nh nói: “Đối xử tốt với Hạ Thiên, cậu
ấy thật rất thích cô. Có lẽ không chỉ đơn giản là yêu, là mê muội, là
mộng tưởng, là loại tình cảm ký thác.”
“Cậu có bị bệnh không?” Hạ Thiên giận dữ cắt ngang anh.
Tần Vũ Tinh mỉm cười, gật gật đầu. Một chiếc xe dừng lại bên cạnh, người phụ nữ đóng cửa xe lại, là Điền Phương.
Hạ Thiên sửng sốt một chút, trừng mắt liếc nhìn Thẩm Huy.
Thẩm Huy xoa xoa tay với nhau, nói: “Kết hôn là chuyện lớn, dù sao không thể không có người lớn.
“Tôi không cần…” Tần Vũ Tinh chu môi, cô bực mình nhất là Điền Phương. Sau
đó nhìn sắc mặt Hạ Thiên cũng không có ác ý, ngược lại có chút đồng cảm
với Điền Phương, dù sao cũng là chị em ruột. Về phần ký ức, nhất
định Điền Phương có nhiều hơn Hạ Thiên. Cho nên sau khi đã lớn tuổi,
khẳng định càng có nhiều hoài niệm hơn.
Ôi, cô thật sự là người không có chủ kiến.
“Chuyện này, dù sao nhiều hơn một người cũng không sao mà.” Tần Vũ Tinh lay
cánh tay Hạ Thiên. Cũng không phải hôn lễ giáo đường, ai tới cũng đều
phải chờ trước cửa. Cục dân chính không cần biết đó là ai.
Hạ Thiên ừ một tiếng, không để ý tới Điền Phương.
Điền Phương mang theo một chiếc xách tay, đi thẳng tới, nói: “Chị cảm thấy
rất thích hợp với Tần Vũ Tinh, chúc mừng hai em.” Ánh mắt của chị ta
mang theo vài phần thiện ý, so với trước kia hoàn toàn khác biệt. Tần Vũ Tinh không khỏi có chút bội phục con người Điền Phương thực tế. Rõ ràng là thái độ diễn kịch của chị ta và Hạ Thiên không giống nhau, nhưng
phương thức chung đụng của chị ta cùng với Hạ Thiên lại cùng một loại.
Thật ra, tính cách của chị ta và Hạ Thiên có chút giống nhau, đều là cái loại không quan tâm đến cách nhìn của người ngoài. Yêu người nào thì
bộ dáng bên ngoài lạnh nhạt thờ ơ, kỳ thật trong lòng rất khát khao sự
ấm áp của người ta.
Hạ Thiên không nhận. Thẩm Huy hòa giải nhận
lấy, nháy mắt với Tần Vũ Tinh, nói: “Đồng hồ số lượng có hạn Tiffany,
rất thích hợp với con gái.”
Tần Vũ Tinh do dự nhận lấy. Cô nhìn
vẻ mặt không chút biểu cảm của Hạ Thiên, có chút xúc động. Anh càng lạnh nhạt, càng chứng minh anh rất quan tâm. Không ngờ Hạ Thiên vẫn còn một
người thân, lại là con ruột của cô Cả, tính ra không khó đối phó.
Tuy rằng vừa mới mở cửa, nhưng trong hành lang đã có một cặp vợ chồng trẻ.
Sau khi bọn họ nhìn thấy Hạ Thiên thì nhỏ giọng xì xầm một hồi, chủ động đi tới hỏi: “Người này, anh có phải là người diễn vai luật sư Ngô Úy
Nha trong bộ phim Người Đẹp Luật Chính đang được truyền bá nhiệt liệt
không?”
“Hạ Thiên.” Hạ Thiên nói.
“Oa, thật sự là anh rồi. Anh cũng tới đây lĩnh chứng kết hôn hả?”
Hạ Thiên gật đầu một cái. Dù sao anh cũng không tính giấu diếm. Thẩm Huy
lập tức xông tới, nói: “Không được chụp ảnh… Không được chụp à!”
Cô gái trẻ của cặp vợ chồng nhìn lướt qua cậu ấy, kinh ngạc nói: “Thẩm
Thẩm Thẩm… Huy. Không lẽ anh và Hạ Thiên… aaaaaa! Rốt cuộc đây là tình
huống gì? Hai người các anh là đấng mày râu, chẳng lẽ có thể… Làm người
ta cảm động quá nè…” "Mẹ kiếp… " Thẩm Huy vội vàng giải thích: “Tôi tới làm chứng cho Hạ Thiên thôi.’
“Cảm tình của các người thật tốt.” Cô dâu mới cưới hoàn toàn không thấy Tần
Vũ Tinh, nhìn chằm chằm hai vị soái ca, nhìn tới nhìn lui, chỉ thiếu
điều nói là: “Các người hẳn là một đôi như lời đồn đại!”
Hạ Thiên kéo Tần Vũ Tinh đi vào bên trong phòng làm việc, tới trước mặt một bà
dì. Bọn họ nộp lên hộ khẩu và thẻ căn cước, nói: “Lĩnh chứng.”
“Tự nguyện phải không? Suy nghĩ kỹ chưa?” Bà dì tùy ý hỏi.
“Ạ, tự nguyện, đã suy nghĩ kỹ.” Hạ Thiên nói, Tần Vũ Tinh gật đầu.
Bà dì quan sát Hạ Thiên, nói: “Có phải cậu là minh tinh không? Tại sao cho rằng cậu chính là người nên được bảo vệ để con gái nhà người ta không
bỏ cậu?”
Tần Vũ Tinh mỉm cười, nói: “Dạ, anh ấy chính là minh tinh.”
“Rời khỏi giới nghệ sĩ rồi. Về sau chỉ đứng phía sau màn ảnh.” Hạ Thiên vội
vàng bổ sung, sợ Tần Vũ Tinh khơi ra chuyện xấu của anh.
“Vậy lát nữa xong ngay. Ký tên cho tôi.”
“Không thành vấn đề.”
Bà dì đưa cho một tờ giấy, nói: “Dựa theo cái này, cùng nhau đọc.”
Tần Vũ Tinh cúi đầu nhìn, hai người lờ mờ đọc theo: “Chiếu theo quy định
《Luật hôn nhân của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa》. . . Bắt đầu từ
bây giờ, bất kể tương lai như thế nào, chúng tôi cũng sẽ yêu thương lẫn
nhau, đồng cam cộng khổ, cùng nhau gánh vác tất cả trách nhiệm và nghĩa
vụ vợ chồng, gian khổ có nhau, không rời không bỏ, mãi đến muôn đời.”
Hì hì, Tần Vũ Tinh mỉm cười. Hạ Thiên cũng vui mừng không thể khép miệng lại. Anh hôn lên trán cô nói: “Thật là ngốc!”
Bà dì mỉm cười nhìn bọn họ: “Hôn nhân là trách nhiệm, lâu dài mới là chân
thật. Đây là sổ hồng của hai người, tổng cộng hai cái.”
Hạ Thiên không quên xác nhận với bà dì: “Ly hôn có cần giấy hôn thú không?”
Bà dì ngẩn người ra: “Đương nhiên rồi. Không có giấy chứng nhận hôn thú thì cần phải bổ sung trước rồi mới có thể ly hôn.”
Hạ Thiên gật đầu, tự mình cất hết cả hai sổ, nói cho có oai: “Em tùy tiện quăng đồ lung lung, anh giữ là tốt nhất.”
……
Tần Vũ Tinh bĩu môi cười nhạt: “Lại thích nói đùa.”
“Im lặng…” Hạ Thiên hôn cô