theo hắn. Người đàn ông này thật ích kỷ, chỉ biết đổ hết lỗi lên đầu người khác!
“Khắc Lực, bất kể hôm nay có xảy ra
chuyện này hay không, tôi đều định nói với anh rằng chúng ta không hợp,
tôi sẽ không kết hôn với anh.” Cô từng chữ từng chữ nói rõ ràng. Nếu hắn nghe không hiểu thì cô cũng chẳng còn cách nào nữa.
“Vì sao?” Mặt Tân Khắc Lực chợt biến. “Anh yêu em như vậy… chẳng lẽ em không cảm nhận được ư?”
“Tôi rất biết ơn anh.”
“Anh không muốn em biết ơn anh!” Tân
Khắc Lực hoàn toàn mất khống chế. “Anh muốn tất cả! Em có Nghiêm Tiêu
rồi nên muốn đá anh phải không?”
“Anh tỉnh táo một chút!”
“Người yêu của em là Nghiêm Tiêu, đúng không? Em còn muốn giấu giếm tới khi nào?!” Hắn lay lắc bả vai cô.
“Khắc Lực, anh đừng vậy!” Sắc mặt Thanh Nhu tái nhợt. Hắn bóp đau vai cô!
“Em nghĩ anh nên tỉnh táo cách nào? Năm năm qua anh không nên nhẫn nhịn với em để nay bị từ chối phũ phàng thế này!”
“Tôi yêu Nghiêm Tiêu nhưng tôi cũng rất
biết ơn anh, chỉ là tôi không tài nào kết hôn với anh được!” Cuối cùng
cô cũng đem lời cất giấu trong đáy lòng nói ra.
Khuôn mặt Khắc Lực trở nên hung tợn. “Tao biết ngay mày là đồ đàn bà ti
tiện không nhờ vả gì được mà! Đúng là tao nên ra tay trước để chiếm lợi
thế!”
“Anh nói cái gì?” Thanh Nhu bị lời của hắn làm giật mình.
“Hai người đã lên giường rồi đúng không? Nếu mày có thể làm với Nghiêm Tiêu thì không lý nào chẳng thể làm với
tao!” Tân Khắc Lực nhào tới định hôn cô.
“Không! Dừng lại!” Cô quay mặt tránh.
“Trên giường Nghiêm Tiêu mày cũng tỏ vẻ
thế à? Miệng nói không muốn nhưng lòng thì muốn chết đi được! Tao không
cam tâm! Nhất định hôm nay tao phải có được mày!” Hắn đè cô xuống ghế
salon.
“Tân Khắc Lực, anh mau buông tôi ra!” Cô liên tục giãy giụa thân thể, cố gắng tránh thoát khỏi sự kiềm chế của hắn.
“Dù mày có giãy thế nào thì cũng chỉ càng làm tao muốn mày!” Tân Khắc Lực không ngừng tức giận hôn miệng nhỏ của cô.
“Nghiêm Tiêu sẽ không bỏ qua cho anh!”
Thanh Nhu liều mạng giãy giụa muốn thoát khỏi gọng kìm. Cơ thể cô là
thuộc về Nghiêm Tiêu, không cho phép người thứ hai chạm vào!
“Hiện tại có núi để dựa vào rồi à? Hừ!
Đồ đàn bà đê tiện!” Trên cánh tay cô xuất hiện vết máu. Tân Khắc Lực
điên tiết cực kỳ! Cô dám phản kháng hắn! Thế là hắn tức tối bóp cổ cô.
“Đáng đời!” Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ ửng của cô. “Cầu xin anh, anh mới thả em ra!”
Cô sắp không thở được!
“Sắp chết rồi đấy, mày không định cầu
xin tao à?” Tân Khắc Lực buông tay để cô hô hấp. “Tao sẽ không cho mày
chết dễ thế đâu! Tao muốn có được thân thể mày!” Hắn dường như nổi cơn
điên, điên cuồng nhào qua vuốt ve cơ thể bất lực của cô.
