dạng em như vậy, còn có thể làm được việc gì nữa sao?”
Tầm Thiên Hoan hướng Bắc Diệc Uy miễn cưỡng cười: “Diệc Uy, anh cũng đừng để ý đến, anh còn nhiều việc phải làm a.”
“Hiện tại cũng đến giờ ăn cơm trưa, chúng ta cùng đi ăn trưa a.”
Tầm Thiên Hoan sững sờ, mới qua một buổi sáng......
Vốn cho là, đã làm việc trong công ty hai năm, một tháng này cũng sẽ trôi
qua rất nhanh, chính là hiện tại, cô mới biết được, thì ra nửa ngày thời gian lại dài dằng dặc, chỉ có nửa ngày cũng có thể phát sinh rất nhiều
rất nhiều chuyện tình......
Tầm Thiên Hoan nhẹ gật đầu, nói: “n, chúng ta đi ăn cơm đi.”
Bỗng nhiên, Tầm Thiên Hoan dường như nghĩ đến cái gì, cô nói: “Tôi thiếu
chút nữa quên, trong công ty chẳng phải chúng ta giả bộ không quen biết, cùng nhau ăn cơm như vậy sẽ lộ ra sao?”
Bắc Diệc Uy không để ý: “Lộ thì thế nào?”
Tầm Thiên Hoan nói: “Anh cũng không thể như vậy, lúc trước đã nói sẽ không tiết lộ mà.”
Bắc Diệc Uy có chút thẹn thùng: “Thiên Hoan......”
Lúc này u Dương Tịch mới có chút phản ứng: “Tôi đã đặt sẵn hai phần cơm,
lát nữa sẽ có người đưa đến văn phòng. Bắc Diệc Uy hay là anh đi ăn một
mình đi.”
Ánh mắt Bắc Diệc Uy đột nhiên u ám, vẻ mặt không thay đổi: “Được.”
Trước khi đi, Bắc Diệc Uy nói với Tầm Thiên Hoan một câu: “Hảo hảo chăm sóc chính mình.”
Sau đó, xoay người rời đi, bóng lưng của hắn, thoạt nhìn, có chút cô đơn......
Tầm Thiên Hoan quyết định, hôm nay sẽ một mực bảo trì trầm mặc.
Cô sợ chính mình...... sẽ nói ra những lời không tự chủ được.
Cơm đưa tới, u Dương Tịch thay Tầm Thiên Hoan mở cà mèn ra: “Đây là món em thích.”
Tầm Thiên Hoan không nói gì, gật gật đầu.
Tầm Thiên Hoan lẳng lặng ăn cơm.
u Dương Tịch vừa ăn cơm, vừa chú thị cô, cơm ăn vào càng ngày càng không có hương vị, chỉ ngơ ngác nhìn cô.
Cảm nhận được ánh mắt nồng đậm của hắn, Tầm Thiên Hoan vẫn trầm mặc không nói, chỉ là lực nắm đôi đũa ngày càng gia tăng......
Đừng như vậy nhìn, cô van hắn......
Nhưng là ánh mắt như vậy, cả buổi chiều đều chưa từng rời khỏi cô......
u Dương Tịch, căn bản không có tâm trí làm việc.
Tầm Thiên Hoan không phải không cảm nhận được tấm lòng của hắn, mà là không muốn cảm nhận, cô không muốn để ý đến hắn thì hắn cứ liên tục ở trước
mắt cô, cô muốn hận lại phát hiện càng đau khổ hơn.
u Dương Tịch, có phải là u Dương Tịch trước kia, cô đã không cách nào phân rõ.
Hiện tại cô cần một chứng cứ xác định.
Cứ như vậy sau vài
ngày, các đồng nghiệp trong công ty cũng dần dần phát giác quan hệ giữa u Dương Tịch và Tầm Thiên Hoan không bình thường. Trong công ty, ai cũng
biết Tầm Thiên Hoan là người tâm phúc bên cạnh u Dương Tịch, nên bất kì
nhân viên nào gặp Tầm Thiên Hoan cũng đều bày ra khuôn mặt tươi cười
chào hỏi thân thiết, nhưng mà ẩn sau những khuôn mặt cười đó là cái gì,
thì chỉ có bản thân người đó mới biết rõ. Tầm Thiên Hoan không thích
loại cảm giác này, từ trước đến giờ cô chỉ muốn mỗi người đối xử chân
thật với cô, vui vẻ chính là vui vẻ, không thích chính là không thích,
không có làm những điều giả tạo, rập khuôn như vậy......
Có một
ngày, thư ký của u Dương Tịch đột nhiên nói bên tai Tầm Thiên Hoan rằng: “Tốt nhất nên cẩn thận một chút, đừng có đi đâu một mình.”
Tầm Thiên Hoan ngạc nhiên quay đầu lại nhìn cô ấy. Người thư ký kia thái độ điềm nhiêm lạnh nhạt.
Tầm Thiên Hoan hiếu kỳ: “Vì sao nói như vậy?”
Cô ấy chỉ cười nói: “Bởi vì trong công ty, danh tiếng của cô quá lớn,
những gì tôi có thể nói với cô chỉ có vậy, chính cô hãy chú ý a.”
Tầm Thiên Hoan không khỏi sững sờ.
Tay Tầm Thiên Hoan đã gần như bình thường lại, kỳ thật vết thương cũng
không sâu, hơn nữa được xử lý kĩ lưỡng nên nhanh chóng hồi phục.
Hôm nay thật là trời đất ban ơn, cả ngày Tầm Thiên Hoan đều không gặp Bắc
Diệc Uy, mà u Dương Tịch bởi vì một số việc đã sớm rời khỏi công ty. Giờ tan tầm, đứng trên quảng trường một mình, Tầm Thiên Hoan thoải mái mà
thở phào một cái, cố gắng nở một nụ cười thật tươi.
Hội tốt, hết thảy đều tốt!
Tầm Thiên Hoan không bắt được xe taxi, bất chợt cô lại muốn tận hưởng cảm
giác một mình như vậy nên muốn thong thả đi dạo trên đường, hơn nữa đi
bộ nhiều cũng có lợi.
Tầm Thiên Hoan bắt đầu thong thả bước đi,
bước chân nhẹ nhàng, cô hít thở bầu không khí thoải mái, cứ đi mãi. Lúc
này Tầm Thiên Hoan mới phát hiện cô lại đi tới căn nhà cô cùng u Dương
Tịch ở trước đây, Tầm Thiên Hoan sững sờ đứng ở đó, xảy ra chuyện gì,
cô......
Tầm Thiên Hoan không khỏi cúi đầu xuống, mũi chân di di xuống đất......
Đột nhiên, phía sau Tầm Thiên Hoan xuất hiện vài người dáng vẻ không tử tế, Tầm Thiên Hoan còn chưa kịp phản ứng, những người kia liền bắt lấy bờ
vai của cô, kéo cô vào trong ngõ nhỏ......
Tầm Thiên Hoan kinh hoảng không thôi, hét lớn: “Các người là ai, muốn làm gì? Cứu mạng cứu mạng a!”
Một người trong đó che miệng của cô, không cho cô bất kì cơ hội lên tiếng
nào, đây là một ngõ cụt, đi một lúc đã đến cuối đường, vì vậy, nhóm
người liền đem cô ném xuống đất, cô bị đau không thôi nhưng cũng không
có kêu ra tiếng, chỉ là gắt gao trừng mắt nhìn m