u rồi?
Giữa mặt thần tử mà lại
tỏ ra vẻ mặt đó. Thái Mẫn cũng thấy ngượng ngùng nhưng Vũ đế thì vẫn
thản nhiên như không. Thái độ đó làm Trần thượng quan càng giận dữ. Ông
ta gần như đã hét lên:
-Hoàng thượng. Mong hoàng thượng….
-Được rồi. Ý trẫm đã
quyết. Khánh nhi là bùa may mắn của Thái phu nhân, tội lỗi của Hàn khanh gia cũng một phần la do vô tình. Ta trục xuất hắn khỏi cung, đày ra
biên trấn. Khánh nhi giao cho Thái phu nhân nuôi dưỡng. À, mà không được -Hắn quay sang Thái Mẫn -Hiện nay nàng đang mang thai, cũng không nên
để Khánh nhi bên cạnh. Ta đưa Khánh nhi về Từ vương phủ, đợi sau khi
nàng mẹ tròn con vuông sẽ đưa Khánh nhi vào.
-Tạ ơn hoàng thượng.
-Bãi triều…
Vũ đế đang từ tốn nghịch những sợi tóc thả dài trên lưng Thái Mẫn. Bỗng nhiên nàng quay lại, nhìn thẳng vào hắn, nghiêm túc:
-Tướng công…Chàng phải thành thật trả lời thiếp chuyện này. Không được nói dối.
-Ừ. Không nói dối.
Đế vương cũng đồng nghĩa với dối trá. Chỉ là….Sự dối trá ấy vô cùng khéo léo và không ai dám vạch trần thôi.
-Lúc nãy…Chàng cũng là đóng kịch phải không?
-Chuyện gì?
-Khi chàng biết thiếp mang thai. Lời nói của chàng lúc đó, có phải cũng là đóng kịch cho Trần thượng quan xem không?
Vũ đế ngẩn người đôi chút, rồi chợt hiểu ra. Hắn bật cười:
-Không phải. Thực lòng
lúc đó ta rất vui. Nàng và ta đã có hài tử. Vì nó ta càng phải mau chóng ổn định đại cuộc. Ta muốn con chúng ta không phải như cha của nó, phải
mượn mẹ nó làm bức bình phong che giấu dã tâm và mục đích của mình.
Thái Mẫn sẽ là một Mẫn
phu nhân làm Vũ đế say mê đắm đuối. Bắc Quốc và những kẻ địch khác sẽ
không ngờ được. Vũ đế chỉ là đang đóng một vai kịch đắm tình mê muội. Mớ đuôi hồ ly sẽ không cần che giấu. Lúc đó con sói trong hang không cần
chơi trò “mèo vờn chuột” nữa. Vũ đế chính là một con sói, bị người ta
nhầm tưởng là nai.
-Nàng mệt không?
Vũ đế âu yếm hỏi. Thái Mẫn tựa vào lòng hắn, lắc nhẹ đầu:
-Không mệt.
-Không mệt nhưng cũng phải lên giường nghỉ một chút. Đêm nay nàng không cần về Bích Vân Các, cứ ở lại đây với ta.
-Dạ…
Thái Mẫn ngoan ngoãn đến
bên giường ngự. Vũ đế lại quay lại thư án. Bên ngoài một bóng đen đã chờ sẵn từ trước nhanh chóng bước vào:
-Hồi hoàng thượng.
-Mọi chuyện thế nào rồi?
-Thư đã được đưa đi. Có lẽ khoảng ngày mai là đến Hồi Quang quốc.
-Sắp xếp một chút cho Hàn khanh gia. Ta muốn…
-Dạ. Chúng thần đã bố trí xong xuôi cả rồi. Hồi quang vương sẽ nghĩ là Hàn tướng quân bị ám toán
trên đường đến kinh thành vì người của hoàng thượng. Hắn sẽ cho rằng
hoàng thượng để lòng ganh ghét tướng quân vì chuyện của nương nương.
-Tung thêm vài tin đồn
nữa ra dân chúng. Ngày mai, lên triều hãy chuẩn bị lễ gia phong tước vị. Ta sẽ phong Thái phu nhân làm Mẫn phi. Sắp sếp thêm vài người làm thân
nhân của nàng. Vị trí trấn thủ ở thành Mạt Châu giao cho Thái Nghệ, tung tin rằng đó là đại ca của Mẫn vương phi.
-Tuân lệnh bệ hạ.
Toan tính của hoàng đế.
Hắn tin là Mẫn nhi sẽ hiểu. Xưa nay người ta chỉ nghĩ hồng nhan là họa
thủy. Những nếu nhà cửa được xây vững chắc, con người khéo đào thông
kênh máng, có phương pháp đề phòng lũ lụt thì sức nước nào quật ngã được thành trì?
Vũ đế mềm lòng, chính là cơ hội tốt cho các quốc gia khác lợi dụng. Hơn nữa lại là thời cơ có một không hai.
Hồi Quang Vương và Bắc Quốc nhanh chóng chuẩn bị cho một cuộc phản công lại Thương quốc. Bề ngoài vẫn sóng yên bể lặng, chỉ có bên trong, phong ba chinh chiến đang chuẩn bị nổi lên.
Vào một đêm tối trời, sương mù vây hãm, binh lính hai quốc gia nọ lợi dụng thời cơ vượt biên giới tấn công.
Quân lính Thương quốc quen sống trong thời bình không chuẩn bị chỉ chống cự yếu ớt. Tới gần sáng thì gần như mở cửa thành xin hàng. Liên quân Hồi Quang Bắc Quốc ngay lập tức tiến vào trong.
Chiến thắng là họ vô cùng hả hê. Thành trì này là trọng địa của Thương quốc, một khi chiếm được thì…
Quân lính vào hết trong thành, bỗng dưng từ bốn phía bao nhiêu quân mai phục đổ ra…
Trong y phục dân thường, bọn họ đã lặng yên chờ đợi. Gươm giáo giấu trong tường của những ngôi nhà rơm mới vừa được dựng nên.
Trên mặt thành, một võ tướng uy phong đang đứng. Trong bộ áo giáp màu bạc, chiếc mặt nạ che khuất nửa mặt. Là vị nguyên soái bí ẩn từ lâu trong đoàn quân bách thắng của Vũ đế. Tương truyền một khi đã nhìn thấy hắn, sẽ không có cơ hội nhìn lại ánh mặt trời.
- Ngươi là…
Không cần che giấu nữa. Chiếc mặt nạ được tháo xuống. Gương mặt ngũ quan như tượng tạc, đôi môi mỏng, ánh mắt lạnh lùng.
- Ta là Hàn Viễn…
- Hàn Viễn?
Hồi Quang Vương chấn động. Hàn Viễn không phải đã bị Vũ đế lưu đày ra biên trấn phía nam, nơi mịt mù thăm thẳm, không thấy ánh mặt trời sao?
- Giết…
Hàn Viễn trong thời gian qua đã nghiên cứu cách trộn một loại thuốc pháo có sức công phá rất lớn.Quân lính hai bên Hồi Quang và Bắc quốc bị thương tổn không ít, lại vội vàng thi nhau tháo chạy khỏi thành. Bên ngoài là bãi thuốc nổ được chôn sẵn đang chờ chúng. Giặc chết như rạ…Thoáng chốc, kẻ xâm lược đã trở thành người chiến bại trên chiến trường.
Hàn Viễn như một ánh chớp