Đóng Cửa Phóng Vương Gia

Đóng Cửa Phóng Vương Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326784

Bình chọn: 9.5.00/10/678 lượt.

ợng ngùng, Quân Vô Nặc lại nói, “Nhấc tay chi lao, ta cuối cùng cũng không thể ăn chùa ở chùa được.”

Đúng, cũng phải, xem ra hắn cũng có chút căn cơ giác ngộ đó chứ ! Ngư Ấu

Trần vội khôi phục lại dáng vẻ ngày thường, đám đông xung quanh cũng đã

đi bớt, đang tính trở lại quán trọ, đột nhiên phía sau có người la lên.

“Không được đi, ngươi như vậy là bỏ đi hả ?” Mọi người đều bỏ đi, ai cũng quên mất vị đại thẩm lúc nãy, bà ta chạy lắm nắm lấy tay áo cô.

“Đại

tỷ, tỷ rốt cuộc muốn thế nào ?” Ngư Ấu Trần bực bội xoay người. Thấy đối phương là quả phụ, cô nghĩ nghĩ, sau đó lấy bạc từ ống tay áo ra đưa

cho bà ta, “Này, tỷ cầm đi, coi như phí bồi thường.”

Quả phụ nhìn đống bạc, chẳng những không lấy, ngược lại còn khóc rống lên,”Ta mặc

kệ, ta bị ngươi sàm sỡ giữa đường là sự thật, ta mặc kệ ngươi cố tình

hay vô ý, trinh tiết của ta đã bị ngươi hủy hoại, ngươi nếu không chịu

trách nhiệm, ta về sau dám gặp ai nữa chứ ?”

Ngư Ấu Trần nhất

thời choáng váng, nhưng Quân Vô Nặc đứng bên cạnh là cười tươi rói, “Xem ra vị đại tỷ này coi trọng ngươi lắm đó.”

Hắn còn dám chọc cô ?

Ngư Ấu Trần hung tợn liếc Quân Vô Nặc, 36 kế chạy là thượng sách, nhưng

vị đại thẩm kia cứ khư khư nắm tay áo cô, cô đang định giằng tay bà ta

ra thì Quân Vô Nặc đột nhiên bước đến trước mặt cô, cô chẳng kịp đề

phòng, tay hắn đã nhanh kéo bộ râu giả của cô.

“Bá” một tiếng, bộ râu rơi xuống đất, cả đám người ô a tròn mắt nhìn dung nhan thanh lệ của nữ tử trước mắt. Sự việc xảy rất đột ngột, Ngư Ấu Trần không kịp phản ứng, cũng không kịp

ngăn cản. Chờ lúc cô hồi phục tinh thần, mọi người xung quanh đều há hốc mồm mà nhìn cô.

Đã không có bộ râu che đi khuôn mặt, cho dù đang mặc quần áo đàn ông nhưng cũng chẳng che giấu được vẻ đẹp mĩ miều của

cô. Vì thế, mọi người bắt đầu xầm xì to nhỏ, ngay cả người quả phụ kia

cũng hai mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.

“Quân —— vô —— nặc!” Ngư Ấu

Trần nghiến răng nghiện lợi riết từng chữ, uổng cho lúc nãy cô còn nghĩ

hắn là người tốt, không thể ngờ hắn lại dám ăn gan hùm mà vạch trần việc cô cải trang.

Quân Vô Nặc vẫn dửng dưng, xem như không thấy mặt

cô đằng đằng sát khí, quay sang nói với quả phụ kia, “Vị đại tỷ này còn

muốn nàng chịu trách nhiệm nữa không ?”

Phản ứng của vị quả phụ

cũng rất nhanh, trên mặt đầu tiên là lúng túng, liền sau đó bình tĩnh

lại, “Thì ra là một vị cô nương, bỏ đi. Nhưng mà ta sẽ nhận phí thuốc

thang này.” Nói xong, tiện tay lấy bạc vụn trong tay Ngư Ấu Trần, lẫn

vào đám đông, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.

