Old school Swatch Watches
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328422

Bình chọn: 9.00/10/842 lượt.

không hề tránh né, trực tiếp nhìn

thẳng về phía Nam Thừa Diều, từng chữ từng chữ phát ra: “Tam điện hạ vẫn một mực không chịu phế phi, hôm nay lại đưa nàng đến Định Kiền cung nói những điều này, chỉ là vì đứa bé sao?” “Nếu không, nương nương nghĩ là vì cái gì?” Nam Thừa Diệu thản nhiên lên tiếng, từng lời phát ra, không đáp mà hỏi lại.

Khánh phi nương nương hít sâu một hơi, khóe môi vẫn duy trì ý cười sắc bén mà bướng bỉnh: “Cảnh tượng mới vừa rồi ở Thừa Thiên Môn, Tam điện hạ đúng

là vì hồng nhan mà giận dữ.”

Nam Thừa Diệu cười khẩy, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa có ý cảnh cáo Khánh phi: “Đồ vật của ta, nếu không vừa ý, thà rằng ta tự mình bỏ đi, chứ không cho phép kẻ khác khinh thường,

huống chi còn là một tên cẩu nô tài ăn phải gan báo!”

Khánh phi nương nương cắn môi dưới, không nói.

Mà Nam Thừa Diệu cũng không đợi nàng phản ứng, giọng nói lại hướng về phía Hoàng thượng: “Phụ hoàng, đứa bé trong bụng nàng chính là đứa con đầu

tiên của nhi thần, hiển nhiên là nhi thần yêu quý. Nhưng, điều này cũng

không phải là nguyên nhân chủ yếu khiến nhi thần không chịu phế phi.”

Hắn hơi dừng lại một lúc, sau đó lấy ra một bản tấu chương, giao cho tiểu

thái giám bên cạnh trình lên hoàng thượng, lẳng lặng lên tiếng: “Phụ

hoàng nhìn xem sẽ rõ.”

“Đây là cái gì?” Hoàng thượng vừa mở tấu chương vừa hỏi.

“Đây là một trong những tấu chương nhi thần thay phụ hoàng kiểm duyệt, do

Long Phi tướng quân Tần Chiêu khẩn cấp truyền từ Nghiệp Thành lên triều

đình, cùng với tình hình quân sự với Bắc Hồ, sau khi nhi thần khải hoàn

trở về đã muốn bẩm báo rõ ràng với phụ hoàng, chỉ vì lúc ấy Mộ Dung

Thanh là phi thiếp của nhi thần, nên có nhiều công lao không tiện nói

ra. Nhưng khi ở Nghiệp Thành, nàng đã đặt chuyện sống chết của mình ra

ngoài đại cuộc, bậc cân quấc không thua đấng mày râu, giúp nhi thần lập

công lớn cho Nam Triều, mà ở Mạc Bắc nàng cũng rất được lòng dân, phụ

hoàng có thể nhìn thấy mặt sau của tấu chương chính là bức thư thỉnh cầu của vạn dân biên ải, nếu đột nhiên phế phi e là sẽ mất lòng dân. Mà

theo như tình hình Tần Chiêu bẩm báo, việc tạo thành biến loạn cũng

không phải là không có khả năng.”

Hoàng thượng lật xem từng tờ

tấu chương, cùng với bức thư thỉnh cầu, sắc mặt âm trầm khó đoán: “Còn

có bao nhiêu bản tấu thế này?”

“Không nhiều lắm, nhưng cũng có.

Về phía Nam Cương cũng dâng tấu xin tha mạng cho Mộ Dung Liễm.” Nam Thừa Diệu ra vẻ thoáng suy tư rồi mới lên tiếng.

Hoàng thượng đem tấu chương cầm trong tay ném xuống đất, cười lạnh: “Đúng là loài côn trùng

trăm chân, đến chết mà vẫn còn cương! Tên Mộ Dung Liễm kia đã có gan

mang binh đánh tới Thượng Kinh, nếu không có tên phó tướng dưới trướng

của hắn phát hiện liền bẩm báo lên triều đình, không biết rồi sẽ ra sao! Đến bây giờ, bọn chúng còn muốn dọa trẫm?”

Ta không nhịn được,

đang định lên tiếng, giọng nói của Nam Thừa Diệu đã vội vàng giành trước một bước: “Phụ hoàng nguôi giận! Vận số của Mộ Dung gia đã hết, mà

thiên mệnh vẫn thuộc về Nam Triều chúng ta, ở điểm này, chắc hẳn Mộ Dung Liễm cũng hiểu rõ, bằng không, hắn đã không chỉ mang theo hai ba người

hầu cận trở về Thượng Kinh. Nhi thần nghĩ, cũng giống như những gì Mộ

Dung Thanh đã nói với nhi thần, hắn không có lá gan làm ra chuyện mưu

phản, mà nếu có cũng không thể làm ra được cái trò gì!”

Hắn vừa nói xong, vừa quay đầu nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo cứng rắn, tựa như đang nhắc nhở ta nhớ đến những lời hắn đã nói.

“Vậy sao?” Hoàng thượng thản nhiên nhìn về phía ta.

Ta hít một hơi thật sâu, gật đầu đáp “Vâng”

“Nhưng, hắn là võ tướng, không có ý chỉ mà tự tiện mang binh trở về kinh là tử

tội, ngay cả phép tắc đó mà cũng không có, trẫm lưu lại hắn còn có ích

gì?” Hoàng thượng vừa cười lạnh vừa tỉnh bơ nhìn ta.

Ta cố chết

cắn chặt răng, nhưng vẫn không thể ép buộc bản thân thôi run rẩy, đành

phải cúi thấp đầu, bắt buộc chính mình phải nhẫn nại, không nói được một lời, trong khi đó, giọng nói của Nam Thừa Diệu lại vang lên —

“Điều này là hiển nhiên, quân lệnh như núi, nếu không sao có thể bình yên

thiên hạ.” Hắn dừng lại một lúc, rồi tiếp tục lên tiếng: “Nhưng mà, nhi

thần nghĩ, có thể đổi Lăng trì xử tử thành vấn trảm ngọ môn không, dù

sao Mộ Dung Liễm cũng đã lập được chiến công ở Mạc Bắc, còn gian khổ

trấn thủ Nam Cương, lần này hắn bị lăng trì vì tội làm ra chuyện ‘Mưu

phản’ nhưng lại chỉ có vài ba tên thông đồng, e là sẽ ảnh hưởng đến sĩ

khí của quân lính. Mà Mộ Dung Thanh cũng chỉ là thân nữ tử, ngày Mộ Dung gia khởi sự thì nàng đang ở trong phủ dưỡng thai, nhi thần có thể khẳng định nàng không hề biết chuyện, nếu hiện giờ hết thảy mọi chuyện đã ngã ngũ, nhi thần nghĩ, lưu lại nàng cũng không ảnh hưởng gì đến toàn cục,

ngoài ra còn có thể yên lòng dân Mạc Bắc, càng thể hiện rõ ân đức sâu

rộng của người.”

Hoàng thượng nghe hắn nói xong cũng không nói

một lời, sau một lúc lâu, mới nhẹ giọng lên tiếng, nhưng ánh mắt lại

giống như chim ưng, khóa chặt nét mặt Nam Thừa Diệu: “Lúc trước, cũng là ngươi đề xuất việc đổi án lăng trì một nhà Mộ Dung Đạt thành vấn