n, để vị tiểu hầu gia kia có thể nhìn thấy Uyển Ngọc không phải kẻ
học ít tài hèn, kiến thức nông cạn.”
( Tết Nguyên Tiêu: còn gọi là tết Thượng Nguyên, diễn ra hàng năm vào
ngày rằm thắng giêng âm lịch. Tết Nguyên Tiêu là đêm trăng tròn đầu tiên của năm mới. báo hiệu mùa xuân đã đến, mọi người ăn bánh, ngắm đèn
lồng, giải câu đố để chúc mừng nhau, đây là ngày lễ quan trọng đầu tiên
sau mùa xuân.
Đố đèn: là một trò chơi truyền thống của Trung Quốc, các câu đố dính trên đèn hoặc treo trên dây hoặc dính trên tường.)
Trên đường phố lớn Trường An phồn hoa bậc nhất chốn kinh thành có rất nhiều
tửu lầu, thường ngày phải cạnh tranh nhau rất khốc liệt, nên đến ngày
Nguyên Tiêu, n hững tửu lầu này càng phải giở hết những chiêu trò của
mình để thu hút khách quan. Vãn Hà lầu nghĩ ra một chiêu mới, tết Nguyên Tiêu hàng năm thường treo hàng trăm câu đố đèn trước cửa, nếu có người
nào giải được năm mươi câu, thì có thể dùng miễn phí một bàn tửu yến.
Vài năm gần đây, nơi này đã trở thành một trong những cảnh đêm cần phải
dạo qua của tết Nguyên Tiêu trên phố Trường An.
Cung Cẩm Lan nói: “ Khanh nhi nhanh nhẹn thông minh, đương nhiên là câu đố
đèn không gây khó dễ cho nó. Nhưng cho dù có đeo mặt nạ thì tiểu hầu gia sao có thể xem Khanh nhi thành Uyển Ngọc được?”
Cung phu nhân cười đắc ý, “ Để Khanh nhi dẫn theo Hướng Đại Trụ đi cùng.”
Cung Cẩm Lan “ ô” lên một tiếng, thầm nghĩ Hàn thị nhìn bề ngoài có vẻ rập
khuôn cứng nhắc, thì ra cũng khá nhiều thủ đoạn, có thể nghĩ ra kế tráo
mận đổi đào này.
Quản gia Hướng Đại Trụ của phủ An Quốc Công là một người nổi tiếng ở kinh
thành. Hắn vốn là người Hồ, được phụ thân của Cung phu nhân năm đó đi
chinh phạt Tây Vực mang về, hắn không chỉ mắt nâu tóc xoăn mà còn cao
lớn vượt trội, người bình thường chỉ đứng đến ngang vai hắn.
Trong kinh thành có rất nhiều người biết vị quản gia này, nếu có hắn đi theo, tất cả nhận định sẽ cho rằng Cung Khanh đeo mặt nạ chính là tiểu thư
nhà hắn.
Cung Cẩm Lan xưa nay luôn làm việc chặt chẽ cẩn thận, bèn nói, “Ngày hôm sau tiểu Hầu gia biết được chân tướng, nhất định cho rằng nàng và phu nhân
An Quốc Công lập mưu lừa hắn. Việc này không can thiệp vào có phải tốt
hơn không.”
Cung phu nhân phản đối: “ Tẩu tẩu chưa bao giờ nhờ vả thiếp việc gì, thật
khó tỷ ấy mới mở miệng, thiếp sao có thể cự tuyệt? Hơn nữa chúng ta
không nói người giải đố là Uyển Ngọc mà để tiểu Hầu gia tự cho rằng đó
là Uyển Ngọc, như vậy thì việc này sao có thể gọi là lừa hắn được?”
Thế mà không gọi là lừa gạt ư? Cung Cẩm Lan lắc lắc đầu không có cách nào hiểu nổi lý lẽ của mấy nữ nhân kia.
Trời vẫn còn chưa tối, nhưng trên đường phố Trường An tiếng người đã vô cùng huyên náo, ai ai cũng đổ xô ra đường.
Sau tết Nguyên Đán là đến những lễ hội khác nối tiếp nhau như tết Nguyên
Tiêu, lễ Trung Hòa, lễ hội hoa, lễ Thượng Ty ngày nào cũng tưng bừng náo nhiệt, nhưng trong đó tết Nguyên Tiêu là long trọng nhất, ba ngày liên
tiếp không có đêm, cả kinh thành tưng bừng chào đón, bách tính sôi nổi
ăn mừng, đi dạo khắp các phố ngắm đèn, cùng nhau vui đùa thâu đêm.
Dòng người trên đường vô cùng náo nhiệt, hầu như ai cũng đeo mặt nạ với muôn hình muôn vẻ chính là một điểm thu hút lớn của tết Nguyên Tiêu.
Những người nghèo mua mặt nạ rẻ tiền được bày bán ở những sạp hàng ven đường
để hòa cùng không khí chung. Còn người giàu có lại muốn mình phải nổi
bật khác người, thông thường để có một chiếc mặt nạ ưng ý, họ phải tiêu
tốn rất nhiều tiền. Đầu tiên phải bỏ một khoản tiền lớn để thuê họa sĩ
giỏi vẽ mặt nạ, sau đó lại thuê nghệ nhân nạm vàng khảm ngọc lên đó cố
gắng để chiếc mặt nạ đạt tới mức tinh xảo lộng lẫy, độc đáo, nổi bật
trong đêm hội Nguyên Tiêu.
Cung phu nhân dày công chuẩn bị hai chiếc mặt nạ, một chiếc thanh tú như đóa sen nở trên mặt nước, một chiếc thì mĩ miều quốc sắc thiên hương, cả
hai đều do họa sĩ bậc thầy chốn kinh thành tô vẽ tỉ mỉ, rồi sau đó mới
chuyển đến phường thêu dùng chỉ kim tuyến điểm xuyết trên cánh và nhụy
hoa. Dưới ánh đèn, những cánh hoa sẽ lấp lánh vô cùng sinh động, giống
như đang nở rực rỡ dưới ánh mặt trời, lung linh khoe sắc, đẹp không sao
tả xiết.
(Lễ Trung Hòa: Còn được gọi với nhiều tên khác nhau như Long Đại Đầu, Lễ
Xuân Long. Lễ Thành Long, đây là ngày lễ truyền thống của người Trung
Quốc diễn ra vào ngày 2/2 âm lịch. Đây cũng là ngày sinh của ông Địa.
Theo truyền thuyết dân gian, đây là ngày Long Vương ngẩng đầu lên hồ
nước gọi gió nên nó còn mang ý nghĩa sau ngày này trời sẽ mưa nhiều.
Lễ hội hoa: ngày 12/2 âm lịch
Lễ Thượng Ty: diễn ra vào ngày 3/3 âm lịch nhưng bây giờ không còn phổ biến nhiều trong tập tục của người Hán.)
Trời chiều chạng vạng, Cung phu nhân liền dẫn nữ nhi lên kiệu, đi thẳng tới phố Trường An, một con phố phồn hoa bậc nhất chốn kinh thành.
Lúc này dòng người đang vô cùng tấp nập, chen vai lấn chân, dường như tất
cả đều tụ tập ở đây vậy. Những chiếc đèn lồng thắp nến lung linh, ánh
sáng rực rỡ của chúng khiến cho những vì sao trên bầu trời cũng trở nên
mờ nhạt, đến cả vầng t