tinh cầu này, cũng không có
năng lực mang thai, hắn chỉ có thể làm người khác mang thai mà thôi.
Thân ảnh cao lớn từ xa đi tới, trong tay cầm rất nhiều hoa quả, đó là Tắc
Vạn. Gần đây bộ tộc đang dự trữ lương thực cho mùa đông nên nhóm lỗ đạt
mỗi ngày đều ra ngoài săn thú, còn khảm đặc thì chế biến thịt khô và ngũ cốc.
Tắc Vạn lại mang tới cho hắn thiệt nhiều hoa quả kỳ lạ, từ
lúc phát hiện hắn thích ăn trái cây, y mỗi ngày đều hái cho hắn, hoa quả trong bộ lạc rất ít, vì đa số loại cây này sinh trưởng trên vách núi
đen, rất khó hái được. Bill dùng khẩu khí siêu cấp hâm mộ nói, trước kia Tắc Vạn chưa bao giờ hái cho cậu.
“Hôm nay thế nào?” Tắc Vạn hỏi về vết thương của Gia Á, nọc độc của bố đạt thú có tác dụng ăn mòn, vì
thế một khi bị thương sẽ rất khó khôi phục.
“Miệng vết thương
muốn lành rồi.” Gia Á hoạt động bả vai một chút, rõ ràng lúc bị thương
không thấy đau, nhưng khi sứt thuốc lại thấy kinh sợ, vết thương sâu đến mức có thể thấy cả xương cốt. Sau này mới biết được, loại bố đạt thú có hình dạng như khủng long kia có nọc độc ăn mòn.
“Còn phải tiếp
tục uống thuốc, độc tố vẫn chưa loại trừ hoàn toàn, nếu không trị dứt sẽ bị thương tới nội tạng.” Tắc Vạn nói, trên mặt không có biểu tình gì.
“Ân.” Gia Á bởi vì bị thương nên ngày nào cũng phải uống một chén dược có màu xanh biếc.
Mâu Đặc thấy thế lại bắt đầu cười trộm.
“Gia Á, Tắc Vạn là một lỗ đạt rất đảm đang, có phải không?” Mâu Đặc dùng khuỷu tay đẩy đẩy Gia Á.
“A ——?” Gia Á có chút đau đầu, Tắc Vạn có đảm đang hay không thì có liên quan gì tới hắn cơ chứ——
“Không quấy rầy các ngươi nữa, Gia Á, ta về đây!” Mâu Đặc nhanh như chớp ôm
lấy mớ thảo dược đã được phơi nắng chạy biến đi không còn tăm hơi.
“——” Mâu Đặc nói chuyện có chút là lạ.
“Hôm nay chúng ta đi ngang vách núi đen, ta nghĩ ngươi có hứng thú với thứ
này.” Tắc Vạn thấy Mâu Đặc đi rồi, lấy một mảnh tinh thạch màu lam trong túi ra.
“Là năng lượng nguyên.” Gia Á nhận lấy, hắn từng nói qua với Tắc Vạn muốn thu thập năng lượng của thế giới này, vì thế mỗi lần
đi ra ngoài săn thú luôn vì hắn tìm kiếm năng lượng nguyên.
“Này
là năng lượng nguyên hệ phong, cái màu đỏ lần trước là hỏa, còn cái lúc
đầu ngươi mang tới màu tím là hệ mộc.” Tắc Vạn giải thích.
“——”
Năng lượng nguyên ở đây phân rõ thuộc tính kim mộc thủy hỏa thổ sấm gió
và điện, không giống với các nguồn năng lượng thông thường ở các tinh
cầu trong hệ ngân hà. Càng tìm kiếm, Gia Á càng cảm thấy hi vọng rời
khỏi càng xa xôi hơn. “Gia Á! Gia Á” Giọng nói của Sophie từ tai nghe truyền tới, Gia Á nhìn Tắc
Vạn một chút rồi đi sang một bên nói chuyện với Sophie, tránh thú nhân
nơi này nghĩ hắn độc thoại một mình.
“Làm sao vậy?”
“Có
những sinh vật kì lạ đang tiến về phía bộ lạc Phỉ Tư Thắc, số lượng rất
đông, tốc độ rất nhanh.” Bởi vì trên người Gia Á có thiết bị truyền tin
nên Sophie dễ dàng tìm được vị trí, nơi này là một bình nguyên nằm về
phía tây đại lục. Phụ cận bộ lạc Phỉ Tư Thắc còn có rất nhiều bộ lạc
tương tự. Mà hiện tại căn cứ trên màn hình có một đám kỳ quái đang tiếp
cận bộ lạc, ý đồ có vẻ không tốt.
“Hướng nào?”
“Hướng nam của bộ lạc.”
Gia Á bước tới lập tức nói tin này cho Tắc Vạn, nhưng đối phương liệu có tin tưởng hắn hay không?
“Tắc Vạn, phía nam bộ lạc có thứ kỳ quái gì đó đang tiến lại đây, số lượng
rất đông, tốc độ cực nhanh.” Gia Á chỉ có thể thông tri với đối phương
như vậy, về phần tin hay không không phải chuyện của hắn.
Ánh mắt Tắc Vạn hiện lên một tia kinh ngạc.
“Ta đã biết.” Nói xong liền vội vàng đi ra ngoài, từ hướng nam đến nhất
định là thực nhân thử, gần đây luôn có thực nhân thử bất ngờ xuất hiện
từ hướng nam, vẫn chưa tìm được sào huyệt, tháng này đã bị ba lần công
kích.
Lúc nghe Gia Á nói lập tức đoán được thực nhân thử lại
triển khai công kích. Tốc độ sinh sôi của chúng rất nhanh, ngày đầu chỉ
có một con đến ngày thứ 2 sẽ lên tới mười con. Chờ đến bây giờ số lượng
nhất định đã tăng rất nhiều.
Gia Á nghe thấy âm thanh báo động
trong bộ lạc, đi ra ngoài phát hiện tất cả khảm đặc đều mang những đứa
nhỏ vội vã trở vào nhà, cửa sổ đóng chặt, còn chỗ cửa lớn đặt rất nhiều
cục màu trắng như muối.
“Gia Á, mau trở về, thực nhân thử sắp tới rồi.” Bill nắm tay Gia Á kéo trở lại phòng, trước cửa còn rắc một chút
bột trắng, sau đó đóng chặt cửa sổ.
“Thực nhân thử…….đáng sợ không?” Gia Á hỏi, dù sao hắn cũng chưa bao giờ thấy qua.
“Thực nhân thử chỉ xuất hiện ở các bộ lạc đông đúc, số lượng rất đông nên
nhiều lúc cũng phiền toái.” Bill cũng không quá khẩn trương, bộ lạc có
rất nhiều lỗ đạt thuộc tính hỏa, thực nhân thử sợ nhất chính là hỏa.
“Cái bột màu trắng đó là gì?” Gia Á hiếu kỳ.
“Là bột phèn, từ một loại đá mài ra, bình thường dùng để giặt quần áo. Thực nhân thử không thích mùi bột phèn nên đặt trước cửa đề phòng nó chui
vào, nhưng hiệu quả cũng không chắc chắn lắm, phải tìm được ổ nó sau đó
thiêu hủy.”
Hóa ra là xà bông giặt đồ! Gia Á mỉm cười, nơi này đã có công nghệ cao như vậy a. Bột giặt không chỉ giặt quần áo còn có thể
đuổi chuột, tiện
