đang run rẩy mà ngay cả tâm hồn cô cũng bị chấn động.
Cô biết rất rõ, hình ảnh trước mắt chỉ là mô phỏng lại cuộc đối kháng
trong cuộc diễn tập, mùi khói súng lửa đạn nồng nặc làm con người phải
đinh tai nhức óc, nhắm bắn nhau mãnh liệt nhưng vẫn làm cô rung động
trước hình ảnh này!
Đây chính là chiến tranh sao? Trên TV hay các web đều có video tư liệu về các cuộc chiến tranh nhưng khi tự mình đứng đây trải nghiệm, tự mình bước vào cuộc chiến lại là một cảm nhận hoàn
toàn khác.
Cho đến lúc này, cô mới thực sự hiểu biết được thế nào là cuộc diễn tập đầy quy mô này.
Yểu Nhiên hít một hơi thật sâu, từ từ thiết lập các dụng cụ, cài đặt tiêu
cự ống kính thích hợp. Gió núi thổi qua làm mái tóc dài của cô bay loạn
xạ, cô nhìn vào màn hình camera hình ảnh lính nhảy dù nhảy ra từ trong
cabin, mấp máy môi cô ghi lại toàn bộ cuộc diễn tập này dựng thành một
hình ảnh của thế kỷ!
Ngày đó, tòa soạn báo không quân cho xuất
bản bài báo đặc biệt về cuộc diễn tập quân sự của đội đặc chủng không
quân, vừa xuất bản đã được tiêu thụ hết toàn bộ, tổng biên tập tòa soạn
vỗ vai Yểu Nhiên, khen thưởng cô tăng gấp đôi tiền thưởng tháng này.
Bước ra khỏi phòng làm việc liền bị mấy đồng nghiệp thường hay chơi thân bao vây hỏi thăm, điều tra xem cô lấy được tin tức từ đâu. Yểu Nhiên lặng
lẽ cười định trả lời thì có người cắt ngang: “Người ta có bạn làm doanh
trưởng, chỉ là các người không biết thôi!”
Một người phụ nữ dáng
vóc cao gầy xinh đẹp, lưng dựa vào ghế xoay lại, hai tay vòng trước ngực tỏ ra một khí thế cao ngạo. Yểu Nhiên nhìn người phụ nữ có gương mặt y
chang như mình nhếch môi cười giễu cợt.
Từ nhỏ Thư Yểu Nhiên đã xác định là không quen người này, bây giờ lại bắt đầu đấu đá nhau rồi.
“Cô nói không sai, có một người bạn làm doanh trưởng đúng là làm gì cũng
dễ.” Cô cũng bắt chước hai tay vòng trước ngực, nhún nhún vai nói: “Tổng biên hạ lệnh, tối nay cô ấy làm chủ mọi người có thể thoải mái ăn một
bữa.”
“Có thật không? Thật không?” Những ký giả không ngừng reo
hò phấn khích khiến những đồng khác cũng bị hấp dẫn, cô cười nói: “Còn
thật hơn ngọc trai.”
“Woa! Tổng biên vạn tuế!” Mọi người hoan hô, Yểu Nhiên cười cười rồi nhìn thẳng về phía Thư Yểu Khinh, giọng nói
mang theo chút khiêu khích: “Thư Yểu Khinh, cô có đi hay không?”
Thư Yểu Khinh cắn răng cười lạnh, cặp mắt như muốn phun ra lửa: “Tôi không thích tham gia náo nhiệt, đi về, nhà, ăn!”
Cô nhíu mày, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi lời nói đó: “Tùy cô.”
Liên hoan được tổ chức trong một nhà hàng kế bên tòa soạn, bữa tiệc không
chỉ khen thưởng Yểu Nhiên mà còn là chúc mừng tòa soạn ngồi vững vị trí
tòa soạn có lượng tiêu thụ cao nhất. Mấy đồng nghiệp nữ cứ hỏi cô có
phải lấy được tin tức từ bạn bè hay không, cô cười lắc đầu nói: “Cái đó
à, thật ra thì được coi là trong cái rủi có cái may.”
Cô kể lại
chuyện xảy ra giữa cô và Kỷ Ngân Viễn trong khoảng thời gian đó cho mọi
người hiểu, ai cũng đắc chí khen ngợi, tổng biên nâng ly mời: “Lần này
chủ yếu vẫn là vận may của chúng ta, mọi người cũng vất vả rồi, bữa ăn
này không cần tiết kiệm dùm tôi, cứ ăn thoải mái, nào cạn ly!”
“Được!”
Uống đến nửa buổi tiệc, điện thoại Yểu Nhiên vang lên, cô cúi đầu nhìn là Mục Thiếu Liên.
“Gí thế?” Cô đưa tay đóng cửa, cách âm sự ồn ào bên trong.
“Con gái ngoan, tại sao nửa đêm rồi vẫn còn bên ngoài?”
Cô không có hứng thú đâm chọt chỉ nhàn nhạt trả lời: “Tòa soạn có liên hoan.”
“……….Hả?” Giọng người đàn ông kéo dài đột nhiên trở nên vui sướng: “Ba tới đón
con nha, con gái đêm khuya đi một mình rất nguy hiểm.”
“Khỏi.” Anh ta mà tới đây thì cô còn sống được chắc: “Chỉ cần anh không xuất hiện em chắc chắn rất an toàn.”
“Ba là ba quan tâm con thôi, con gái ba có biết bao nhiêu xinh đẹp khéo léo động lòng người, không biết có bao nhiêu người đang để ý con đấy!”
“Em nên cám ơn anh đang quan tâm em sao.” Được anh ta khen mà cô cảm thấy rùng mình, run rẩy nói: “Cúp.”
“Này này này, đợi chút…..” Đang lúc cô tính cúp điện thoại thì tháp đồng hồ
gần nhà hàng gõ chuông báo giờ, giọng nói Mục Thiếu Liên to lên: “Em
đang ở gần tòa soạn?”
“……….Không có.”
“Anh nghe thấy rồi, chính là âm thanh của tháp đồng hồ gần tòa soạn của em!”
“……..Anh nghe nhầm nên đã ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của anh rồi.”
“Nói bậy, ba đây là xuất thân là lính trinh sát nhá! Con gái ngoan ngoãn đứng ở đó chờ ba, ba sẽ đến ngay!”
“…………” Điện thoại vang lên tiếng tít tít tít, Yểu Nhiên không kịp ngăn anh ta
lại, cô ôm đầu muốn phát điên. Khốn khiếp, nếu anh ta xuất hiện trước
mặt đồng nghiệp của cô sau này cô còn ở trong tòa soạn được sao!
“Hình như tiểu Quai không thích bò bít tết ở đây.” Một giọng nam quen thuộc
vang lên, cô hơi sửng sốt, giọng nói này rất giống với một người trong
trí nhớ………..
Trong lòng có tò mò thì phải đi tìm hiểu, đây là căn bệnh chung của những người làm báo và cô cũng không ngoại lệ. Cô đi về
phía sau, đập vào mắt chính là bóng lưng cao lớn của người đàn ông mặc
quân trang quân hàm trung tá hai gạch hai sao. Đối diện là một cô gái
mặc váy
