mừng vừa lo.
Cho dù đạo diễn Ôn không có đĩa CD khác, nhưng nói cho cùng vẫn là một tai họa ngầm, ai biết được một ngày nào đó nó bỗng nhiên bộc phát thì sao?
Nghĩ đến đức hạnh của người cặn bã này, Tiêu Tiêu nghĩ nghĩ, lúc trước người kia nên túm lấy đầu của đạo diễn Ôn vào trong ngõ nhỏ mà đập thêm vài cái nữa, nghe nói đạo diễn Ôn chỉ bị thương ngoài da thịt, nghỉ ngơi nửa tháng sẽ khỏi, cô liền cảm thấy không được thoải mái.
“Vẫn còn tức sao?” Chung Thụy ngồi cạnh cô, ôm lấy bả vai của cô.
Anh bị cô đẩy ra, nhưng vẫn tiếp tục sáp lại gần, đẩy tới đẩy lui vài lần, Tiêu Tiêu cũng không thèm giận dỗi nữa, chỉ trừng anh: “Lần sau nói chuyện cho rõ ràng, không nên lừa em. Anh không biết em lo lắng thế nào đâu, nếu Nguyễn Tình không chạy tới đây, đến bây giờ em vẫn chưa biết có chuyện gì đâu…”
Sáng hôm qua, khi Nguyễn Tình chạy tới nói chuyện này, dáng vẻ của Tiêu Tiêu vừa sợ vừa 冏,đúng là rất mất mặt.
“Vâng ạ, anh sai rồi!” Chung Thụy sít lại gần, hôn lên môi của cô, Tiêu Tiêu giãy giụa, lửng lơ con cá vàng (ý là giả bộ từ chối đấy)
Cảm nhận được nụ hôn của Chung Thụy dần dần nóng lên, hai tay thăm dò vào quần áo của cô, cọ sát lung tung, Tiêu Tiêu khó thở đẩy anh ra, bỉu môi ngồi xuống, rầm rì một tiếng: “Đêm nay anh ngủ trên sofa!”
Chung Thụy sửng sốt, bất đắc dĩ mà cười cười: “Sáng mai còn phải quay phim, nghỉ ngơi không tốt ảnh hưởng đến chất lượng diễn của anh thì sao đây?”
Tiêu Tiêu vẫn còn đang bực, cô bày ra dáng vẻ không chịu lép vế với anh: “Anh là Ảnh đế, cho dù diễn không tốt, nhưng so với người bình thường thì lợi hại hơn nhiều, cần gì lo lắng! Quyết định như vậy đi!”
Nói xong, cô chui vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Nghe tiếng khóa cửa ở bên trong, Chung Thụy nhún nhún vai, vô cùng buồn chán mà nằm ở trên sofa mở quyển kịch bản ra xem.
Tiêu Tiêu ở bên trong cánh cửa đi tới đi lui, rồi lại giận dỗi chạy lên giường, nằm xem kịch bản, mặc kệ người trong phòng khách. Nhưng mà, trí nhí rất tốt lúc bình thường đến bây giờ vẫn chưa phát huy tác dụng, xem nửa tiếng, trong đầu không nhớ được một chữ.
Cô cáu kỉnh vò vò đầu, bắt đầu thu dọn gì đó trong phòng ngủ.
Vốn dĩ căn phòng đã được bày biện ngay ngắn chỉnh tề, Tiêu Tiêu và Chung Thụy nếu không vội vàng quay phim thì chính là đuổi theo hợp đồng, làm sao có dư thời gian mà ở nhà?
Đem vật nhỏ ở trên bàn đặt vào bên trái, rồi lại đặt sang bên phải, dịch tới dịch lui vài lần, Tiêu Tiêu ngẩng đầu, đã qua được nửa tiếng.
Một giờ đã trôi qua, không biết có phải Chung Thụy đang ngủ trên sofa ở phòng khách hay không?
Nghĩ tới thời tiết hình như rất lạnh, nếu buổi tối không đắp chăn, rất dễ bị cảm lạnh.
Tiêu Tiêu có chút lo lắng, nhẹ nhàng mở hé hé cửa ra một tí, nhìn thấy Chung Thụy đang dựa vào sofa, hình như anh sắp ngủ rồi, cắn môi dưới, rón ra rón rén đi qua.
Quên đi, nếu đêm nay Chung Thụy bị cảm lạnh, thì cảnh diễn ngày mai phải làm sao đây?
Cho dù giận dỗi, nhưng không thể phá hủy tiến độ quay hình được.
Tiêu Tiêu cho mình một cái cớ hợp lý, định đưa tay đẩy Chung Thụy tỉnh lại, thì cánh tay đã bị anh bắt được, kéo cô ngã vào lòng.
“Anh, Anh chưa ngủ?”
Chung Thụy hôn hôn hai gò má của cô, lại phát hiện bàn chân cô đã đỏ lên (vì lạnh), anh liền ôm cô lên ghế sofa: “Đêm còn dài, một người không ngủ được”
Sắc mặt của Tiêu Tiêu đỏ bừng, vừa ngượng ngùng vừa tức giận, người này càng ngày càng không đứng đắn.
“Có vẻ anh ngủ trên sofa rất thoải mái nhỉ, vậy để em vào phòng lấy chăn đệm và gối ra cho anh nhé, đêm nay anh ngủ trên sofa luôn đi”
Chung Thụy nhìn cô làm bộ đứng lên, vội vàng ôm chặt lại: “Cũng tốt, hay là chúng ta cùng ngủ trên sofa đi. Cái ghế này kéo ra chính là giường dành cho hai người đấy”
Tiêu Tiêu đẩy anh một cái: “Sáng mai còn phải quay phim, ngủ sớm dậy sớm mới tốt”
“Sợ cái gì chứ, chúng ta là những diễn viên tài giỏi, ngày mai cho dù phát huy không tốt nhưng cũng khá hơn người bình thường rồi, không phải sao?” Chung Thụy đang nói, nhưng động tác của hai tay thì không ngừng lại, trong chớp mắt đã cởi chiếc váy rộng thùng thình của Tiêu Tiêu ra.
Tiêu Tiêu duỗi chân đá anh, lập tức mắt cá chân bị Chung Thụy bắt được, nhất thời đứng không vững ngã xuống sofa, sau đó bị anh đặt ở dưới thân: “Động tác của anh sẽ rất nhẹ nhàng, chỉ một lần… Tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến biểu hiện ngày mai của em đâu”
Việc đã đến nước này, Tiêu Tiêu ngoài đồng ý ra, về cơ bản Chung Thụy sẽ không để cho cô phản đối, thuần thục mà bắt đầu…
Đến sáng hôm sau, sắc mặt của Tiêu Tiêu nóng lên, không phải xấu hổ mà là tức giận.
Chung Thụy cam đoan chỉ làm một lần, đúng là chỉ có một lần.
Nhưng mà người này từ đầu tới cuối, mỗi lần cô sắp lên tới đỉnh đều ngừng lại, rút ra ngoài chờ một chút rồi lại làm tiếp, giày vò Tiêu Tiêu quá mức.
Nói là một lần, thực ra từ đầu đến chân không biết bị Chung Thụy ăn bao nhiêu lần.
Vẻ mặt Tiêu Tiêu buồn bực, lần tới cho dù Chung Thụy nói cái gì cô cũng sẽ không tin nữa!
Chuyện đĩa CD thay đổi nữ chính, Tiêu Tiêu cho rằng sau khi trãi qua chuyện tối hôm qua, thì tất cả đã hoàn toàn chấm dứt, cho n