đến cô gái kia xin ý kiến:
- Khi bắt đầu phiên giao dịch làm thế nào mới có thể kịp thời chọn được nhà? Làm sao biết được khi vừa mở phiên giao dịch thì đơn vị đã bán hết nhà hay chưa?
Cô gái nói:
- Hạ tuần đợt hai thì chúng tôi bắt đầu nhận trù[2'>, đầu tiên anh chị giao tiền nhận trù để lấy tư cách hội viên VIP, như vậy đến khi mở phiên giao dịch, anh chị có quyền ưu tiên được chọn nhà.
[2'> Nhận trù là một thủ đoạn marketing trong lĩnh vực nhà đất, thể hiện giao ước của chủ thầu với người mua nhà, bao gồm các khâu: Đầu tiên là người mua nhà tới chỗ chủ thầu điền thông tin cá nhân, sau khi giao một khoản tiền thành ý sẽ được nhận một giấy chứng nhận gọi là thẻ VIP hay thẻ nhận trù để có một số ưu tiên trong chọn nhà, giảm giá mua.
- Nói cách khác, nếu như không làm hội viên VIP thì không có tư cách chọn nhà sao?
- Cũng không phải là không có tư cách chọn nhà mà quan trọng là chúng tôi thường ưu tiên khách VIP chọn nhà xong thì không còn nhà để cung cấp cho người không được ưu tiên nữa.
Điền Ca kéo Lý Dương đến công trường xem thử, kế hoạch đợt một là 25 tầng, giờ mới xây đến tầng thứ tư, còn kế hoạch đợt hai thì dựa trên nền tảng của kế hoạch đợt một để phác thảo những thiết kế về loại hình căn hộ, chất lượng công trình, kết cấu… thứ người mua nhà nhìn thấy chỉ là sa bàn, bản thiết kế và những con số lý thuyết mà thôi. Vì vậy Lý Dương cho rằng dự án không sát thực tế. Điền Ca lại nói:
- Thị trường không giống nhau, bây giờ không phải là mấy năm trước, mua nhà mới đều như vậy mà, muốn mua nhà có sẵn chỉ có thể là nhà second hand… Nếu không chúng ta làm thẻ VIP trước, đến lúc đó nếu như không chọn được căn hộ vừa ý hoặc là trong thời gian chờ đợi mình xem được căn hộ nào khác phù hợp hơn thì rút thẻ chẳng phải là xong ư? – Điền Ca lại chạy tới chỗ cô gái phòng kinh doanh hỏi dò và được trả lời rõ ràng: Trước khi bắt đầu phiên giao dịch và trước thời hạn sau cùng của phiên giao dịch chọn nhà, nếu như quý khách không muốn mua nhà thì bất cứ lúc nào cũng có thể rút thẻ VIP vô điều kiện, có điều chủ thầu không chi trả tiền lãi.
Cứ như vậy, sau một tuần, Lý Dương cầm hai mươi vạn tệ tới làm thẻ VIP, ký thỏa thuận nhận trù. Trong hai mươi vạn tệ đó, có mười vạn tệ là tiền tích góp sau mười năm đi làm của Lý Dương và chín năm đi làm của Điền Ca; tám vạn tệ đến từ sự chi viện vô tư của bà Phượng. Ngoài ra hai vạn tệ là của em gái Lý Dương, mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh và đi làm chưa đầy một năm, cô mang toàn bộ số tiền mình dành dụm được cho anh trai để báo đáp công ơn trước đây anh tài trợ tiền đi học cho cô. Ban đầu Điền Ca giữ hai mươi vạn tệ, nhưng hôm làm thủ tục nhận trù lại rơi vào thứ Hai, mà thông thường thứ Hai là ngày phòng siêu âm của bệnh viện bận rộn nhất, xin nghỉ rất khó khăn và càng không thể chuồn ra ngoài được. Cho nên trước hôm làm thủ tục nhận trù, Điền Ca đã giao phó việc làm thẻ VIP cho Lý Dương, thúc giục anh đi làm. Trong khi đó, sáng thứ Hai, cơ quan của Lý Dương cũng có hội nghị thường lệ, lãnh đạo tập đoàn đều tham gia, anh đâu thể phân thân được. Anh đề xuất thứ Ba hay thứ Tư đi làm thẻ nhưng Điền Ca nói: “Thứ Ba, thứ Tư á? Đừng nói là đến muộn một ngày, cho dù chậm một giờ thôi, số thứ tự thẻ VIP đã bị đẩy lùi ra sau, nay mai chọn nhà sẽ phải xếp hàng hít phía cuối rồi không được ưu tiên nữa thì làm thế nào?”. Thế là không còn cách nào khác, sáng thứ Hai Lý Dương mượn cớ đi ngân hàng làm nghiệp vụ để chuồn khỏi cơ quan, đến phòng kinh doanh bất động sản làm thủ tục nhận trù. Vì thẻ nhận trù không thể làm thay người khác nên Lý Dương đã dùng chứng minh thư của mình.
Cũng bởi vì có nhận trù của Yến Sơn Đình lót đáy, nên thời gian đó, Điền Ca không nôn nóng và hăng hái đi xem nhà nữa. Mặc dù vậy, cô cũng tranh thủ đi xem mấy phiên giao dịch nhà đất khác cùng với nhà second hand nhưng không còn thành tâm như lúc đầu, xem tới xem lui cũng không chọn được căn nhà phù hợp, vì vậy cô càng đặt hi vọng ở Yến Sơn Đình hơn. Nhưng cô đợi hết tháng này qua tháng khác mà vẫn bặt tăm, Yến Sơn Đình không có thông báo mở phiên giao dịch nhà đất đợt hai. Không thể tiếp tục khoanh tay ngồi nhìn giá nhà đang tăng lên vù vù, cô chạy đến phòng kinh doanh nghe ngóng nhiều lần, lòng kiên nhẫn của cô cũng bị thời gian mài mòn dần. Và có lẽ chủ thầu cảm thấy lúc này chính là thời cơ thích hợp nhất để tung nhà ở ra, nên ngay sau đó Yến Sơn Đình đã bắt đầu phiên giao dịch.
Hôm đó, Lý Dương đang ngồi trong phòng làm việc thì nhận được điện thoại của cô gái phòng kinh doanh bất động sản:
- Chào anh Lý Dương, ngày mai chúng tôi bắt đầu phiên giao dịch nhà đất, anh nhớ kĩ thời gian tới chọn nhà nhé.
- Giá nhà khởi điểm là bao nhiêu?
- So với các đơn vị khác, giá nhà của chúng tôi vẫn là rất thấp đấy, hội viên VIP có thể được hưởng chiết khẩu 10%, giá nhà đợt hai trung bình là hai vạn một nghìn tệ, trước mắt chúng tôi chỉ còn căn hộ loại lớn, diện tích trên 144 mét vuông.
Lý Dương sốt ruột hỏi tiếp:
- Chúng tôi là hội viên VIP mà vẫn không được chọn nhà ư, sao chỉ còn lại căn hộ loại lớn