Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324072

Bình chọn: 9.5.00/10/407 lượt.

ười hai giờ tối nay." Anh ta tự tin nói, khiến cô có xúc động muốn cắn người, "Qúa giờ không đợi."

"Anh còn muốn tự biên tự diễn đến khi nào?" Cô gào lên.

Ghét nhất cái giọng tự cho mình là tài trí hơn người này, còn nói gì mà 'quá giờ không đợi', cô có đồng ý sao?!

"Hả?" Người kia bị bất ngờ, hỏi, "Cô không muốn?"

"......" Giọng điệu kinh ngạc này là sao chứ? Chẳng lẽ cô phải ôm bắp đùi anh ta rối rít cám ơn?!

Đi chết đi!

Người kia nhìn cô chăm chú, tất nhiên không bỏ sót vẻ khinh miệt trong mắt cô, suy nghĩ một lát, anh ta buông tay cô ra.

Được thả ra, Yểu Nhiên không hề vui mừng, ngược lại đau đớn còn trên tay khiến cô rất căm tức, bị áp chế, không có cơ hội giải thích, dù là ai

hẳn cũng không vui cho được, huống chi anh ta còn sàm sỡ cô.

Đang lúc cô hít sâu một hơi, chuẩn bị đuổi người, thì người kia lại lên tiếng, "Tôi là bạn của Ngân Viễn, Cố Hoài Thần."

"!!!" Cô như bong bóng bị xì hơi, kinh ngạc nhìn anh ta, trong đầu toàn vang lên lời nói kia.

Bạn của Ngân Viễn........

Bạn của Ngân Viễn........

Bạn của Ngân Viễn........

Trả bằng cách 'thân mật' Có lầm hay không ?? Chơi cô sao ?!!! Trong lúc

linh hồn Yểu Nhiên đang bị câu nói của Cố Hoài Thần chấn cho bay tán

loạn, thì Kỷ Ngân Viễn xách đống đồ ăn trước cửa vào.

Thì ra, lúc Kỷ Ngân Tĩnh đi đỗ xe, đã gọi điện cho anh xuống xách đồ, vì sợ đồ nhiều quá Yểu Nhiên xách không nổi, không ngờ hai người lại không gặp nhau. “Có vẻ hai người rất vui khi biết nhau.”

Kỷ Ngân Viễn mỉm cười xách đồ ăn vào bàn cơm. Cố Hoài Thần không lên

tiếng, còn Yểu Nhiên thì co quắp khóe mắt, ánh mắt anh ta hình như bị hư đột xuất.... ...... Người không có mắt cũng có thể nhận thấy không khí

giương cung bạt kiếm giữa cô và Cố Hoài Thần nữa là! “Kỷ Ngân Viễn, anh

qua đây.”

Yểu Nhiên nhìn chằm chằm Kỷ Ngân Viễn, bực bội khiến giọng cô không được dịu dàng mấy. Kỷ Ngân Viễn để đồ xuống, nghe lời đi tới. Cố Hoài Thần

thấy vậy bèn hừ một tiếng. Kỷ Ngân Viễn bị một cô gái dạy dỗ trở nên

ngoan ngoãn, thật khó tin, “Miễn cưỡng coi như đủ tư cách.”

Giọng Cố Hoài Thần mặc dù lộ vẻ bất mãn, nhưng phần lớn là đồng ý, số

phụ nữ được anh ta chủ động ‘rủ rê’ không nhiều, mặc dù tính cô hơi

không tốt, cũng không có gì đặc biệt xuất sắc, nhưng nếu Ngân Viễn thật

lòng, thì đành vậy. Kỷ Ngân Viễn cười nhẹ không nói, chỉ giơ tay lên

vuốt lại mái tóc hơi rối cho Yểu Nhiên. “Này, này, anh có ý gì ?”

Lửa giận vốn đã tiêu một ít lập tức lại bùng lên, cô tức giận chỉ vào Cố Hoài Thân hỏi. Giọng điệu ghét bỏ đó là gì chứ ? Ai cần anh ta tới phán xét ?! “Xem ra khả năng hiểu của cô còn cần phải được tăng cường.”

