
không có trong game, chỗ dựa duy nhất có thể ở bên an ủi cô cũng vô hình biến
mất, cô phải làm sao để cứu chính mình đây?
Điện thoại reo dồn dập,
cô chẳng còn thiết nhấc máy, mấy phút sau, tiếng chuông đặt riêng cho Dụ Hằng
vang lên, cô một tay dụi dụi mắt, một tay bấm nút nghe.
“Cô sao thế?” Boss tự
nhiên lại không xưng hô “Cô An” nữa, hỏi thẳng luôn, “Đang khóc sao?”
“Không có”. Cô vội vàng
nén lại tiếng nghẹn ngào.
Boss không nói gì, cô
cũng không dám phát ra bất cứ âm thanh nào, chỉ sợ mở miệng lại lộ ra là mình
đang khóc. Hai người cứ thế lặng im, cục diện bế tắc được đầu bên kia phá vỡ:
“Đừng khóc nữa, cô khóc làm lòng tôi rối bời cả rồi”.
“Cô ra ngoài một chút,
tôi có điều muốn nói”.
Tối, trời nổi gió, An Tín
khoác thêm áo khoác hoạt hình ngoài áo sơ mi, cúi đầu nhìn thấy hình vẽ cừu vui
vẻ ngây thơ cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, đi thẳng ra quảng trường táo cách
nhà chừng cây số. Cô cúi đầu ngồi trên ghế dài, lòng rối như tơ vò.
Một chùm đèn xe rọi lên
cây táo bên cạnh, liền sau đó, hơi thở đàn ông quen thuộc phả đến trước mặt,
cùng mùi thuốc lá và hương áo quần thoang thoảng. Tim An Tín đập mạnh, hận mình
lại để bị anh mê hoặc đến thế, đến cả hơi thở và mùi hương của anh cũng có thể
cám nhận được.
“An Tín”. Anh gọi tên cô,
đứng cách cô chừng một mét, không quá gần cũng không xa cách, tiếp đó anh cũng
không nói gì, chỉ nới cà vạt, bộ âu phục nhã nhặn thẳng tắp trong gió đêm, để
thời gian chầm chậm trôi qua. Anh để cho cô có đủ thời gian tự điều chỉnh, vô
hình chung bày tỏ sự quan tâm săn sóc như trước nay vẫn thế. An Tín hiểu anh,
nhưng sự thấu hiểu này lại càng khiến cô yêu anh say đắm, cô không muốn mối
tình thầm kín của mình chết yểu như vậy.
Cô đã định từ bỏ rồi.
“Dụ Hằng, Lan Nhã là bạn
gái anh sao” An Tín đứng dậy, bước một bước dài về phía Dụ Hằng, nhìn chằm chằm
vào mắt anh, lấy dũng khí chưa từng có trong lịch sử nói, “Trả lời em”.
Dụ Hằng nhìn tóc cô, vẻ
mặt không hề thay đổi. “Cô ấy có là bạn gái tôi hay không quan trọng với cô thế
sao?”
“Anh trả lời tôi trước
đã!”
Dụ Hằng lùi lại một bước,
trong mắt là sự nhẫn nhịn: “Cô đội mũ lên trước đã được không?”
Câu hỏi kiểu gì thế này?
An Tín ngớ ra, song vẫn nghe lời trùm mũ lên, nhét hết mớ tóc xoăn chặt vào
trong, như con gấu con mặc áo liền quần. Anh nhìn cô, lại tiếp: “Thế tốt hơn
nhiều đấy, cô có chuyện gì thì cứ nói, nhưng không được khóc”.
An Tín dụi dụi cái mũi bị
gió thổi đỏ ửng cả lên, kín đáo quan sát sắc mặt Dụ Hằng. Sau khi thấy không có
vẻ gì là bực bội, cô đột nhiên cắn môi xông lên ôm chầm lấy anh, sử dụng cùng
lúc cả chân cả tay, học theo chiêu “vô địch dính người” của Chương Tiểu Muội.
“Dụ Hằng, em rất thích
anh, nếu anh chưa có bạn gái thì hãy chấp nhận em đi”.
Cô trước giờ không cảm
thấy trong lời tỏ t