“Sớm biết ngươi sẽ trả
lời ta như vậy! Cho nên, ta quyết định không đợi quyết định của ngươi,
miễn cho ngươi không cẩn thận đánh mất mạng sống nhỏ nhoi này!”
Ta lấy làm kinh hãi, ngây ngốc nói : “Ông, không phải, là muốn…”
“Đúng nha, ngươi xem, ta lần này cố ý tới đón ngươi!” Ông ta nhẹ nhàng nói một câu nhưng khiến ta sợ hết hồn.
“Cậu! Ta không muốn quay về U Minh Ám phủ!” Ta nghiêm mặt, lời lẽ nghiêm khắc nói cự tuyệt.
“Ta không có ý định hỏi ý kiến ngươi.” Minh Ngự nhíu mày, thú vị nhìn ta nói.
« Ông !… » Ta chán nản.
“Minh Ngự đại nhân, thực sự rất xin lỗi, Tử Nhi còn theo ta trở lại
thành thân! Sợ rằng không có thời gian quay về U Minh Ám phủ làm khách!” Giọng nói của Huyên vang lên.
Minh Ngự ngẩng đầu, nhìn Huyên đang từ từ đi tới, lạnh lùng hỏi: “Ngươi nói cái gì? Thành thân cái gì ?”
“Minh Ngự đại nhân, tiểu Sa Nhi cùng ta sớm đã có hôn ước, lần này nàng trở lại, một là vì chữa bệnh, hai là là vì thành thân.” Huyên đứng ở xe của bọn ta, cung kính một lễ về phía Minh Ngự nói: “Mong cậu chúc
phúc.”
“Câm miệng! Ai là cậu của ngươi !” Minh Ngự tức giận quát một tiếng, không cần nghĩ ngợi chém ra một chưởng.
Huyên dường như đã sớm đoán hắn sẽ động thủ, một cái lắc mình, tránh thoát một chưởng nguy hiểm.
Một chưởng thất bại, Minh Ngự dường như có điểm kinh ngạc, đang chuẩn bị ra tay lần hai, ta đưa tay túm ống tay áo của ông ta.
“Cậu không được à!” Ta vội vàng kêu lên, chết sống không chịu buông tay.
Cơ thể Minh Ngự bị kiềm hãm, quả nhiên ngừng lại.
Ông ta thả ta xuống, ta vẫn còn túm chặt ống tay áo của ông ta, không có buông ra.
“Nói! Chuyện gì đã xảy ra?” Minh Ngự khôi phục vẻ mặt lạnh lùng.
“Hắn? Việc này, hắn là…” Ta nhất thời không biết nên giải thích thế nào.
“Cậu, ta là vị hôn phu của nàng!” Huyên lại vẫn cứ không biết sống chết mà tiếp tục nhiều lời.
“Ngươi còn kêu một tiếng nữa thì đừng trách ta!” Giọng nói Minh Ngự lạnh như băng, mang theo ý cảnh cáo sâu sắc.
“Vũ Văn Huyên!” Ta quay đầu, hung hăng trừng mắt liếc nhìn hắn, người kia, không muốn sống nữa sao?
“Họ Vũ Văn?!”
Trong lòng ta cả kinh, không xong rồi!
“Vũ Văn Hàn Lan là gì của ngươi?” Trong mắt Minh Ngự dường như có một cơn lốc kéo tới.
“Ngươi vừa gọi, chính là tục danh của phụ hoàng ta!” Huyên mỉm cười,
nhìn thẳng Minh Ngự, thân thể cứng nhắc, tỏa ra uy thế bức người.
“Được! Tốt! Thật không ngờ, ngày hôm nay còn có thể đánh nhi tử của Vũ
Văn Hàn Lan ! Thiên ý! Ngươi thực sự là tự tìm đường chết!” Trong mắt
Minh Ngự tỏa ra sát ý không chút che giấu.