“Xem đi, giải

quyết xong rồi đó.” Quân Vô Nặc nghênh ngang nhìn gương mặt giận dữ của

Ngư Ấu Trần, gặp Ngư Ấu Trần vẫn đứng im như trời tròng, hắn cúi người,

kề sát tai cô mà nói, “Tốt hơn hết chúng ta nên đi chỗ khác nói chuyện.”

Hắn cũng biết hành động lúc nãy của hắn sẽ rước lấy phiền phức sao ? Ngư Ấu Trần dù hận nghiến răng, nhưng cũng biết hiện tại chỗ này không nên ở

lâu, hung hăng trừng mắt liếc Quân Vô Nặc, nói, “Đúng vậy, chúng ta nên

đi chỗ khác cùng nhau nói chuyện.” Ngư Ấu Trần cố ý kéo hai chữ cuối,

liền sau đó túm tay áo hắn, cũng chẳng quan tâm ánh mắt tò mò của mọi

người, kéo Quân Vô Nặc vào trong hẻm nhỏ.

“Này….” Công tử phú gia từ nãy đến giờ bị lãng quên, mở miệng gọi bọn họ lại, nhưng chưa kịp

nói gì thì hai người đã nhanh chóng biến mắt ở cuối hẻm.

Đám đông lúc này lại càng bán tàn xôn xao hơn, tụm năm tụm bảy xầm xì to nhỏ, đề tài chính lúc này lại là dung mạo cùng thân phận của Ngư Ấu Trầm.

“Ai, cô ta không phải là Ngư gia đại tiểu thư sao ? Nghe nói Ngư đại tiểu

thư võ công rất cao cường. ” Đột nhiên, trong đám người không biết ai

gào to một tiếng, giống như tiếng sấm mùa xuân, lập tức khen mọi người

nháo nhào lên.

Ngay sau đó, lại có người bắn phát thứ hai, “Nghe

ngươi nói vậy, ta mới nhớ, cái công tử ra tay nghĩa hiệp kia trông rất

quen mặt, rất giống Phó gia Phó thiếu gia ?”

Người khác lên tiếng phản bác, “Làm gì có, cô nương kia vừa rồi rất xinh đẹp, nếu là Ngư đại tiểu thư thì Phó thiếu gia làm sao có thể từ hôn ? hơn nữa, Phó thiếu

gia làm ra mà không nhận ra Ngư đại tiểu thư được chứ.”

Ngư gia

đại tiểu thư ? Vốn đã đi ra khỏi đám đông, công tử phú gia vừa nghe họ

nói vậy cả người chấn động, chân lảo đảo suýt nữa là té.

Hôm nay

hắn hành hiệp trượng nghĩa không thành, lại cùng đối phương giao đấu bất phân thắng bại, nhưng đánh lâu vậy mà không nhận ra người đó là con

gái. Mà nãy nghe được mọi người nhắc đến Ngư gia đại tiểu thư, rồi lại

thoáng nhìn gương mặt kiều diễm kia, sắc mặt hắn nháy mắt cứng đờ.

Hẳn không phải là nàng, tuyệt đối không phải là nàng. (Phó thiếu dương đã 8 năm k gặp Ngư Ấu Trần, kiểu này từ hôn ẻm kia quá ='>'> )

Hắn đưa

tay lên xem, một khối ngọc bội man mát nằm trong lòng bàn tay. Đây là

vừa rồi hắn nhặt được ở dưới đất, có phải là của nàng ? Xem ra, hắn vẫn

là phải đi chứng thực một chút. Hắn nắm chặt bàn tay, sau đó bỏ ngọc bội vào trong áo, cất bước vào dòng người trên phố.

“Ngươi, làm lộ thân phận của ta, làm nhục thanh danh ta, bây giờ tính làm sao ?”

Cúi đầu nhìn t


XtGem Forum catalog