XtGem Forum catalog
Đóng Cửa Phóng Vương Gia

Đóng Cửa Phóng Vương Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327413

Bình chọn: 8.00/10/741 lượt.

lành tháng tốt,

ta sẽ rước ngươi vào nhà. Cho nên ngày mai ngươi có bái đường hay không

thì chúng ta cũng có thể động phòng trước.”

Ngư Ấu Trần nắm chặt

hai tay thành nắm đấm, cô hận không thể đem người đứng trước mặt mình

nghiền xương hắn thành tro. Lúc trước sao cô lại cho hắn là một con dê

béo ? Người này rõ ràng còn đáng sợ hơn cả sói ! Cô nghiến răng nghiến

lợi, rốt cuộc không nhịn được, đánh một quyền về phía hắn.

Không

hề lo lắng, hắn dễ dàng đánh hạ quyền cước của cô, tiện thể đem khay đồ

ăn đến trước mặt cô, “Ta không muốn người ta nói ta lợi dụng người khác

gặp khó khăn, cho dù muốn đánh, ăn nó trước rồi nói sau.”

Mùi đồ

ăn thôm phức xộc vào mũi, Ngư Ấu Trần nhất thời mềm lòng. Hắn nói cũng

có lý, có cơm thì ngu gì mà không ăn, ăn thì mới có sức lực. Bệnh thì

có thể tiếp tục giả, chỉ sợ đúng như lời hắn nói, đến lúc đó ngay cả sức giãy dụa cũng đều không có.

Ách, không đúng, cô Ngư Ấu Trần làm

sao có thể thảm đến độ không có sức giãy dụa chứ, chờ cô ăn nó, cô sẽ ch hắn một bài học ! Nếu không được, thì cũng phải cho hắn bán thân bất

toại.

Nghĩ như vậy, Ngư Ấu Trần đoạt chén cơm, ngoan ngoãn mà ăn. Không biết có phải do nhịn đói lâu ngày, đồ ăn hôm nay quả thật rất

ngon. Cô chưa bao giờ nhịn đói như bây giờ, nhịn đói quả thật rất khổ sở !

Nhìn cô ăn như hổ đói, Quân Vô Nặc bưng chén đến cho cô, Ngư

Ấu Trần cũng không nghĩ nhiều, há mồm uống liền. Ách, bởi vì cô ăn quá

nhanh, cổ họng bị nghẹn.

Ngoài cửa, Ngư Diệu Thiên cùng thu Nhị

nương dán tai vào cửa nghe động tĩnh trong phòng, giờ đây hai người mới

cảm thấy thở phào nhẽ nhõm.

“Xem ra, vẫn là con rể chúng ta có

biện pháp.” Thu Nhị nương cảm thán, “Nhưng mà, đứa nhỏ Vô Nặc đa mưu túc trí, về sau sẽ không khi dễ ấu Trần chúng ta chứ ?”

“Đàn ông mà, có chút mưu lược đâu phải chuyện gì xấu, quan trọng là dùng như thế

nào. Đứa nhỏ tâm tính rất tốt, ta rất tin tưởng nó.” Ngư Diệu Thiên đối

với con rể này rất hài lòng.

Thu Nhị nương giờ mới an tâm, chuyện tình cảm giống như thế này, làm cha mẹ cũng chỉ có thể giúp tác hợp bọn họ, còn chuyện có răng long đầu bạc hay không, thì phải dựa vào chính

bọn họ, không ai có thể giúp được cả.

“Mà ngày mai hai đứa nó thành thân, đêm nay lại cho hai đứa nó động phòng, có quá vội không vậy ?”

Ngư Diệu Thiên hỏi ngược lại, “Bà cho rằng, theo tính tình của Ấu Trần, đêm mai có cho Vô Nặc vào phòng không ?”

“Có lý có lý.” Thu Nhị nương hiểu rõ mọi chuyện, “Nhưng mà sao bên trong sẽ không đánh nhau chứ?”

