hớ đến một vấn đề, liền quay sang Quân Vô Nặc, hỏi, “Quân Vô Nặc, tùy tùng của ngươi đã trở về, chuyện tiền nong của chúng ta cũng đã xong, chờ một lát nữa ta lấy ngân phiếu, hai chúng ta không còn thiếu nợ nhau?”
“Phải.” Quân Vô Nặc ngồi đới diện cô, đem chén cơm đưa cho cô, trả lời cũng rất nhanh chóng.
Vì thế, Ngư Ấu Trần nghe thế liền nói tiếp, “Vậy ngươi chuẩn bị khi nào lếch xác về nhà thế?”
“Nhanh thôi.” Quân Vô Nặc nghĩ nghĩ, nói, “Chắc khoảng mấy tháng sau.”
“Gì?” Vậy mà cũng kêu nhanh sao? Hắn không phải nói bản thân chỉ đi ngang qua Kinh Châu sao? Kinh ngạc thoáng quá, Ngư Ấu Trần vẫn không quên đề cập
đến vấn đề chính, “Vậy ngươi chuẩn bị khi nào chuyển tới đây ở?”
Quân Vô Nặc vừa ra dấu ý bảo cô mau nhanh ăn cơm, một bên hỏi, “Thế nào, ngươi muốn ở đây sao?”
Hắn có ý gì? Người muốn sống ở đây là hắn, lại còn cố ý chuyển hướng sang cô!
“Ta sẽ thành thân, ngươi đương nhiên không thể nào ở trong phủ. Dù sao
ngươi cũng đã có chổ ở, lại có Chỉ Huyên bảo vệ, ta cũng an tâm.”
Biết rõ cô muốn đuổi hắn đi, Quân Vô Nặc mỉm cười nhìn cô, “Sống ở đây cũng
rất tốt, nhưng mà tiếc rằng nơi này quá nhỏ, ở cũng rất bất tiện, chờ
khi ta tìm được căn nhà thích hợp, lúc đó chuyển đi cũng không muộn.”
Ngư Ấu Trần hoàn toàn không phát giác suy nghĩ của hai người không hề giống nhau, nghe hắn nói cũng hợp tình hợp lý, nếu là bình thường, cô sẽ
không ngồi mà thương lượng với người khác, nhưng tình cảnh hiện tại
không giống như trước đây.
“Vậy ngươi trước hết ở quán trọ đi,
tiền thuê chúng ta có thể thương lượng với nhau.” Khó có cơ hội bòn rút
tiền của hắn, cô đương nhiên phải tận dụng triệt để.
Quân Vô Nắc uống miếng nước, nói, “Nếu ngươi lo lắng cha ngươi không bằng lòng, ta sẽ nói chuyện với ông ta.”
“Không được, không chỉ là cha ta, mà còn có Vân Khởi, rồi cả thành Kinh Châu
sẽ bàn tán dị nghị nữa.” Mặc kệ gia đình phú hộ hay bình dân có nữ nhi
đã xuất giá, cũng sẽ không để một tên đàn ông ở lại trong nhà. Lần này,
Ngư Ấu Trần nhất quyết không thỏa hiệp với hắn.
“Ta sẽ xử lý thỏa đáng, ăn cơm đi.” Quân Vô Nặc gắp miếng thịt bỏ vào miệng của cô.
Hành động vô cùng thân thiết làm Ngư Ấu Trần nhất thời ngẩn người, nhìn lướt qua Chỉ Huyên ở phía sau, vẻ mặt rất cổ quái, nhưng mà điều quan trọng
là hắn lại tỏ ra không phải việc của mình, mặt Ngư Ấu Trần lập tức đỏ
rần lên.
Căn nhà nằm ở thành đông, từ đó ngồi xe ngựa trở về phủ
tướng quân cũng không phải xa lắm. Nhìn xa xa là phủ tướng quân, Ngư Ấu
Trần bắt đầu khẩn trương, hai ngày không về nhà, không biết cha cô sẽ
phạt cô như thế nào?
Như biết tâm sự của cô, Quân Vô Nặc mở miệng hỏi, “Ta sẽ giải thích với cha ngươi chuyện này, không cần lo lắng quá.”
Xe ngựa dừng lại cách phủ tướng quân không xa, Ngư Ấu Trần còn đang mải mê suy nghĩ cha và Nhị nương sẽ giận dữ thế nào, thì vừa đi đến cửa lớn,
cô liền thấy cha và Nhị nương ra đón.
“Con gái, con đã về rồi.”
Ngư Ấu Trần đi đến ôm Ấu Trần, giọng nói Ngư Diệu Thiên nghẹn ngào, còn
Nhị nương lại khóc nức nở, “Đứa nhỏ này, làm chúng ta lo gần chết.”
“Cha, Nhị nương, không phải con cũng đã trở về rồi sao.” Ngư Ấu Trần chưa bao giờ thấy hai người lo lắng cho mình như bây giờ, nhất thời sống mũi
cũng cay cay.
Cô tưởng rằng hai người sẽ tức giận, giống như mọi
lần khi cô gây tai họa xong đều bị cha và Nhị nương giáo huấn cho một
trận, nhưng thật không ngờ, hai người họ lại lo lắng cho cô như vậy. Hơn nữa cha cô lại là tướng quân của Hạ Thương, ngoại trừ khi mẹ cô mất,
đây cũng là lần đầu tiên cô thấy ông khóc, mới có hai ngày ngắn ngủi, mà ông cứ như già đi vài tuổi vậy.
Ngư Ấu Trần cuối cùng không nhịn được, cũng khóc theo hai người, quỳ xuống nói, “Cha, Nhị nương, con sai rồi, con xin lỗi.”
Nhìn một nhà ba người tương thân tương ái, ánh mắt Quân Vô Nặc đột nhiên
buồn bã, nhưng vẫn thi lễ nói, “Ngư tướng quânm, nhị phu nhân, việc này
tất cả đều do vãn bối, làm cho các người lo lắng, vãn bối thật có lỗi.”
Ngư Diệu Thiên và Thu Nhị nương xem xem Ngư Ấu Trần có bị thương chỗ nào
không, nhưng thật ra còn có một người đang rất tức giận.
Mấy ngày nay, người lo lắng nhất đương nhiên chính là Vân Khởi. Giờ phút này
thấy Quân Vô Nặc, nghe hắn nói mọi việc đều do hắn mà ra, Vân Khởi rốt
cuộc không kiềm chế được, không nói hai lời liền tiến lên đánh Quân Vô
Nặc.
Quân Vô Nặc không né tránh, Chỉ Huyên đứng phía sau hắn
cũng không chậm, liền nắm chặt cổ tay Vân Khởi, ngăn cản Vân Khởi xông
lên, nói, “Vị công tử này, nếu ngươi muốn thí võ, đến chỗ khác, ta sẽ
đấu với công tử.
“Đây là chuyện của ta và hắn.” Vân Khởi hất tay Chỉ Huyên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quân Vô Nặc.
Ba người bên kia giờ mới chú ý đến việc đang diễn ra, Ngư Diệu Thiên trấn
tĩnh, nhìn Quân Vô Nặc trong lòng có rất nhiều nghi vấn, nhưng vẫn bìnht ĩnh nói, “Đều đi vào rồi nói sau.”
Vào phủ, Quân Vô Nặc liền cùng Ngư Diệu Thiên vào thư phòng nói chuyện, Thu Nhị nương tuy rằng rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng thấy Ngư Ấu Trần bình yên vô sự trở về, bà cũng hiểu ý, để lại không gian cho Vân
Khởi và Ấu Trần