ậy.” Quan Chấn Ngôn không cho là đúng
nói.
“Cho nên, anh mới nên đứng ra để cho mọi
người biết bề ngoài hoặc là sẽ ảnh hưởng đến phán đoán đầu tiên, nhưng một cái
gì đó trong tâm trí của mọi người, anh nghị lực, cho nên bây giờ anh mới là chủ
nhân lớn nhất ở chỗ này.” Đỗ Nhược Đồng ngẩng đầu nhìn hắn, trên khuôn mặt nhỏ
nhắn thỏa mãn kiêu ngạo đối với hắn .”Ở trong lòng em, anh làm cái gì, đều có
thể trong thời gian ngắn nhất làm được tốt nhất !”
Quan Chấn Ngôn nhìn thấy cô nhìn mình chăm chăm, không
nhịn được khóe mỗi nâng lên.
“Trên thực tế, anh cảm thấy rằng cái gọi
là『cuộc sống bình thường』,
anh thích ứng tương đối tốt, anh nên có tư cách biết được phần quà bí mật đi!”
“Nếu như anh đồng ý phát ngôn cho hoạt
động công ích này, em lập tức hai tay dâng lên phần quà bí mật này.”
“Anh và em cùng nhau phát ngôn” Hắn muốn
cầu xin.
“Đương nhiên là không có vấn đề!” Đỗ Nhược
Đồng vui vẻ nhảy vào lồng ngực của hắn, ôm chặt lấy c
“Anh sẽ cho mọi người biết, anh phát ngôn
là vì em. Anh muốn khiến mọi người hiểu được, chỉ cần nguyện ý tháo xuống phòng
bị để cố gắng, đó chính là cho mình cơ hội hạnh phúc.” Hắn ở bên tai cô nói
nhỏ.
“Ừ!” Đỗ Nhược Đồng dùng sức gật đầu, nước
mắt từ từ rơi xuống từ trong hốc mắt.
“Đừng nghĩ dùng khóc thút thít tới phân
tán lực chú ý của anh, em nói phải cho anh cái phần quà bí mật là gì?” Quan
Chấn Ngôn hôn lên nước mắt của cô, cố ý bướng bỉnh xòe bàn tay về phía cô.
Đỗ Nhược Đồng cắn môi dưới, đột nhiên vẻ
mặt trở nên bất an.
“Anh nghe em nói xong đừng tức giận đó ——”
cô nắm lấy áo sơ mi của hắn, lấy âm lượng nhỏ nhất để nói.
“Nói đi ——” hắn trầm giọng ra lệnh.
” Quà tặng thần bí là. . . . . .” Cô ấp a
ấp úng trong chốc lát, mới lấy dũng khí nói.”Em quyết định dừng thuốc tránh
thai bởi anh đã tìm về tự tin,vượt qua khúc mắc.”
“Em uống thuốc tránh thai!” Sắc mặt Quan
Chấn Ngôn trầm xuống, bỗng chốc đẩy cánh tay ở ngoài của cô ra, nhìn chòng chọc
mặt cô.
“Đúng. Trước khi quan hệ của chúng ta chưa
ổn định, em không hy vọng kéo vào một sinh mệnh nhỏ vô tội, như vậy sẽ chỉ làm
tất cả phức tạp hơn.” Đỗ Nhược Đồng sống lưng thẳng tắp, không chút nào né
tránh nghênh nhìn ánh mắt nổi trận lôi đình của hắn.
“Em không muốn, chẳng lẽ trước đó không
nên cùng anh thương lượng sao? Em biết anh muốn có con, vậy mà em còn uống
thuốc tránh thai!” Quan Chấn Ngôn gầm nhẹ, trừng mắt nhìn cô từ trên cao.
“Anh “suy bụng ta bụng người”, anh nên suy
nghĩ một chút lập trường của em. Nếu như a vẫn cảm thấy hoài nghi chuyện em
thật tình yêu anh thì làm sao anh có thể mang đến cho con một gia đình bình
thường được?”
“Em trái một câu bình thường, phải một câu
bình thường, anh có nhiều không bình thường quá!” Quan Chấn Ngôn mất khống chế
rống to ra tiếng, tức giận ở trong phòng làm việc muốn nổ tung lên.
Đỗ Nhược Đồng ngẩn ra, bị hắn rống đến nỗi
không thốt nên lời, cô cúi đầu, hai tay xoắn lấy nhau ngồi trên sô pha cũng
không nhúc nhích.
Quan Chấn Ngôn trừng mắt nhìn hai vai khẽ
run của cô, hắn bỗng nhiên xoay người lại, sải bước lớn đi đến bên
cửa sổ.
Tại soa hăn lại tức giận? Bởi vì chuyện cô
uống thuốc tránh thai, khiến hắn lại phát tác hối tiếc cùng tự ti, khiến hắn
cảm giác mình không “bình thường” ?
Nếu như hắn thật cho mình là bình thường,
hắn sẽ vì loại chuyện như vậy mà mất khống chế sao?
Quan Chấn Ngôn chậm rãi quay đầu lại, cô
vẫn duy trì tư thế cũ, cảm giác giống như cô vợ nhỏ mắc lỗi ngồi trên sô pha.
Trong khoảng thời gian này, cô vừa phải
làm việc, vừa phải xử lý công việc nhà một cách vất vả nhưng cô vẫn nở nụ cười
sáng lạng, cô không tiếc dụng tâm muốn hắn trai qua những sinh hoạt bình thường
trong cuộc sống, tất cả đều thoáng qua đầu óc của hắn. Tâm Quan Chấn cứng lại,
một cỗ khí nóng xông thẳng đến đáy mắt hắn.
Hắn sải bước lớn đi đến bên người cô,
bỗng nhiên ôm chặt cô vào ngực.
Đỗ Nhược Đồng níu lấy áo sau lưng hắn, lần
đầu tiên trong đời không thể tự chế oa oa khóc thành tiếng.
“Anh làm em sợ muốn chết. . . . . . Làm em
sợ muốn chết. . . . . .” Cô vừa khóc vừa mơ hồ nói không rõ.
“Không sao, không sao, không có sao. . . .
. .”
Quan Chấn Ngôn vùi cằm vào tóc cô nói, ôm
chặt lấy cô cho đến khi sức nóng trong mắt của dần dần mờ nhạt mới thôi, hắn mới
có biện pháp lên tiếng lần nữa.
“Em nói rất đúng, nếu anh không có cách
nào khôi phục cuộc sống bình thường, mà để cho em mang thai, quả thật không
phải là hành động sáng suốt.” Quan Chấn Ngôn nâng cằm của cô, khẽ hôn nước mắt
cô.”Anh sai rồi.”
“Em cũng có lỗi. Có lẽ sau khi có con, anh
sẽ từ từ có thói quen ở trong đám đông. Nhưng em không thể mạo hiểm như vậy
được, khiến con không vui.” Đỗ Nhược Đồng nói, hốc mắt vừa đỏ, đấm vào vai
hắn.”Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng tất cả cố gắng đều là uổng phí.”
“Ngàn lỗi vạn lỗi đều là do anh.” Hắn vuốt
ve lưng cô, dỗ cô như dỗ con nít.
“Ừ.” Cô đồng ý.
“Nhưng hiện tại anh muốn đem toàn bộ thuốc
tránh thai đi vứt!” Quan Chấn Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói, vẫn có một điểm
nhỏ nhỏ không thể quên được.
“Tuân l