huẩn
Bị cho em nhưng cũng phải xem em có nghe lời hay không.”
Thước Tiểu Kha an tâm, cô nhìn nhìn tập tài liệu xám còn lại.
“Em không muốn biết trong đó có gì sao?” Lãnh Ngạo bước tới, vỗ vỗ vào tập tài liệu.
“Không có hứng thú.” Tuy miệng cô nói như vậy như kỳ thật trong lòng lại muốn biết.
Lãnh Ngạo cầm tập tài liệu lên, gỡ dây trên miệng túi, lấy một xấp hình bên trong ra, nhếch môi nói: “Tự xem đi!”
Thước Tiểu Khả cầm hết cả xấp hình, hình ảnh trên đó khiến cô á khẩu
không sao trả lời được, tiếp tục lật xem tấm thứ hai, tấm thứ ba, tấm
thứ tư….
Cô đã không còn sức lực để xem tiếp nữa, bởi vì tất cả đều là hình chụp
cảnh thât mật của cô và Lăng Thiên ở Brunei, thời gian chụp là ngày hôm
nay. Hai người bọn họ che chung một chiếc ô, hôn môi trong xe ô tô, bất
kỳ ai đều có thể nhìn ra bọn họ là một cặp.
Đôi tay cô run rẩy giơ những tấm ảnh lên: “Anh cho em xem những thứ này là có ý gì?”
Anh giữ mái tóc dài của cô lại, hất hình chụp trong tay cô ra, hình rơi tán loạn đầy đất.
“Em đừng tưởng chuyện của em ở Brunei tôi không biết.” Anh dùng sức kéo
tóc cô. “Em cũng biết, trước mặt thủ hạ là tôi nể mặt em, lúc này chỉ có hai chúng ta, em nói xem em với tên Lăng Thiên kia phát triển đến quan
hệ gì rồi? Còn nữa, Hoắc Yêu vì sao lại ngưng hẳn giao dịch, cho em tự
do, có phải em đã lên giường với hắn ta nên mới được tự do hay không?”
Thước Tiểu Khả cho rằng anh sẽ chất vấn cô chuyện của Lăng Thiên, nhưng
không ngờ cả chuyện Hoắc Yêu cho cô tự do anh cũng tính nợ. Cô hết đường chối cãi, cô biết cho dù có giải thích thì Lãnh Ngạo cũng sẽ không tin, nên cô không nói gì cả.
Thấy cô im lặng, Lãnh Ngạo cũng không ép buộc, thả lỏng tay ra: “Em
không muốn nói cũng không sao, ngày mai tôi sẽ có cách bắt em phải mở
miệng mà không thể gạt tôi nửa câu.”
Thước Tiểu Khả cúi đầu không dám nhìn anh, vì cô biết rõ lúc này trông anh cực kỳ xấu xí.
“Anh sẽ không làm gì Lăng Thiên chứ?” Chuyện khác cô có thể không quan
tâm, nhưng cái cô quan tâm nhất chính là anh sẽ xử lý Lăng Thiên như thế nào sau khi nhìn thấy những tấm ảnh này.
Lời vừa dứt, áo ngủ bị xé rách từ sau lưng, da thịt lộ ra lạnh lẽo. Cô
biết cô đã chạm vào cực hạn của anh, nên im miệng không dám hỏi tiếp
nữa.
“Sao không hỏi nữa?” Áo ngủ trước ngực cũng bị anh xé nát.
Cô vùi đầu xuống, nhìn những mảnh vải rách tả tơi nằm trên đất, toàn thân cô lại trần truồng một lần nữa.
“Vậy để tôi nói cho em biết, đêm nay Lăng Thiên cũng sẽ “tứ phân ngũ
liệt” giống như váy ngủ của em.” Lãnh Ngạo sáo gần vào gò má cô, tham
lam hít lấy mùi thơm trên cơ thể cô.
Ngay lập tức, cơn chấn kinh, khiếp sợ, đau lòng đổ ập xuống toàn thân
cô. Thước Tiểu Khả giận nhưng không thể nói, chì có thể tự trách chính
mình yếu lòng, vì sao lại tiếp nhận tình cảm của Lăng Thiên, kết quả cô
đã hại anh rồi.
Đột nhiên Lãnh Ngạo đẩy cô ra, cô mất thăng bằng ngã nằm trên giường, sau đó một bóng đen phủ lên làn da tuyết trắng của cô.
“Khả nhi, em rời khỏi tôi nửa năm, trong nửa năm này tôi sống một ngày
như một năm, còn em thì ngược lại, sống một cuộc sống thần tiên ở
Brunei.” Anh vừa nói vừa nâng một chân của cô lên, đó là một đôi chân
rất sạch sẽ, trong mắt anh nó lại như một khối thịt tươi.
Cách anh “yêu” từ trước đến nay đều như thế, Thước Tiểu Khả dù đã rời
khỏi anh nửa năm nhưng vẫn không khinh sợ khi gặp lại chuyện này.
Gặp hết đầu ngón chân, mỗi tất da trên bàn chân đều được anh liếm qua, sau đó lại dổi chân khác lặp lại hành động y như vậy.
“Đôi chân đẹp như vậy, thật đáng tiếc ngày mai lại bị xích sắt khóa lại.”
Giọng điệu âm dương quái khí của anh khiến Thước Tiểu Khả giật mình,
dường như cô đã chuẩn bị tốt tâm lý cho chuyện này rồi, nên cũng không
có bất kỳ oán giận nào cả.
“Chẳng qua chỉ là khóa lại vài ngày, em phải tạm thời chịu uất ức vài
ngày vậy, xem như là hình phạt cho việc không nghe lời đi.”
Không tệ, chỉ vài ngày thôi, so với lần bẻ gãy chân cô lần trước thì tốt hơn nhiều.
“Đừng vui mừng quá sớm, vẫn còn hình phạt khác, chỉ là hiện tại tôi chưa nghĩ ra.”
Tim vừa mới nhấc xuống lại bị treo lên. Nụ hôn dưới bàn chân cô cũng từ từ di dời.
Thước Tiểu Khả nhớ lại lần hoan ái cùng anh nửa năm trước, cô bị anh hạ
thuốc, lại còn bị treo lên, thuốc phát tác làm cô hưng phấn đến cự độ.
Không biết bây giờ anh có lấy dây thừng ra, hay là hạ thuốc cô nữa
không.
“Khả Nhi, đêm nay tôi muốn có em một cách chân thật nhất.” Nụ hôn của anh dời từ đùi lên nơi tư mật.
Ẩn ý của anh hẳn là sẽ không hạ thuốc cô, cũng không treo cô lên. Cô
thầm hô không tệ không tệ, chỉ là cô thật không ngờ, kế tiếp anh lại có
một hành động càng thêm không tường tượng được. Edit & Beta: Nhi
Lãnh Ngạo không vươn lưỡi liếm như thường ngày, mà là dùng tay tách hai
phiến hoa ra, như muốn kiểm tra có gì khác thường hay không.
Thước Tiểu Khả cảm thấy nơi tư mật bị chạm vào, cô không biết anh muốn
làm gì? Nghĩ thầm phòng tối như vậy, anh thấy rõ mới là lạ.
Vừa nghĩ xong thì ngón tay anh đã rời khỏi đó, cô nghiêng đầu thấy anh lấy một “cây gậy” gì đó trong túi áo ngủ ra.
