XtGem Forum catalog
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210874

Bình chọn: 7.5.00/10/1087 lượt.

ình đã ăn uống gì chưa nữa, cô chỉ nhớ cả ngày hôm qua Tịch chưa có về nhà, cô cũng ngồi trên ghế sa lon không nhúc nhích,

cuối cùng đứng dậy ra ngoài......

Thân thể còn có bao nhiêu lực

chèo chống? Cô không quản nữa, chỉ cần chân còn có thể đi, chỉ cần mắt

còn có thể mở ra, cô cứ tiếp tục đi lên phía trước, cố dựa vào ý niệm

trong đầu đi đến hướng công ty thiên hoa......

Sắp đi đến tòa nhà công ty, một chiếc xe quen thuộc có rèm che dừng lại bên cạnh Tầm Thiên Hoan, cửa xe mở ra, Bắc Diệc Uy bước xuống xe, đến bên cạnh Tầm Thiên

Hoan, chú thị cô, có chút nhíu mày nói: “Sắc mặt của em thoạt nhìn rất

kém cỏi, làm sao vậy?”

Tầm Thiên Hoan chậm rãi liếc mắt nhìn hắn, nói: “Tôi không sao.”

“Còn nói không có việc gì, sắc mặt kém như vậy, ngay cả nói chuyện cũng

không có hơi.” Bắc Diệc Uy bất đắc dĩ thở dài, vịn cô: “Nhanh lên xe a.”

Bắc Diệc Uy đến đỡ Tầm Thiên Hoan ngồi vào xe, sau đó chính mình lái xe tới Thiên Hoa.

Bắc Diệc Uy lạnh nhạt nói: “Ngày hôm qua, có phải là không nhìn thấy u Dương Tịch?”

Tầm Thiên Hoan nghi hoặc nhìn hắn.

“Nhìn em vô hồn, cũng biết sự tình không có một bước tiến triển. Bằng không, em cũng sẽ không tới nơi này.”

Tầm Thiên Hoan cúi đầu xuống, cô không nói gì, cô không lời nào để nói,

đúng vậy, đích thật là như vậy, nếu tối hôm qua Tịch trở lại, cô căn bản không cần chạy đến nơi đây để van cầu chứng cớ gì.

“Đúng, tối hôm qua anh ấy chưa có trở về.” Hơn nữa điện thoại cũng không có.

Trong lòng cô thầm nghĩ, đây là lần đầu tiên, trắng đêm hắn không về, cũng không có gọi điện thoại về.

Chớ nói trước kia, nếu là trước kia, cô cũng sẽ hoảng hốt không thôi.

Tịch......

Cô nhớ hắn, nhớ hắn đến dường như phát điên.

Chính là, hắn có biết không?

Đến Thiên Hoa, bởi vì hội trường ký kết có giới hạn, không phải nhân viên

có quan hệ không được tùy ý vào hội trường, Tầm Thiên Hoan cùng lắm cũng coi như một tiểu viên chức bưng tư liệu, đi đằng sau tất cả mọi người

và len vào ở chính giữa nhiều người đàn ông, vóc dáng cô thấp bé, mà

quần áo lại rất giản dị, cô rất dễ dàng không bị để mắt đến.

Bắc

Diệc Uy dẫn đầu một đoàn người tới hội trường trước, kỳ thật bọn họ là

đến đúng giờ, nhưng mà vị kia - vị tổng giám đốc Thiên Hoa thần bí nhất

giới buôn bán lại còn chưa tới, Bắc Diệc Uy cùng nhóm người cũng không

nhiều lời, đều bảo trì trầm mặc, chờ đợi.

Tin tức u Dương Tịch

đến hội trường rất là rầm rộ bởi vì hắn là lần đầu lộ diện trong công

ty, tất cả công nhân đều đến từ sớm để hi vọng được xem mặt tổng giám

đốc Thiên Hoa, có thể so với mặt rồng.

Thẳng đến lúc hắn lộ diện, tất cả công nhân lại chỉ an phận.

Mọi ánh mắt đều tập trung trên khuôn mặt tuấn mỹ, bất kể là nam hay nữ,

những ánh mắt kia hoàn toàn đều là kinh diễm, một khắc này bọn họ tựa hồ quên hô hấp, còn sợ rằng sau một khắc này có một vài nhân viên nữ trẻ

tuổi sẽ thét lên tiếng.

Một người đàn ông mỹ đến như thế, lại không mất vẻ nam tính sức quyến rũ, sao không khỏi làm người ta vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ?

Bất quá mới hai mươi mấy tuổi lại là tổng giám đốc của công ty lớn như thế, kinh doanh hữu mô hữu dạng, mà lại trong một thời gian ngắn, đột nhiên

thu mua một tập đoàn so với Thiên Hoa còn khổng lồ, to lớn hơn - Bắc thị quy về dưới cờ, thật là làm cho người trong nghiệp giới đều bị rung

động!!

Tiến hội trường......

Hai cánh cửa mở ra, u Dương

Tịch dẫn đầu mọi người ngạo nghễ sừng sững đứng ngay tại cửa ra vào, u

Dương Tịch ánh mắt vừa nhìn quanh: trước tiên thấy Bắc Diệc Uy ngồi ở

bàn dài đối diện, phía sau của hắn cũng đứng một số người, những người

không quan trọng nên u Dương Tịch bỏ qua!

Quá nhiều người, quá

nhiều tâm tư, vì vậy, trong chính giữa mọi người có một Tầm Thiên Hoan

đang khiếp sợ, cũng không có người chú ý, thậm chí không người phát

hiện.

Vào khoảnh khắc này, trên mặt của cô trắng bệch như xác

chết, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ, thân thể run rẩy đến cứng ngắc,

toàn thân cao thấp tựa hồ đều bị băng cho đông cứng: con mắt đông lạnh,

tất cả đều không nhúc nhích được, chỉ có trái tim đang đập loạn lên, tâm tình bấn loạn, trái tim đã bao lần bị đâm bởi lưỡi dao sắc bén, dù cho

sớm đã chồng chất vết thương vẫn đang rỉ máu......

Đây là kết quả.

Đây là sự thật.

Tịch, người cùng cô tiếp xúc thân thể, cùng ngủ một giường khoảng chừng bốn

năm - u Dương Tịch, cái người luôn tự nhận chính mình là hoa hoa công tử chơi bời lêu lổng, cái người mà cô đã ngoan ngoãn phục tùng chưa từng

giấu diếm hắn bất luận cái gì - u Dương Tịch - hắn, lại là ông chủ của

công ty mà cô đã làm hai năm qua?!

Còn có gì so với chuyện này buồn cười hơn sao?

u Dương Tịch tà ác quyến rũ ra môi: “Bắc Nhị thiếu gia, đã lâu không gặp.”

Bắc Diệc Uy vẻ mặt bình tĩnh: “Đúng vậy, đã lâu không gặp, lần gặp mặt này thật là để cho tôi rung động.”

“A? Phải không?” u Dương Tịch nói: “Kỳ thật tôi cảm thấy không có gì đáng

để nói, thì ra đường đường Bắc thị tập đoàn, cũng bất quá như thế mà

thôi, a không, từ giờ trở đi, chính là thuộc về tôi - Thiên Hoa, dưới cờ Hoa Hạ.”

Mặt Bắc Diệc Uy không đổi sắc: “Sử dụng