dùng hình môi nói: “Chờ một chút.”
***
Triệu Thù và Nhiếp Bá Khôn bước ra khỏi căn phòng của Thù Thành. Nhiếp
Bá Khôn không khỏi lau mồ hôi lạnh, nói: “Bà nói xem vừa rồi con trai
nhìn tôi như vậy là có ý gì? Cứ nhìn như vậy khiến trong lòng tôi cũng
nổi da gà.”
Triệu Thù liếc ông một cái nói: “Ông vẫn không rõ là ý gì? Ông thừa dịp
người ta hôn mê bắt nạt vợ người ta, người ta còn có thể cho ông một sắc mặt tốt?”
Nhiếp Bá Khôn lúng túng nói: “Không phải là tôi chỉ nói mấy lời để hù
dọa con bé một chút thôi sao? Lại không thật sự làm như vậy. Liên tiếp
mấy tháng, con bé đêm đêm lẻn vào trong phòng Thù Thành, tôi cũng không
phải người ngu không thể phát hiện, còn không phải mắt nhắm mắt mở sao?
Vậy mà con bé càng lúc càng quá đáng, lại dám qua đêm ở chỗ này! Tôi
đương nhiên là tức giận, nhìn không thuận mắt. Nếu con bé thực sự muốn ở lại làm con dâu của nhà họ Nhiếp thì nên dập đầu nhận lỗi mới đúng. Con bé thì hay rồi, một điểm cũng không chịu thua…”
Ông nói xong nhìn thấy Triệu Thù đang quắc mắt, đột nhiên đổi đề tài
nói: “Chỉ là A Thành quả thật không hổ là con tôi, thích phụ nữ đều phải chết lên chết xuống như vậy.”
Sắc mặt Triệu Thù hơi đỏ lên, làm mặt lạnh không thèm để ý đến ông tiếp tục đi về phía trước.
***
Những ngày kế tiếp, Thù Thành bắt đầu gian nan tập luyện phục hồi. Anh
khiến cho bác sĩ chủ trị mỗi một tuần đều phải kêu lên một lần ‘đúng là
kì tích’: ngày thứ hai đã bắt đầu tự ăn cơm, ba ngày sau đó có thể nói
rõ ràng những câu đơn giản, khả năng ngôn ngữ và khả năng hành động tiến bộ vượt bậc mỗi ngày, mà trí nhớ và năng lực tư duy lại càng khôi phục
nhanh hơn nữa.
Thông thường mà nói, những người bệnh trải qua một thời gian dài hôn mê
sau khi tỉnh dậy đều trải qua giai đoạn cảm xúc cực kỳ nóng nảy, không
ít người bởi vì cảm thấy mất mác và thất bại còn có thể sinh ra khuynh
hướng bạo lực nghiêm trọng. Nhưng Bùi Thù Thành lại rất bình tĩnh và
kiềm chế khiến người khác không dám tin anh là người có đại não mới bị
tổn thương nghiêm trọng, làm cho người ta chỉ có thể nghĩ tất cả đều là
nhờ anh có ý chí nghị lực và được số phận ưu ái.
***
Một tuần sau.
Liên Sơ đứng ở một căn biệt thự khác bần thần hồi lâu. Kể từ lúc bị đuổi ra khỏi biệt thự lần trước, đã rất lâu cô không được nhìn thấy Thù
Thành. Nhiếp Bá Khôn tăng cường cảnh giới, hơn nữa còn đem những góc
chết của camera mà vất vả lắm cô mới tìm ra được cài đặt lại. Bây giờ mà cô lẻn sang từ đây nhất định sẽ bị bắt lại.
Aizz, mặc kệ mặc kệ! Cứ chơi với lão già kia đi, dù sao hôm nay cô cũng nhất định phải đến gặp Thù Thành!
Cô dứt khoát cắn răng một cái, như một con mèo leo qua tường của biệt thự.
Rất may, không có ai lập tức nhào tới gọi lớn.
Liên Sơ vội vàng nắm chặt thời gian chạy vào phía trong, hết sức cẩn
thận né tránh camera, rất nhanh đã vòng tới trước cửa sổ căn phòng của
Thù Thành, kéo cửa sổ ra nhảy vào trong phòng.
***
Thù Thành vẫn an tĩnh nằm trên giường lớn, gương mặt dưới anh trăng thật anh tuấn mà gầy gò.
Liên Sơ chạy chạy nhanh tới đầu giường, quỳ xuống si ngốc nhìn anh.
Mấy tuần không gặp, anh dường như đã thay đổi không ít, lại gầy hơn sao? Cô đưa tay vuốt ve gương mặt gầy gò của anh, tim chợt đau xót, cúi đầu
hôn xuống môi anh.
Cô cảm thấy môi anh khẽ hé mở, nhẹ nhàng ngậm mút môi cô.
Lập tức, tất cả máu trong người Liên Sơ như ngừng chảy, toàn thân cứng
lại như một tảng đá, không động đậy không phản ứng chút nào. Xúc cảm ở
môi càng lúc càng quen thuộc, bờ môi ấm áp này, nụ hôn quyến luyến triền miên này…Cô ngơ ngác để mặc anh dịu dàng hôn, qua thật lâu, bên tai mới truyền tới một tiếng than nhẹ: “Liên Sơ…”
Sấm chớp đùng đùng!!!
Cô hét lên một tiếng nhảy dựng lên, chăm chú quan sát người trên giường: anh tỉnh! Anh đã tỉnh! Anh tỉnh rồi!!!
Cô liều mạng chạy đến kéo cửa phòng ra hô lớn: “Mọi người mau tới đây, THù Thành tỉnh rồi…”
Sau khi gọi xong, cô lại chạy lại nhào tới đầu giường ôm chặt lấy bờ vai của anh, nước mắt rớt như mưa.
Hốc mắt Thù Thành cũng ẩm ướt, dùng sức nâng cánh tay muốn vuốt ve mái
tóc của cô. Lúc này, trên hành lang truyền tới một loạt tiếng bước chân
vội vàng lộn xộn.
Liên Sơ đứng lên, lau sạch nước mắt quay đầu nói với mọi người đứng ở phía sau: “Thù Thành đã tỉnh.”
Nhiếp Bá Khôn, Triệu Thù, nhân viên chăm sóc đặc biệt, vệ sĩ…Cả phòng không một ai lên tiếng nói chuyện.
Liên Sơ hoài nghi nhìn bọn họ, một lúc sau ánh mắt liền biến dổi, cô
quay đầu lại, chỉ thấy Bùi Thu Thành đã chống đỡ ngồi dậy, ánh mắt trấn
tĩnh nhìn cô.
Cô nói khô khốc: “Anh đã sớm tỉnh lại rồi hả?!”
Sắc mặt Thù Thành khẽ biến: “Liên Sơ…”
“Anh đã sớm tỉnh lại!!!” Cô bỗng cao giọng, ánh mắt không nhịn được run
rẩy, “Em lo lắng như vậy, mỗi ngày đều ăn không ngon ngủ không
yên…Anh…Anh đã sớm tỉnh lại rồi hả?!”
Sắc mặt Thù Thành trắng bệch, giọng nói khàn khàn: “Liên Sơ, anh…”
Liên Sơ đột nhiên quay đầu lại xông ra ngoài.
Cô chạy như điên dọc theo đường núi, nước mắt rơi xuống phiêu dật trong
gió, trong ngực tràn ngập cuồng loạn không biết là vui mừng hay là uất
ức.