“Đương nhiên sẽ không.” Ngư Diệu Thiên đã dự liệu hết rồi, lập tức kéo thu Nhị nương, nói, “Được rồi, đừng nghe nữa, cơm đã ăn rồi thì xem như mọi

chuyện đã xong, đi thôi.”

Hai người rời đi không lâu, người trong phòng cũng đã ăn cơm no nê. Quân Vô Nặc dọn dẹp khay đồ ăn, lúc nãy mới đứng dậy, nói, “Ta đi gọi nha hoàn đem nước rửa mặt cho ngươi.”

“Ngươi đứng lại !”, Ngư Ấu Trần gọi lại hắn, “Ngươi thành thật nói cho ta biết, rốt cuộc mục đích của ngươi là gì ?”

Quân Vô Nặc ngừng lại, nhìn về phía cô, nói, “Ta chỉ có thể nói, ta tiếp cận ngươi không hề có ác ý gì, hơn nữa, chuyện này cũng không liên quan gì

đến chuyện ta cùng ngươi thành thân.”

Hắn nghĩ cô dễ dàng bị lừa

vậy sao ? Nghĩ đến hắn làm bộ làm tịch, lừa gạt cô, cô quả thật rất

giận. Lúc đó cô còn sợ hắn bị gì, kêu hắn chạy trước, đáng lẽ cô phải để cho đám sát thủ đó giết chết hắn.

Thấy cô không nói lời nào,Quân Vô Nặc cũng không giải thích nhiều, xoat người đi ra ngoài. Ngư Ấu Trần lúc trước mặc dù ở trong lòng muốn giết chết hắn, nhưng sau khi ăn no

nê, cũng không có tâm tình, cho nên mặc cho hắn đi.

Quân Vô Nặc cũng rất nhanh quay lại, bất đắc dĩ nói, “Khóa cửa.”

Khóa cửa .

Hai chữ ngắn củn làm cho Ngư Ấu Trần run sợ một lúc lâu, sau đó cô lập tức

nổi giận, “Quân Vô Nặc, ngươi rốt cuộc muốn giở trò gì ?”

Quân Vô Nặc quả thực vô tội, hắn đem khay đồ ăn đặt ở trên bàn, tìm chỗ ngồi xuống, nói, “Cửa bị khóa từ bên ngoài.”

Ý tứ của hắn thực rõ ràng, việc này không liên can gì hắn hết.

Ngư Ấu Trần không tin, đây là phủ tướng quân, ai có gan lớn như vậy dám

thông đồng cùng hắn ? Cô bỏ chăn sang một bên, mang giày xông ra cửa

phònjg.

Cửa phòng đóng chặt, cô dừng sức kéo, lại chỉ nghe tiếng

khóa “loảng xoảng ” bên ngoài vang lên, quả thật là cửa bị khóa từ bên

ngoài.

Giờ phút này, Ngư Ấu Trần bất chấp hình tượng thục nữ của

mình, hướng vào cửa mà quát lớn, “Này ! Là ai ? Mau mở cửa ra cho ta !”

Xem bộ dạng tức giận của cô, Quân Vô Nặc hảo tâm nhắc nhở, “Lúc ta vào đây, Nhị nương của ngươi ở ngoài cửa.”

“Ý ngươo nói là Nhị nương ta khóa cửa ?” Ngưu Ấu Trần không dám tin, Nhị

nương bình thường rất thương cô, rất chiều cô, hiện tại bà làm sao có

thể giúp đỡ kẻ lừa đảo này ?

Giọng cô quát lớn như vậy mà bên

ngoài phòng không có ai trả lời cả, điều này quả thật không bình thường. Phủ tướng quân rất nghiêm ngặt, không có mệnh lệnh của cha cô hay Nhị

nương, hạ nhân tuyệt đối không dám làm càn.

Hắn dám mua chuộc cả

Nhị nương của cô, được lắm ! Ngư Ấu Trần giận nghiến răng nghiến lợi, cô ngược lại rất t