Disneyland 1972 Love the old s
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322871

Bình chọn: 9.00/10/287 lượt.

là thứ quý giá nhất cô mua trong cuộc đời này, nhưng lại hoàn toàn không đau lòng.

Đối với món quà này hắn giống như thực sự không đặc biệt hứng thú. Người nào đó sau khi nhận quà tuy rằng không vui vẻ, nhưng vẫn treo cẩn thận vào tủ. Cô biết hắn rất coi trọng nó, tuy rằng công ty rất kiếm được tiền, hắn cũng không thiếu tiền, quần áo như vậy hắn cũng không lạ, nhưng hắn vẫn quý trọng.

Mãi cho đến hôm nay vào ngày quan trọng này, hắn mới mặc nó để đợi cô.

Hắn… thật sự yêu cô.

Hai mắt Y Thu Thủy đẫm lệ mông lung nhìn hắn, hắn trời sinh đã có khí chất vương giả, cao lớn tuấn tú, khí vũ hiên ngang, cho dù người qua đường có chuẩn bị hay đã kết hôn vẫn không tự chủ được vụng trộm đánh giá hắn. Nhưng hắn đều không nhìn tất cả, chỉ vững vàng đứng đó tiếp tục chờ.

Cô đã đến trễ một giờ. Mọi hôm chỉ cần đến trễ 5 phút là điện thoại đã bị hắn gọi không dứt, nhưng hôm nay hắn lại không làm vậy, rất kiên nhẫn, không phát giận, chỉ lẳng lặng đứng chờ, vẻ mặt bình tĩnh, không nóng nảy…

Cô muốn đi tới chỗ hắn, nhưng bước chân lại theo bản năng lùi về sau, nam tử như vậy, vĩ đại như vậy, tốt như vậy, làm sao chỉ có thể là của cô? Cho dù hiện tại là yêu, nhưng về sau thì sao? Tương lai thì sao? Nhỡ may hắn không còn yêu, vậy cô… có phải so với mẹ còn điên cuồng hơn? Cô có thể… muốn giết hắn hay không?

Rốt cuộc, cô vẫn xoay người rời đi, càng chạy càng nhanh, nhanh đến mức giống như phía sau có mãnh thú đuổi theo.

Hắn nói không sai, kỳ thực cô không tin không chỉ có hôn nhân, mà còn không tin chính mình.

Cô lập tức đặt vé máy bay, chọn New Zealand làm đích đến. Cô phải rời khỏi Đài Loan, cách càng xa càng tốt, tốt nhất là ở một chỗ khác trên địa cầu, bởi vì chỉ như vậy lòng cô mới không còn đau.

Trên ghế máy bay mềm mại thoải mái mà an toàn, cô hơi cuộn mình lại, nước mắt rơi như mưa.

Tả Nghiêm, từ hôm nay trở đi, em vĩnh viễn sẽ không ở cạnh anh được nữa…

New Zealand xinh đẹp lúc này đang là mùa xuân, cỏ biếc như mây, cừu trắng như tuyết, nhưng Y Thu Thủy tới hôm nay mới phát hiện, thì ra trên đời này thiếu không phải cảnh đẹp, mà là thiếu một trái tim cùng mình thưởng thức…

Trước kia cô thường xuyên đi ra ngoài du lịch, nhưng đó là khi bên cạnh có Tả Nghiêm. Lúc ấy cho dù có là phong cảnh bình thường thì cô vẫn có thể rất vui vẻ… Còn cô hiện tại không vui, hoàn toàn chính là tự làm tự chịu. Vốn dĩ cô đã có thể lựa chọn một cuộc sống khác, có hắn, có tình yêu, có tranh cãi, nhưng cũng có ngọt ngào… vậy mà hiện tại, cô chỉ có một mình.

Cô hiểu tính cách của Tả Nghiêm, hắn nói được là làm được, cũng giống như, hắn rất hiểu cô.

Hắn nói với cô, nếu cô không đi, thì vĩnh viễn cũng không cần đi… kỳ thực lúc đó hắn đã biết cô rất có khả năng sẽ lui bước, nhưng hắn vẫn cược, chẳng qua là, hắn thua.

Cũng mãi cho đến lúc ấy cô mới hiểu, thì ra cô luôn tự ti và sợ hãi, thì ra lời hắn nói đều là sự thật, chuyện năm đó, người bị thương sâu nhất không phải mẹ, mà là cô. Nó đã xâm nhập vào trong trí nhớ của cô, như bóng với hình.

Sự tổn thương kia làm cô sợ không dám bước tới hôn nhân, sợ đến mức thà tình nguyện buông tha hắn còn hơn lấy dũng khí đi tới nếm thử…

Nhưng sự báo ứng của cô, cũng rất nhanh sẽ tới…

“Ọe…” Lại qua một lần nôn tới choáng váng đầu óc, cô ghé vào bồn rửa tay để cố gắng đứng vững.

Sau khi miễn cưỡng ổn định, cô mới mở vòi nước súc miệng, ngẩng đầu, nhìn người trong gương tái nhợt, bên môi hiện lên một chút cười khổ, thật sự khó coi.

Nữ nhân như vậy, nam nhân như Tả Nghiêm sao có thể yêu thương? Ánh mắt hắn không phải có vấn đề chứ?

Nghĩ đến nam nhân kia, dạ dày cô lại đến một trận co rút, sau khi nôn tới mức chỉ còn dịch vàng mới lại mở vòi nước, đáy mắt một mảnh chua xót, đây là cuộc sống tự do của cô sao?!

Cô nhìn điện thoại đặt bên cạnh, không biết là lần thứ mấy do dự muốn mở máy. Mấy ngày này cô luôn ép chính mình phải tắt máy, không cần suy xét, không cần suy nghĩ, nhưng cho dù là đi toilet, di động cũng không bao giờ rời khỏi người. Loại tra tấn này sắp ép cô phát điên rồi…

Hôm nay cô đặc biệt xúc động, xúc động đến mức khắc chế không được mà cuối cùng nhắm mắt mở điện thoại… Năm mươi chín tin nhắn… Tim cô đập nhanh nghe từng cái một… Nhưng, không có của hắn.

Sớm đã nghĩ đến, không phải sao? Nhưng vì sao trong lòng vẫn không ngừng trầm xuống?

Cô ôm ngực, cố gắng đè xuống cảm giác buồn nôn càng thêm lợi hại, cô biết thân thể mình khẳng định đã xảy ra vấn đề, trong khoảng thời gian này mỗi ngày cô đều nôn, khẩu vị cũng không tốt, nếu không phải kỳ sinh lý vừa qua thì cô sẽ thật sự hoài nghi mình có phải mang thai rồi không, bởi vì dấu hiệu này rất giống những tiết mục khoa trương giả tạo trong TV.

Hôm nay đã nôn đến mức ngay cả mật cũng nôn ra, cho nên cô hiểu không thể lại kéo dài mà đành đi gặp bác sĩ.

Bác sĩ ở đâu cũng giống nhau, nghe xong bệnh trạng của cô quả nhiên câu đầu tiên là hỏi: “Thời gian hành kinh cuối cùng là lúc nào?”

“Ba ngày trước vừa hết.”

Chân mày bác sĩ cau lại, nhìn khuôn mặt cô không có huyết sắc, “Nói như vậy, tôi đề nghị cô nên kiểm tra dạ dày một chút.”