! Anh đối với ai cũng có thể nói,
nhưng từ nay về sau kính xin không cần phải nói bên tai của tôi! Nếu
không, tôi sẽ nôn mất!”
Nhìn Tầm Thiên Hoan quật cường như thế,
hắn đột nhiên sợ hãi...... Thật không dám nghĩ cô trước đây như con mèo
nhỏ đáng yêu ôn nhu dựa dẫm hắn, dù cho bình thường có chút tùy tâm sở
dục, nhưng là trước đây hắn luôn cảm thấy vô cùng bình an, cho dù thế
nào, hắn cũng tin tưởng bên mình luôn tồn tại một người phụ nữ có đôi
khi nhu thuận, có đôi khi nghịch ngợm nhưng sẽ không rời đi hắn.
Xem u Dương Tịch thất thần, Tầm Thiên Hoan cũng không muốn lại cùng hắn dài dòng, nói: “Xin hỏi tổng giám đốc hiện tại tôi có thể làm việc được
chưa?”
u Dương Tịch hô hơi thở: “Em sẽ bắt đầu làm việc trong văn phòng này.”
Tầm Thiên Hoan đi đến phía bàn làm việc, đặt túi xách của mình xuống, sau
đó mở văn kiện, cô...... Nhưng không biết làm cái gì? Tầm Thiên Hoan
nhìn u Dương Tịch nói: “Tôi phải làm cái gì?”
u Dương Tịch lúc
này đã ngồi ở trên ghế làm việc của mình, hai người khoảng cách rất gần, và là đối diện chéo, điều này làm cho Tầm Thiên Hoan rất hoài nghi, hắn có phải cố ý xếp đặt thành như vậy? u Dương Tịch ngồi nhàn tản trên ghế làm việc, ánh mắt thời thời khắc khắc chú thị Tầm Thiên Hoan, sau đó,
nói: “Em hiện tại không cần làm việc, bởi vì anh cũng không việc gì phân phó cho em làm.”
Tầm Thiên Hoan cầm đống văn kiện hỗn loạn trong tay ném lên trên bàn, sau đó nói: “Anh làm như vậy là có ý gì đây?”
“Ý em là sao?”
Tầm Thiên Hoan nhìn hắn: “An bài tôi đến phòng làm việc của anh với chức vụ thư ký, nhưng căn bản là một việc cũng không có để làm, chỉ vì niềm vui cá nhân của anh thôi sao, đùa giỡn tôi bốn năm nay mà anh còn cảm thấy
không đủ sao? Hiện tại, anh còn muốn đùa giỡn tôi như thế nào?”
“Anh không có đùa giỡn em,” u Dương Tịch thành khẩn.
“Không có?” Tầm Thiên Hoan cười khổ, buồn bã nói: “Lúc trước anh đùa giỡn tôi
thế nào, bản thân tôi lại ngốc đến không biết, lấy lần bắt cóc kia mà
nói, thật hết sức buồn cười vì lần bắt cóc đó mà tôi hoàn toàn tín nhiệm anh, tin tưởng anh sẽ đến cứu tôi, nhưng kết quả là, kẻ bắt cóc tôi lại là anh......” trong căn phòng nhỏ kia ba ngày ba đêm làm sao cô có thể
quên được? u Dương Tịch trầm mặc.
Tầm Thiên Hoan nói tiếp: “Bởi
vì anh muốn đạt tới thành công, cho nên từng bước một lợi dụng mối quan
hệ của tôi cùng Bắc Diệc Uy, tôi lại như một đứa siêu ngốc, đem 30% cổ
phần công ty chuyển cho anh. Nói đến nói đi, tất cả xảy ra tôi đều không trách anh, tôi nên trách bản thân mới đúng, là tôi quá ngốc, quá không
có đầu óc, quá tin tưởng kẻ gian...... Nhưng là, tôi hận anh, tôi hận
không thể giết anh!” Những thứ này nếu như không thèm nghĩ nữa khá tốt.
Nhưng là chỉ cần nghĩ đến tựa như bạo phát, không thể tiếp tục kiềm chế
được nữa.
u Dương Tịch nhìn Tầm Thiên Hoan, trong tay cầm một cái ly thủy tinh, sau đó chậm rãi đứng lên, bước tới gần Tầm Thiên Hoan,
đứng trước bàn làm việc, sau đó nghiêng hạ thân, khoảng cách gần nhìn
chằm chằm vào cô, thanh âm thấp mà tràn đầy mị hoặc, hắn nói: “Giết, em
có thể giết anh, lập tức giết anh, có thể chết trong tay của em, anh cam tâm tình nguyện.”
Tầm Thiên Hoan kinh ngạc nhìn chằm chằm vào u Dương Tịch, môi phát run, cô nói: “Anh nói bậy bạ gì đó?”
“Mỗi người đều có thể phạm sai lầm,” u Dương Tịch nói: “Anh cũng phạm sai
lầm, dù cho cái này là do tình thế ép buộc nhưng sai rồi chính là sai,
nếu như cái chết có thể khiến em tha thứ cho anh...... Anh tình nguyện
chết!” mỗi một chữ của hắn đều nhẹ vô cùng, nhưng lại gây chấn động cho
cho người khác, đặc biệt là trái tim cô.
Tầm Thiên Hoan kinh
ngạc nhìn hắn, nhìn hắn giơ cao chiếc ly thủy tinh lên rồi khẽ buông tay cho chiếc ly rơi thẳng xuống đất, một âm thanh bén nhọn vang lên trong
không gian yên tĩnh, chiếc ly vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ...... Trái tim Tầm Thiên Hoan đập như trống trận, lại có khoảnh khắc như chết lặng.
Ánh mắt của cô vẫn theo sát từng hành động của u Dương Tịch, nhìn hắn
cúi người xuống nhặt lên một mảnh thủy tinh nhỏ trên sàn nhà, miếng thủy tinh trong suốt với góc cạnh sắc nhọn chỉ cần chạm qua da thịt sẽ chảy
máu!
Một tay hắn cầm thủy tinh, một tay nắm bàn tay nhỏ bé của
cô, đem thủy tinh nhẹ nhàng mà đặt vào trong tay của cô, khiến cho cô
nắm chặt, sau đó bàn tay hắn kéo tay cô cầm miếng thủy tinh chậm rãi tới gần chỗ yết hầu mình, thấp giọng nói: “Hiện tại em chỉ cần dùng lực
nhẹ, có thể lập tức giết anh......” Như vậy, cũng có thể giải thoát.
Tầm Thiên Hoan tay bắt đầu phát run, thấy lạnh cả người, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan tràn đến toàn thân, cô sợ hãi, phi thường phi
thường sợ hãi, chính là, mặc dù sợ hãi, tay của cô lại như cũ chăm chú
cầm lấy mảnh thủy tinh…….. chăm chú cầm lấy, không để cho có bất kỳ sai
lầm, trong ánh mắt của cô hiện lên những tia sợ hãi, ý chí bất định, có
thể nhìn ra cô đã bị dọa đến tâm thần rối loạn cỡ nào. Sợ hãi nửa ngày,
cô mới tìm trở lại thanh âm của mình nói: “u Dương Tịch...... Kẻ điên,
anh là kẻ điên sao? Anh đang làm gì đây?” Thanh âm của