Cố Hoài Thần thản nhiên nói xong xoay người cầm lấy Vi ô lon, bắt đầu

kéo một bài có tiết tấu mạnh mẽ. Tính ra.... ... Cũng coi như phù hợp

với yêu cầu ‘một bài vui hơn’ của Yểu Nhiên.

“Gì ?! Anh nói ai khả năng hiểu kém ?!” Cô giận điên, giương nanh múa

vuốt muốn cào anh ta, đáng tiếc đã bị Kỷ Ngân Viễn ngăn lại. Cố Hoài

Thần vẫn thản nhiên kéo đàn, giống như đang trầm mình trong biển nhạc.

Cô thật, thật muốn giết người ! Cô giãy giụa càng ngày càng mạnh, hung

hăng nhìn chằm chằm Cố Hoài Thần, dùng cả tay chân đạp đá lung tung.

Kỷ Ngân Viễn trực tiếp bế cô lên, vào phòng. Cửa phòng đóng lại, lập

tức, “Kỷ Ngân Viễn, anh!” Cô vô cùng tức giận, từ chuyện Cố Hoài Thần

đến chuyện bị Kỷ Ngân Viễn cưỡng chế lôi vào phòng. “Điện thoại reo!”

mắt anh ẩn ý cười. Vốn cô không muốn để ý tới, nhưng thấy màn hình hiện

lên người gọi là Diệp Tống Tống, đành nhịn lửa giận xuống. --- ---- nếu

không có việc gì, Tống Tống sẽ không gọi cho cô, đặc biệt là vào buổi

tối.

“A lô?” cô vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi. “Yểu Nhiên, giờ cậu đang ở đâu ?” Giọng Diệp Tống Tống hết sức nghiêm túc, khiến lửa giận của Yểu

Nhiên tiêu hoàn toàn. ****

Một giờ sau, Kỷ Ngân Viễn đưa Yểu Nhiên về chỗ ở lúc trước của cô. “Để

tôi lên với em.” Kỷ Ngân Viễn thấy Yểu Nhiên gỡ dây an toàn ra định

chạy, bèn tắt máy xe nói, nhưng bị cô ngăn lại,

“Không cần.” Cô trở tay đóng cửa xe, “Anh ở đây chờ tôi.” Sau khi Yểu

Nhiên rời đi không bao lâu, Diệp Tống Tống xuất hiện, vô tình thấy chiếc xe khá quen thì ngạc nhiên khẽ kêu lên.

Xe không

nổi tiếng, không phải hàng hiệu, nhưng lại mang biển số quân đội. Hình

như nhớ ra điều gì, Diệp Tống Tống đi tới, gõ nhẹ lên cửa xe mấy cái.

Lập tức cửa xe hạ xuống, Diệp Tống Tống nuốt nước miếng, thầm nghĩ quả nhiên mình không sai, "Doanh trưởng Kỷ."

Không biết tại sao, mỗi lần gặp Kỷ Ngân Viễn, Diệp Tống Tống đều cảm thấy sờ sợ.

Kỷ Ngân Viễn ứng một tiếng mắt vẫn nhìn chằm chằm phía trước không rời.

Diệp Tống Tống chợt cảm thấy hối hận vì đã đến, hiện tại rời đi cũng

không được, chỉ đành nhắm mắt nói, "Anh không lên với Yểu Nhiên à?"

"Không tiện." Anh nhớ Diệp Tống Tống không chỉ là bạn bình thường mà còn ở chung phòng với Yểu Nhiên mấy năm, nên không lãnh đạm như thường

ngày, nhưng giọng nói xa cách vẫn khiến người ta hơi xấu hổ.

Diệp Tống Tống ho khan một tiếng, hơi do dự nói, "Doanh trưởng Kỷ, Yểu Nhiên.... Thật đang ở cùng anh?"

Lúc trước, Diệ


Insane