chút ít nghi hoặc: “Vậy anh hình như rất không thích mẹ kế?”
“Bà ta không liên quan đến anh.”
“.....” Tầm Thiên Hoan muốn nói lại thôi, nhiều chuyện đành giữ trong lòng, u
Dương Tịch mặc dù nói vô cùng lạnh nhạt, nhưng là, trong lúc này cô lại
rõ ràng cảm giác được anh rất ưu thương khiến cô không đành lòng hỏi
tiếp.
Nhưng là, còn có một vấn đề quan trọng nhất, cô phải hỏi:
“Vậy anh hôm nay vì cái gì thấy em giống như gặp quỷ, còn mang theo muội muội chạy trốn nhanh như vậy? Đáng giận!”
“Anh đối em nói thực xin lỗi......”
Tầm Thiên Hoan hừ một tiếng!
u Dương Tịch: “Hảo hảo hảo, anh nói thiệt cho em biết, bởi vì anh hiện tại không muốn cho người nhà biết sự hiện hữu của em.”
Vẻ mặt Tầm Thiên Hoan kinh ngạc, lưng cứng đờ, hai tay nắm chặt vào xe
lăn, mãi cho đến khi có chút mồ hôi..... Cố gắng không để cho mình thanh âm mang quá nhiều cảm xúc: “Vì cái gì?”
u Dương Tịch không đáp, hỏi lại: “Em đang trách anh sao?”
Tầm Thiên Hoan lông mi thật dài run rẩy, trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Em không biết......”
u Dương Tịch nhìn cô hồi lâu. Nhẹ nhàng mà cầm một tay cô, hôn lên đó rồi giữ tại trong tay của mình, nói khẽ: “Thiên Hoan, tin tưởng anh, chỉ
cần đến thời cơ thích hợp, anh sẽ nói cho khắp thiên hạ: người --- anh
thích là em, em là người phụ nữ của u Dương Tịch anh!”
Tầm Thiên
Hoan ngẩn ngơ, trong nội tâm đây là loại tư vị gì, cô không rõ ràng lắm, đến tột cùng là: Vui vẻ, bi thương, hay là thống khổ, hoặc là đau buồn
âm thầm? Có lẽ tất cả đều không phải, có lẽ…...
Hiện tại không
công khai, không có nghĩa là không muốn công khai, anh ước gì hiện tại
nói cho toàn bộ thế giới, anh yêu cô, lần này là thật sự yêu, tình cảm
sâu trong lòng không nhận biết được lại từ khi nào tràn đầy thành yêu,
càng để lâu sau này càng không kiềm chế được đến phát điên, muốn thổ lộ
hết ra....
Nhưng là, anh suy nghĩ kĩ càng, hiện tại không thể
công bố, không cho người nhà của mình biết rõ, không thể để cho người
cha không từ thủ đoạn biết rõ, chỉ cần thời cơ chín muồi, chỉ cần anh
cho là mình có đầy đủ năng lực có thể bảo vệ cô, anh sẽ nói đi ra, nói
cho khắp thiên hạ, Tầm Thiên Hoan người phụ nữ của đời anh..... Ai cũng
đừng nghĩ cướp được cô đi!! u Dương Tịch cùng Tầm Thiên Hoan nói chuyện, bất tri bất giác sắc trời dần dần muộn, hai
người nhưng vẫn có chuyện nói không hết.
u Dương Tịch nói đến Ki Ki.....
Tầm Thiên Hoan kinh hãi: “Anh nói cái gì?”
u Dương Tịch nghi hoặc nhìn Tầm Thiên Hoan: “Em không biết sao?”
Tầm Thiên Hoan nóng nảy, bám vào vai u Dương Tịch, hỏi: “Ki Ki làm sao vậy? Cô ấy đi? Tại sao phải đi? Có phải là cái tên xã hôi đen chết tiệt uy
hiếp cô ấy?!”
u Dương Tịch cướp lời: “Em đừng kích động, kỳ thật, anh cũng không biết sự tình đến tột cùng xảy ra chuyện gì, anh chỉ là
nhận được một tin nhắn......”
Tin nhắn?!
u Dương Tịch một câu bừng tỉnh người trong mộng!
Tầm Thiên Hoan nhanh chóng đẩy xe lăn đến ngăn tủ bên cạnh giường bệnh, cầm lấy điện thoại, hoang mang rối loạn nhấn nút khởi động máy -- quả
nhiên, vài tin nhắn gần đây đều là của Ki Ki!
“Thiên Hoan, mình
là cố ý tắt điện thoại của cậu, nên không biết khi cậu nhận được tin
nhắn này là lúc nào? Nhưng là điều này cũng không quan trọng, quan trọng là... khi cậu xem được tin này, thì mình đã rời đi, đã nói không cho
phép khóc nha. Đây là điều duy nhất mình thỉnh cầu cậu - đừng khóc -
cũng không cần tới tìm mình. Kỳ thật ngẫm lại, Đường Khải Long cũng
không phải không tốt, tuy hắn là người thô lỗ, nhưng dù sao hắn đối với
mình rất tốt, mình nghĩ mình sẽ sống tốt, hơn nữa, cho dù không chịu
được hắn, Ki Ki này là ai vậy? Sẽ để chính mình tiếp tục chịu thiệt thòi sao? Yên tâm, cho dù thật sự không tốt, mình sẽ nghĩ biện pháp thoát
khỏi cuộc sống như vậy. Tin tưởng mình, Thiên Hoan – bạn tốt nhất của
mình! Dù cho chúng ta không cùng sống một chỗ, nhưng là, mình tin tình
bạn của chúng ta nhất định sẽ duy trì đến thiên trường địa cửu! Cuối
cùng còn có, chính là -- Thiên Hoan, cậu phải quý trọng Tịch, anh ấy mặc dù có điểm hoa tâm, nhưng là, đối với cậu rất tốt, không thể phủ nhận
hay là nói vậy: anh ấy đối với mình vĩnh viễn cũng không có như vậy. Đây không phải lời nói vui đùa, quan hệ của cả ba chúng ta, cuối cùng có
một ngày chấm dứt thì người rút lui chỉ có thể là mình...... Được rồi,
hy vọng chúng ta từ nay về sau còn có thể gặp mặt, nhưng này có thể sẽ
rất lâu nha!”
Tầm Thiên Hoan đờ đẫn tắt điện thoại, mặt không
biểu tình, trong mắt trống rỗng tràn ngập, thân thể cứng đờ, nhìn không
ra hỉ nộ, lại ẩn ẩn cảm giác ngón giữa từng trận run rẩy......
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời đỏ như lửa đã xuống chân trời phía tây, bên một
gốc cây đại thụ rậm rạp cành lá, những cánh chim mệt mỏi cuối ngày cũng
đều trở về......
Trong phòng bệnh, ngọn đèn sáng lên, nhưng lại không có giảm bớt phần kỳ dị yên tĩnh.
Tầm Thiên Hoan ngây ra như phỗng nhìn chằm chằm vào phía trước, thì thào tự nói: “Là em hại Ki Ki.”
u Dương Tịch trấn an cô: “Không phải, cái này không liên quan em.”
“Em hận chết chính mình!”
Tầm