Old school Easter eggs.
Độc Phi Khuynh Thành

Độc Phi Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216343

Bình chọn: 10.00/10/1634 lượt.

cố ý biểu lộ áp lực thống khổ, rồi chắn kiếm cho ta, lại đến lúc này không để ý luân lý thổ lộ, tất thảy đều thật tỉ mỉ,

thậm chí đem tâm lý nhân vật đều nghiền ngẫm thấu đáo.

Hắn xác thực diễn vai một kẻ thống khổ yêu chính muội muội của mình

thật sự thành công, nhưng là… Hắn duy nhất tính sai một chút, đó là ta

đã bắt gặp hắn đêm hôm đó tại Táng Tâm các.

Cho nên mặc kệ như thế nào, ta cũng sẽ không bị lừa.

Bởi vì ta hiểu được, hắn đối với Phượng Loan là chân tình, mặc kệ ta rốt cuộc có phải là Phượng Loan hay không, hắn đều không có khả năng

nhanh như vậy thay đổi tình cảm.

Cho nên, hết thảy hết thảy cũng không hơn gì là một mưu kế, tuy rằng ta không biết hắn rốt cuộc đang toan tính gì… “Ca ca phu quân, ngươi thật thích nói giỡn.” Ta ức chế nội tâm không được suy nghĩ lung tung, cười nói.

Ta chung quy cũng không phải là nữ nhân thiện lương, cho nên một

khắc trước nước mắt là thật, là không tự chủ được, là bối rối, nhưng lúc sau cũng chẳng qua là diễn trò cho Cơ Vô Nhai xem.

Chỉ là, ta đúng là vẫn còn đánh không lại hắn, ít nhất ở thời điểm

hắn đỡ cho ta một kiếm kia, ta thật là bối rối, cảm động, cũng sợ hãi.

Tình cũng là thật, kế cũng là thật.

Hắn biểu diễn, nhưng cũng làm cho kế hoạch của ta thành công. Chính

điều ta không nghĩ ra là, hắn lại lớn mật như thế, nếu một khắc kia,

không phải ta đúng lúc cho hắn ăn vào Bách Hoa tửu, tính mạng của hắn

quả thật rất nguy hiểm.

Chẳng lẽ kế hoạch kia trọng yếu đến mức có thể ngay cả tánh mạng cũng không màng?

Ngực lại như trước hơi hơi chua xót.

Vì sao một khắc kia, chính mình lại như thế xúc động, Bách Hoa tửu

không phải người thường có thể sở hữu, tuy rằng hắn sẽ không đoán được

thân phận của ta, nhưng dù sao vẫn có khả năng sẽ nghi ngờ.

Cũng may mắn Mị không thích bị ngoại nhân biết được, cho nên chuyện về Mị cùng ta cũng cực ít người biết.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt tràn đầy nhu tình “Tiểu Nhiễm, là thật.”

Kia một mảnh nhu tình như đan vào thành lưới, cơ hồ làm cho người ta không chỗ chạy trốn.

Giờ phút này, ta không thể không thừa nhận nam tử này xác thật có vô hạn Mị lực, cho nên nữ nhân mới như thiêu thân lao đầu vào lửa, bay về

phía hắn.

Mặc dù biết rõ là giả, lại vẫn là nhịn không được trầm luân trong đó.

Ta dưới đáy lòng âm thầm tự giễu.

“Ca ca, ngươi gạt ta.” Ta cười nắm lấy tay hắn lắc nhẹ “Ca ca người kiêu ngạo như vậy làm sao có thể cúi đầu?”

Ta gọi hắn ca ca, ta hướng tới hắn mỉm cười.

“Yêu, làm cho người ta kìm lòng không được.” Hắn như trước nhìn ta, miệng cười như họa.

“Vậy còn Phượng Loan?” Ta cố ý nhắc tới, mắt thẳng tắp nhìn hắn, chính là không muốn bỏ qua chút ít biến hóa nào của hắn.

Hắn cuối cùng dừng một chút, theo sau lại hơi ưu thương nói: “Cái gì qua thì cũng đã qua, Phượng Loan cũng không hy vọng ta mãi sống trong

quá khứ.”

Lời nói như thế, cũng hoàn mỹ không chê vào đâu được.

Chính là nếu ta thật sự chính là Phượng Loan, nếu ngày khác ta khôi

phục dung mạo của mình đứng trước hắn, hắn không biết sẽ phản ứng như

thế nào?

Nếu ta thật là Phượng Loan, ta nên cao hứng vì thâm tình của hắn, hay là oán hắn giờ phút này lừa gạt?

“Ca ca, nhưng là ta không thích ngươi.” Ta gằn từng tiếng nói với hắn.

Ta tin tưởng, hôm qua cái loại cố ý thương tâm muốn chết đã diễn đủ, Cơ Vô Nhai hẳn là đã muốn đem tất cả đều nói cho ta biết.

Cho nên, trò chơi này ta không phụng bồi.

Ta xoay người còn muốn chạy, hắn lại kéo lại cổ tay ta “Tiểu Nhiễm, ta sẽ làm cho nàng tin tưởng.”

Ta quay đầu lại, cười đến như hoa sáng lạn “Ca ca, tin tưởng thì đã sao? Chúng ta không có khả năng.”

Đúng vậy, không có khả năng.

Mặc kệ ta trước lúc mất trí nhớ như thế nào, giờ phút này ta lại

hướng tới cuộc sống giang hồ tự do tự tại, mặc dù đánh đánh giết giết,

tinh phong huyết vũ (gió tanh mưa máu), cũng tốt hơn nơi này đầy mưu toan trong bóng tối.

Khoảng thời gian này, ta đã thật sự mệt mỏi.

Hắn buông tay, đúng là như vậy cô đơn…

Ta biết rõ đó là giả, hết thảy đều là hắn diễn trò, chính là dù vậy, trong lòng vẫn là dâng lên một tia áy náy cứ như đã gây lên một tội ác

nào đó.

Nam nhân này, thật đúng là lợi hại.

Tay từ trong tay hắn rút ra, ta cuối cùng cũng không quay đầu lại, đi ra khỏi phòng hắn. Từ sau ngày ấy, toàn bộ mọi người trong Minh Nguyệt thành biết Hạ

gia tam tiểu thư Hạ Nguyệt Nhiễm trở thành Phượng Loan thứ hai, bắt được tâm của lục Vương gia Cơ Lưu Tiêu.

Lời đồn đãi như thế tất nhiên không phải tin đồn vô căn cứ, mà tất cả đều xuất phát từ nam tử một thân xinh đẹp kia.

Ta, trở thành địch nhân trong lòng của các cô gái ở Minh Nguyệt thành, bởi vì ta đánh vỡ giấc mộng của các nàng.

Lúc trước, mặc dù ta cùng Khúc Nhược Vân cùng ngày gả vào lục vương

phủ, mặc dù ta cùng hắn ân ái, lời đồn đãi truyền dư luận xôn xao, mặc

dù ta đuổi đi thị thiếp của hắn, những cô gái này đúng là vẫn còn mang

theo hy vọng.

Trong lòng vẫn là mộng tưởng có thể trở thành người thay thế được Phượng Loan.

Chính là nay, Cơ Lưu Tiêu lại vì ta đánh vỡ lời thề suốt đời không

lập phi, vì thế mọi người đều nghĩ đến hắn là thật