Cô dùng sức đánh hắn, đấm hắn, đạp hắn, không ngừng phản kháng.
“Con tiện nữ này! Hổ không phát uy mày
cho tao là mèo bệnh à? Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Hắn bắt lấy tay cô, bóp một cái.
Thanh Nhu đau đến chảy nước mắt.
“Nghiêm Tiêu… Nghiêm Tiêu…” Cô đau thấu tận tim gọi.
“Gọi anh ta cũng vô ích! Anh ta không
tới cứu mày đâu! Nói thẳng cho mày biết, Nghiêm Tiêu chỉ muốn đùa giỡn
với mày thôi. Vì có được mày rồi nên anh ta mới kêu Uyển Ny tới dụ dỗ
tao để mày càng xích lại gần anh ta, chờ anh ta chơi chán mày rồi sẽ đá
mày đi!” Tân Khắc Lực mặt không đổi sắc nói láo, cố ý để cô hiểu lầm
Nghiêm Tiêu.
“Anh nói bậy! Nghiêm Tiêu không phải
loại người đó!” Cô gào to, tuy nhiên đáy lòng lại dao động. Nghiêm Tiêu
thật sự cố ý đùa giỡn cô?
Nhưng… cô yêu anh mất rồi!
Trái tim cô đau quá!
“Là Uyển Ny nói cho tao biết! Nghiêm
Tiêu là một tên đại gia phong lưu, anh ta sẽ không cam lòng chỉ có một
con đàn bà. Tao khuyên mày đừng si tâm vọng tưởng tới anh ta nữa!” Tân
Khắc Lực thấy kế khích bác ly gián có hiệu quả nên càng thêm ra sức kích thích cô.
“Đừng nói nữa!” Lệ cô rơi đầy mặt.
“Rốt cuộc mày cũng hiểu mày ngu ngốc cỡ nào rồi?” Tân Khắc Lực tàn nhẫn hỏi.
Hắn bắt đầu động tay cởi quần áo của cô.
“Không! Đừng!” Cô đẩy tay hắn.
“Còn giãy giụa cái gì? Lên giường với tao chính là biện pháp tốt nhất để trả thù Nghiêm Tiêu đó!”
“Không!” Thanh Nhu đá hắn, cắn hắn.
“Cái tên không bằng súc sinh này!” Đột nhiên một giọng nói tức giận vang lên.
Là Nghiêm Tiêu!
Anh tới tìm Thanh Nhu. Kỳ quái cửa chính nhà cô không đóng, anh ngơ ngác vào trong thì nhìn thấy Tân Khắc Lực
đang muốn xé quần áo Thanh Nhu!
Nghiêm Tiêu túm lấy cổ áo hắn, đấm cho hắn một cú.
Tân Khắc Lực vội cầu xin tha thứ: “Tổng
giám đốc Nghiêm, anh tha cho tôi, đều là do Thanh Nhu dụ dỗ tôi, tôi
không nhịn được nên…”
“Tao tin vào mắt mình! Rõ ràng cô ấy
muốn phản kháng!” Nghiêm Tiêu lại đấm cho hắn một cú, đánh tới nỗi khoé
miệng hắn rỉ máu. “Tao muốn giết chết mày!”
Tân Khắc Lực thấy một nắm đấm của Nghiêm Tiêu lại định vung tới liền vội vàng bỏ chạy khỏi cửa.
“Thanh Nhu, em có sao không?” Nghiêm
Tiêu lo lắng nhìn cô. Trừ bị kinh sợ ra, tay cô còn có vết thương. “Anh
dẫn em đi bệnh viện!”
“Anh đừng chạm tôi!” Cô co rúm người. Vì lời Tân Khắc Lực, trái tim yếu ớt của cô vô cùng tổn thương.
“Em sao vậy? Anh là Nghiêm Tiêu nè, không sao.” Chẳng lẽ cô