Ta vội vàng chắn trước mặt Huyên: “Cậu! Không được à! Đừng giết hắn!”
“Tránh ra!”
“Không cho!” Ta ngẩng đầu, kiên quyết giằng co với hắn.
“Ngươi biết hắn là ai không? Ngươi biết ân oán giữa Vũ Văn bọn họ với
Minh gia chúng ta không? Ngươi, tránh ra một bên!” Minh Ngự trừng mắt
nhìn ta, lạnh lùng nói.
“Ta biết!”
Ông ta ngẩn ngơ, nhìn chằm chằm ta, đôi mắt cũng lạnh hơn một chút: “Ngươi nói cái gì! Ngươi biết! Ngươi biết mà che chở hắn!”
“Đó đều là chuyện quá khứ rồi! Hận lại hận, giết tới giết lui, đều không có khả năng thay đổi chuyện đã xảy ra! Cậu, ông cần gì phải tính toán với hắn chứ! Chuyện này là do cha hắn hoặc là gia gia hắn, là lỗi của
cha hoặc gia gia hắn, không phải lỗi của hắn. Huống hồ, hắn đã cứu mạng của ta! Ta thực sự không thể nhìn hắn chết trên tay ông!” Ta đi lên một bước, nhìn hắn chăm chú nói.
“Huống hồ…” Ta khẽ mỉm cười, đánh bạo kéo ống tay áo của Minh Ngự :
“Cậu, người như cậu, cái ngôi vị hoàng đế kia, hoàn toàn không để vào
mắt người mà.”
Sắc mặt Minh Ngự thay đổi, cuối cùng không nổi giận nữa.
“Điểm ấy, ngươi bất đồng với nương ngươi.” Ông ta chậm rãi nói : “Nàng
sẽ không giống ngươi, nghĩ ra cớ như vậy để giải vây cho người khác, hơn nữa, mồm miệng không ngờ lại ngọt như thế”
Nhìn vẻ mặt tức giận của ông ta tiêu tan, lúc này ta mới thả lỏng tâm tư, tốt rồi, qua được cửa chết rồi.
Ông ta nhìn ngược lại về phía Huyên, lạnh lùng nói: “Lần này nể mặt Tử
Nhi, tha cho ngươi một mạng, ngươi mau cút, đừng làm cho ta nhìn thấy
ngươi nữa!”
“Minh Ngự, ngươi nên hiểu, nếu như U Minh Ám phủ các ngươi không giao ra ba thanh kiếm kia mà nói, sự tình vĩnh viễn sẽ không chấm dứt như
vậy.” Huyên trầm giọng nói.
“Hừ! Lá gan ngươi thật ra không nhỏ! Không ngờ lại còn dám nói như vậy!” Khuôn mặt Minh Ngự trầm xuống.
Một ánh lửa lóe lên, một ý niệm trong đầu mãnh liệt nổi lên trong lòng ta !
“Cậu!” Ta chặn đường nhìn của Minh Ngự, khẽ mỉm cười nói: “Chúng ta đừng tìm hắn dây dưa không rõ! Không phải ông muốn dẫn ta trở lại sao?
Chúng ta đi nhanh đi!”
“Tiểu Sa Nhi! Nàng đang nói gì hả?” Huyên một tay lôi lấy ta qua đó,
không dám tin tưởng mở to hai mắt nhìn: “Nàng muốn đi cùng hắn sao ?”
Ta lạnh lùng bỏ tay hắn ra, khóe miệng hiện lên một tia cười nhạt:
“Vương gia, ngươi tự mình bảo trọng, ta cứu ngươi một mạng, chúng ta huề nhau! Bây giờ không liên quan.”
Nói xong, ta không chút do dự đi về phía Minh Ngự, bàn tay nắm thắt lưng hắn, chui vào trong ngực hắn, ôn nhu nói: “Cậu, chúng ta về nhà !”
Nhắm mắt lại, tiếng gió thổi bê