Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324690

Bình chọn: 10.00/10/469 lượt.

cảm thấy có gì kỳ lạ.

Theo đường cũ tiến vào bộ lạc, dọc

theo đường đi còn chào hỏi một vài người bạn, còn chưa kịp tiến vào nhà

đã bị một người nào đó nhào vào lòng.

“Ngươi đã về.” Một nam tử tóc vàng xinh đẹp ngẩng đầu lên, tươi cười thực ngọt ngào.

“Ngươi? Ngươi là ai?” Bàng Đốn hoảng sợ vội vàng đẩy người này ra.

“Bàng Đốn? Ngươi làm sao vậy? Ta là bầu bạn của ngươi a!” Người này thản nhiên nói.

“Sao ngươi có thể là bầu bạn của ta được……..” Bàng Đốn không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

“Người ta thích chính là……? Là ai?” Bàng Đốn đột nhiên lại không nghĩ ra,

trong ấn tượng dường như mình có thích một người, chính là không thể nhớ được tên người nọ, hình dạng cũng không thể nhớ ra.

“Không phải

ta thì ai cơ chứ! Được rồi, Khả Nhân còn đang chờ chúng ta về ăn cơm

đó.” Nam tử tóc vàng ôn nhu kéo Bàng Đốn vào nhà.

“Khả Nhân là ai?” Bàng Đốn nghi hoặc, cha mẹ anh đều đã qua đời, cũng không có anh chị em, sao có người chờ anh ăn cơm được chứ?

“Ngươi rốt cuộc bị sao vậy? Khả Nhân là con ngươi a.” Nam tử tóc vàng nói.

“A!” Anh có con sao? Này, Bàng Đốn chợt nghẹn, ho khan suốt cả buổi.

Về tới nhà liền nhìn thấy một đứa nhỏ bốn năm tuổi, da màu lam xinh xắn

như búp bê ngồi chờ bên bàn ăn, màu da và vằn giống hệt anh. Ngồi xuống

ăn cơm, Bàng Đốn quan sát ‘bầu bạn’ còn có ‘đứa con’ của mình, hình ảnh

này vô cùng đầm ấm, nhưng không biết vì sao anh luôn có cảm giác kỳ

quái, cảm thấy tất cả những điều này có gì đó không đúng.

Nam tử

tóc vàng vô cùng ôn nhu, ngay cả nói chuyện cũng rất nhỏ nhẹ, nếu là lỗ

đạt bình thường nhất định sẽ rất vui sướng. Nhưng Bàng Đốn lại cảm thấy

rất kỳ quặc, bầu bạn của anh sao lại dịu dàng như vậy? Không phải thực

hung hãn mới đúng sao, chưa bao giờ nói được lời tốt đẹp, hở ra là đánh

đầu anh, mắng anh ngu ngốc………

Đúng rồi! Đúng là có một người như vậy, chính là cậu ta là ai? Cậu ta ở đâu chứ!

“Bàng Đốn?”

Một tiếng gọi khẽ đánh thức Bàng Đốn quay trở về tình huống trước mắt. Hiện tại anh đang ngồi bên giường, nam tử tóc vàng thì đang ngồi trước mặt,

khoảng cách rất gần, trên mặt còn có chút ửng hồng.

“Sao vậy?” Bàng Đốn nhíu mày, anh không thích cảm giác này, rất xa lạ.

“Khả Nhân cũng đã ngủ rồi, chúng ta……….” Tuy rằng không nói hết câu, nhưng ý tứ đã vô cùng rõ ràng. Nam tử tóc vàng chủ động hôn lên đôi môi dày của Bàng Đốn, nhiệt độ nóng bỏng bồi hồi trên môi anh.

Thực ấm

áp……….không phải ấm như vậy. Trong ấn tượng, người kia luôn lạnh như

băng. Đúng rồi, vì sao lại thế? Vì cái gì lại lạnh như vậy? Cho dù là ôm vào ngực cũng không thể làm cậu ta ấm lên được chút nào.

‘Bởi vì cậu ta căn bản không phải là người’

Một giọng nói quanh quẩn trong đầu, trong giây lát Bàng Đốn chợt nhớ ra! Sophie! Bàng Đốn thông suốt bật người dậy.

“Nơi này không phải nhà của ta, ngươi không phải là thật! Người ta thích tên là Sophie.” Đẩy người trên mình mình ra, Bàng Đốn chạy như điên ra

ngoài. Vừa chạy tới trước cửa thì những hình ảnh trước mắt làm Bàng Đốn

hoảng sợ, quanh cảnh xung quanh dần biến mất, hóa thành tro bụi bay theo gió. Quay đầu lại, nhà của mình cũng biến mất chỉ còn là một mảnh đất

hoang.

“Sophie!” Bàng Đốn chạy như điên về phía trước, anh thấy Sophie ngay trước mặt.

“Đừng tìm ta………” Sophie lạnh lùng nói, bóng dáng cũng không ngừng lùi về phía sau, mặc kệ anh chạy nhanh cỡ nào cũng không đuổi kịp.

“Ta là người tàn nhẫn nhất trên đời này không phải sao?” Sophie cười khẽ.

“Không phải! Ta không cố ý nói như vậy, Sophie, ngươi chờ ta với.” Bàng Đốn

muốn đuổi theo, anh muốn kéo Sophie lại để giải thích.

Trong giây lát, cơ thể bị một trận điện lưu lủi qua! Bàng Đốn mở to mắt, gương mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của Sophie xuất hiện ngay trước mắt.

“Sophie, thực xin lỗi, ta không phải cố ý.” Bàng Đốn vẫn không thể phân biệt

được ảo và thực, nghĩ chính mình còn đang đuổi theo Sophie vội vàng ôm

lấy người trước mặt không ngừng giải thích.

“Đại ngốc! Ngươi làm cái quỷ gì vậy!” Sophie thở phào một hơi, hung ác mắng.

May mắn cậu đuổi tới kịp bằng không Bàng Đốn chết còn không biết! Cậu lần

theo dấu chân của Bàng Đốn một đường tìm kiếm. Có lẽ nhờ vận may, cũng

có thể là tâm linh cảm ứng cậu lại có thể tìm thấy Bàng Đốn trong bóng

tối mù mịt này.

“Một mình chạy tới đây! Ngươi muốn chết thì nói

với ta một tiếng, ta cho ngươi chết thống khoái một chút!” Sophie cho

Bàng Đốn một cái tát.

Bàng Đốn sờ sờ hai gò má phát đau của mình, lúc này mới hồi phục lại tinh thần. Anh vừa mới gặp chuyện gì? Ảo cảnh

dần dần lủi đi, Bàng Đốn nhớ lại mọi chuyện. Trí nhớ dừng lại lúc anh và Sophie cãi nhau, sau đo anh bỏ đi. Không biết vì sao, hiện tại nghĩ lại lại không còn tức giận như vậy.

“Sophie, ngươi tới cứu ta a.”

Bàng Đốn đại khái cũng biết chính mình vừa xảy ra chuyện gì, thật là,

vừa nãy lại quên mất tác dụng của vùng sương mù này.

“Có quỷ mới tới cứu ngươi! Ta đây là tới xem ngươi chết chưa!” Sophie đứng lên, xoay người đi.

“Không còn việc gì thì nhanh lên, nơi này không thể ở lâu!”

“Sophie, từ từ!” Bàng Đốn vội vàng đứng dậy đuổi theo.

“Chúng ta nói chuy


pacman, rainbows, and roller s