m trạng liền trở nên không tốt, nhưng cô thân là một nhà thiết kế thời trang, không cách nào kháng cự được khát vọng muốn đi xem ngày hội thời trang này.
“Quyết định như vậy nha.”
Thấy Phương Tư Hàng vẫn do dự không quyết, Hầu Mặc Khiêm liền quyết định thay cô, cô không nên thở phảo một cái, nhưng cô thật sự rất cám ơn anh, thay vì chủ động lựa chọn, không bằng cô bị động tiếp nhận quyết định này của anh.
“Em không cần lo lắng về chuyện lễ phục, anh đã chuẩn bị xong cho em rồi.” Giọng nói của anh trong trẻo, giống như xé tan màn đêm nhìn thấy ánh sáng.
“Lễ phục?”
“Dĩ nhiên rồi, em là bạn gái của anh, không thể quá thất lễ được.” Hầu Mặc Khiêm cười xảo quyệt.
“Không cần.” Phương Tư Hàng cự tuyệt, cô cho rằng chỉ là đi xem ngày hội thời trang, ai ngờ lại đến đó với tư cách là bạn gái của anh.”
Hầu Mặc Khiêm không cho cô cự tuyệt: “Anh vào trước đây.”
Phương Tư Hàng cắn môi, bất đắc dĩ đi vào công ty.
Sau khi trở lại phòng làm việc, cô mở điện thoại di động, có vài cuộc gọi nhỡ và vài tin nhắn, tất cả đều là muốn cô về nhà họ Phương sớm một chút.
Phương Tư Hàng cảm thấy buồn bực, trực tiếp ném điện thoại lại vào trong ngăn kéo, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, chân mày nhíu lại thành một cục.
Thật ra, chẳng qua cũng chỉ là làm bạn gái của anh thôi, nhưng làm bạn gái của anh sẽ dẫn đến rất nhiều phiền toái, nhà họ Phương và nhà họ Hầu vốn là đối thủ cạnh tranh, cô lại làm theo cảm tính mà chạy đến Hầu Thị làm việc, cô biết Phương Thị có rất nhiều phương diện không bằng Hầu Thị, Phương Thị sẽ không chuẩn bị phòng làm việc riêng cho nhà thiết kế mới, mà với Hầu Thị, đây là xuất phát từ việc tôn trọng mỗi một nhà thiết kế của họ.
Cô vẫn không nghĩ ra, với năng lực của Hầu Mặc Khiêm, muốn bạn gái nào mà không có, tại sao lại muốn liên lụy cô?
Phương Tư Hàng quyết định dẹp chuyện này qua một bên, sau khi tan tầm mới về nhà họ Phương một chút, xem xem rốt cuộc Phương Chấn Đào đang âm mưu tính toán cái gì.
Sau khi tan tầm, Phương Tư Hàng lập tức đến nhà họ Phương.
“Đây là cái gì?” Phương Tư Hàng nhìn tấm hình trên bàn trà.
Cô ngồi trên ghế sa-lon, ngồi đối diện cô là Phương Chấn Đào và mẹ lớn, còn Phương Tư Kỳ ngồi bên trái cùng ghế sa-lon với cô.
“Tuổi của con cũng không còn nhỏ nữa, đây là người mà mẹ lớn đặc biệt chọn cho con, trong một ngàn người mới chọn được một người tốt như vậy…” Phương Chấn Đào nghiêm túc nhìn cô.
“Tuổi không còn nhỏ?” Phương Tư Hàng nhìn về phía người vẫn thờ ơ, lạnh nhạt nãy giờ - Phương Tư Kỳ, “Còn cô ta?” Cô ta nhiều tuổi hơn cô mà, chắc cũng không còn nhỏ nữa chứ.
“Bây giờ đang nói chuyện của con, chuyện của Tư Kỳ không cần con phải lo.” Mẹ lớn nghiêm mặt, cũng bày ra vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô.
“Hả?” Phương Tư Hàng cầm tấm hình trên bàn lên, lông mày nhướn lên thật cao: “Người này…….”
“Đó là nhân viên ở công ty của ba con, cậu ấy hiền lành lại chịu khó, là nhân tài hiếm có, nếu như con có thể gả cho cậu ấy………”
Lúc đầu cô còn tưởng bọn họ sẽ lớn tiếng mắng cô chuyện cô đến Hầu Thị làm việc, thì ra là bọn họ muốn gả cô đi, đáng tiếc, diện mạo của cô thật sự không đủ xuất sắc, không đủ để hấp dẫn những người đàn ông có tiền, chỉ có thể gả cho nhân viên trong công ty, khiến nhân viên công ty cảm thấy cảm kích, nếu như ở thời cổ đại, không biết cô đã kết hôn bao nhiêu lần rồi a!
Phương Tư Hàng đặt tấm hình xuống bàn trà, nhìn Phương Chấn Đào, “Con biết anh ta.” Cô không những biết, mà còn nghe được rất nhiều chuyện về anh ta, nhìn bề ngoài anh ta rất trung thực, nếu như anh ta làm việc cũng thành thật như vậy thì …..nghe nói có rất nhiều cô gái thùy mị trong công ty bị anh ta quấy nhiễu, sàm sỡ, mà người không có một chút thùy mị như cô tự nhiên lại tránh được một kiếp, chỉ là người nhà họ Phương lại không có khả năng biết đến những chuyện này thôi.
“Tôi nhớ trước đây có một nữ nhân viên tố cáo anh ta sàm sỡ cô ấy.” Phương Tư Hàng nhàn nhạt mở miệng.
“Chuyện đó chỉ là lời đồn thôi thôi.” Từ nãy đến giờ Phương Tư Kỳ vẫn không nói chuyện, cuối cùng cũng lên tiếng, “Hơn nữa, đàn ông ưu tú thì thỉnh thoảng cũng có những vụ scandal chứ sao.”
“Nếu như anh ta ưu tú như vậy, thì rất xứng với chị rồi, không còn ai thích hợp hơn nữa đâu.” Phương Tư Hàng cười nhạt nhìn Phương Tư Kỳ.
Mặt Phương Tư Kỳ lạnh như băng, đưa mắt nhìn người đàn ông cười gian sảo trong tấm hình, nhăn mày: “Nói láo, loại đàn ông này……….”
“Tư Kỳ.” Mẹ lớn mở miệng, ngăn cản con gái nhanh mồm nhanh miệng.
“Hừ.” Phương Tư Kỳ tức giận quay đầu đi, thiếu chút nữa là bị lừa rồi.
“Chuyện này con không đồng ý.” Phương Tư Hàng nhấn mạnh từng chữ.
Ba người còn lại đưa mắt nhìn nhau, mãi lâu sau vẫn không ai mở miệng, rốt cuộc Phương Chấn Đào cũng lên tiếng: “Tư Hàng, con là con gái của cha, con nên nghe lời cha.”
“Nếu như không nghe thì sao đây?”
Phương Chấn Đào nghiêm nghị lườm cô: “Con đang trong thời kỳ phản nghịch sao? Chạy đến công ty đối thủ làm việc cha cũng chưa nói gì, bây giờ lại không muốn kết hôn với người cha giới thiệu cho con…..”
“Con rời khỏi Phương thị là vì cái gì, chẳng lẽ cha không biết sao
