bị doạ sợ quá?
“Hiện giờ anh chỉ đang đùa giỡn với em đúng không? Sau khi trả thù xong anh sẽ vứt bỏ em đúng không?” Tim cô quá đau!
“Em nói linh tinh gì đấy? Có phải Tân Khắc lực nói bậy gì với em không?” Vậy mà cô cũng tin?
Anh bị hiểu lầm không thể giải thích được, cô cũng không cho anh cơ hội giải thích.
Tim Thanh Nhu đau như dao cắt. “Anh đi đi! Em không muốn gặp anh!”
“Em chọn tin Tân Khắc Lực chứ không tin anh!” Anh lùi về ngưỡng cửa.
Nước mắt của cô không ngừng rơi. “Anh đừng tới tìm em nữa! Em không muốn thấy anh!”
Nghiêm Tiêu cô đơn lái xe đi.
Cô rống khóc.
Thanh Nhu bước vào một quán café, đảo mắt tìm được Đông Uyển Ny đã ngồi chờ từ lâu. Cô ta vẫy tay với cô.
“Cô Quan vẫn khoẻ chứ?” Đông Uyển Ny nhỏ giọng chào hỏi nhưng vẫn khẽ động đến miệng vết thương.
Trời nóng mà cô ta khoác áo kín mít, trên mặt còn đeo kính râm.
“Tôi rất khoẻ.” Thanh Nhu nhận ra rõ cô
ta gầy đi một vòng. “Cô tìm tôi có chuyện gì không?” Thời gian này cô
không hề bước chân ra khỏi nhà, mỗi ngày đều tự giam mình trong phòng,
khóc không biết bao nhiêu lần.
Cô thẫn thờ mất vía, trong đầu ngập tràn hình ảnh của Nghiêm Tiêu.
“Hôm nay tôi hẹn cô tới là muốn nói cho
cô biết bộ mặt thật của Tân Khắc Lực.” Đông Uyển Ny bỏ kính râm và cởi
áo khoác ra. Tân Khắc Lực dám đánh cô ta, cô ta sẽ cắn lại hắn một
miếng! “Anh ta thường mượn rượu giả điên đánh tôi, quả thực không phải
là người! Cô Quan, may là cô không đồng ý kết hôn với loại súc sinh chó
má này!”
Thanh Nhu hít mạnh một hơi.
Trên mặt Đông Uyển Ny có vài vết bầm, cánh tay cũng xanh một mảng, tím một khối.
“Sao anh ta lại đánh cô?” Thanh Nhu không đành lòng.
“Bởi vì chuyện kia… anh ta không thoả
mãn được tôi. Anh ta xấu hổ nên đánh tôi cho hả giận…” Dứt lời cô ta
không kìm được tiếng nức nở.
Thanh Nhu lấy giấy nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ta.
“Khuya hôm trước anh ta uống say khướt
về, đánh tôi một cách tàn bạo. Nhắc tới cô, anh ta còn mắng cô vong ơn
phụ nghĩa!” Đông Uyển Ny vì động phải miệng vết thương nên hơi ngừng
lời, sau lại tiếp: “Tôi biết công ty anh ta sắp phá sản, là bị Nghiêm
Tiêu đánh sập. Anh ta trở tay chẳng kịp nữa!”
“Rất xin lỗi! Vì tôi mà Tân Khắc Lực mới đánh cô trút giận!” Nhớ tới Nghiêm Tiêu, tim Thanh Nhu vô cùng khổ sở và thê lương.
“Tôi hiểu đây không phải lỗi của cô. Anh ta nói anh ta muốn phá đám tình cảm giữa cô và Nghiêm Tiêu, còn đắc ý
nói đã thành công nữa. Cô Quan, không biết cô đã nghe anh ta nói gì chưa nhưng cô ngàn vạn lần không được tin lời anh ta!”
“Không phải cô nói cho Tân Khắc Lực biết là Nghiêm Tiêu muốn đùa giỡn với tôi ư?”
“Tôi thề tôi chưa từng nói những lời
này! Tất cả đều do Tân Khắc Lực láo toét! Tân Khắc Lực nói anh ta theo
đuổi cô là vì thân thể thuần khiết của cô, sau khi chiếm được rồi sẽ đá
bay cô! Tên này đúng là súc sinh!” Đông Uyển Ny càng nói càng giận.
Vậy chẳng phải… mấy ngày qua cô hiểu lầm Nghiêm Tiêu? Còn điên khùng tự kỷ ở nhà mấy ngày?
“Cô Quan, tôi thấy Nghiêm Tiêu thực sự rất thích cô. Mặc dù tôi không
biết giữa hai người xảy ra chuyện gì nhưng thư ký của Nghiêm Tiêu là bạn tôi, nghe cô ấy nói dạo gần đây Nghiêm Tiêu rất ít tới công ty, thân
thể cũng tiều tuỵ hẳn… Nếu hai người tâm đầu ý hợp thì không nên lãng
phí thời gian nữa, mắc công trúng kế của Tân Khắc Lực!” Đông Uyển Ny tận tình khuyên nhủ.
Thanh Nhu còn chưa kịp nói câu cảm ơn cô ta liền vội vã phóng đi. Cô muốn gặp Nghiêm Tiêu! Đều là do cô không tốt!
Tâm tình Thanh Nhu rạng ngời, dường như sau cơn mưa trời lại sáng.
Đợi thang máy nhích lên từng tầng một,
trong lòng Thanh Nhu kích động tới nỗi ngực muốn nổ mạnh. Cô nên mở
miệng với Nghiêm Tiêu thế nào? Cô nên đối diện với Nghiêm Tiêu thế nào?
Đầu tiên cô phát điên chạy tới nhà anh,
phát điên nhấn chuông cửa, tựa như một cô gái đang phát cuồng vì tình
yêu, vô cùng khát khao được trông thấy anh.
Nhưng sau đó cô phát hiện anh không có ở nhà, xe anh cũng không có ở đấy. Có lẽ anh đã tới công ty.
Phòng làm việc của tổng giám đốc nằm ở tầng cao nhất. Cô hỏi quầy tiếp tân, quả nhiên Nghiêm Tiêu ở đây!
Tuy nhiên thang máy lên đến lầu 27 thì
chợt dừng lại, bộ đàm truyền ra thông báo thang máy sẽ tạm ngừng hoạt
động ba mươi phút để tiến hành sửa chữa, xin mời những ai đang sử dụng
thang máy dành cho nhân viên ra ngoài.
Ba mươi phút? Cô không thể chờ lâu tới thế được.
Thanh Nhu vội vã nhấn nút mở cửa, lao ra khỏi thang máy. Sao cô lại xui xẻo thế nhỉ?
Phòng làm việc của tổng giám đốc ở tận lầu 50 đó!
Nhưng thôi, cứ lên trước rồi hẵng nói.
Cô như là đang chạy thi marathon, thở hồng hộc bò lên từng tầng lầu.
Bò đến tầng cao nhất thì chân cô dường
như nhấc không lên nữa. Chỉ còn ý chí gắng chống đỡ, ở hai bậc thang
cuối cùng thì suýt chút vấp ngã, may mà cô kịp giữ vững thân thể.
Mới bước khỏi cầu thang, cô liền phát hiện một đôi mắt sắc bén đang nhìn chăm chú vào mình.
Cô nhìn anh, thở phì phò hổn hển: “Em… em… em…” Mặt đỏ tới tận mang tai, nửa chữ cô cũng chẳng nói tiếp được.
“Nơi này không phải chỗ cô nên tới.”
Nghiêm Tiêu lạnh nhạt bảo, bước ch