The Soda Pop
Dâu Trưởng

Dâu Trưởng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324400

Bình chọn: 8.00/10/440 lượt.

thật uổng phí sinh ra làm người!

Diệp Nhi đã từng hối hận qua, nhưng cuối cùng nàng mang trong lòng một chút tham vọng không chính đáng, bản thân lại có thể may mắn chỉ một đêm liền mang thai, nàng cho rằng đây là trời cao cho nàng cơ hội, cho rằng có thể nhờ vào đứa nhỏ trong bụng để được một chút lợi ích thực tế.

Nhưng mà . . . . . Chẳng lẽ, đứa bé trong bụng nàng không phải của đại thiếu gia hay sao?

Nguyên Tu Chi quay đầu nhìn Vân Thanh La nhẹ giọng nói: "Nàng còn nhớ được đêm hoàng đế đại hôn không?"

Vân Thanh La gật đầu một cái.

"Chàng nói đã uống say, muốn ở nhà trước nghỉ ngơi, nhưng sau đó không phải đã trở về sao?"

Diệp Nhi cả kinh, không nhịn được mở miệng: "Cô gia không phải ngủ ở thư phòng nhà trước sao?"

Diệp Nhi sau khi bị nam nhân đoạt lấy, cũng không dám ở lại trên giường chủ tử, xấu hổ mặc quần áo tử tế, liền len lén chạy về nhà sau.

Mà khi làm chuyện đó, trong phòng không có đốt đèn, nàng cũng không có thấy rõ mặt nam nhân, lại bởi vì khẩn trương xấu hổ và lo âu phản bội tiểu thư, nàng thậm chí không có phát hiện ra giọng của nam nhân kia cùng cô gia có khác biệt.

Cho nên, nàng vẫn cho rằng mình là bị cô gia phá thân.

"Ngươi ước gì người ngủ trong thư phòng chính là ta sao?" Nguyên Tu Chi cười lạnh.

"Chẳng lẽ. . . . . . Còn có người khác?" Vân Thanh La tò mò hỏi.

"Nha hoàn tốt của nàng lần này đúng thật là leo lên cành cây cao rồi, vị kia thân phận so với phu quân nàng có thể còn cao quý hơn nghìn lần vạn lần à!" Nguyên Tu Chi vừa châm chọc vừa thở dài.

Vân Thanh La a một tiếng, đột nhiển tỉnh ngộ lại, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn Diệp Nhi.

"Chẳng lẽ. . . . . . Chẳng lẽ là hoàng thượng?"

Diệp Nhi hai chân như nhũn ra, ngã ngồi trên mặt đất.

Chi Nhi cũng trợn to hai mắt, một lần nữa nhìn Diệp Nhi giống như nhìn quái vật, rồi quay đầu lại hỏi Nguyên Tu Chi: "Cô gia, là thật?"

Nguyên Tu Chi gật đầu một cái.

"Hoàng đế đại hôn, nhưng đối với chỉ định hoàng hậu của Thái hậu cực kỳ bất mãn, đào hôn chạy trốn tới trong phủ ta. Bởi vì hắn tới, ta mới kêu Tần công công đi đến hầu hạ, nào nghĩ đến hắn lại gọi Hòa Noãn và Diệp Nhi. Bình thường thỉnh thoảng ta có nghỉ đêm ở nhà trước, ngủ thì trực tiếp ngủ, có thư đồng trong thư phòng hầu hã đã đủ, làm sao còn có thể kinh động đến nhà sau?"

Vân Thanh La ngẫm lại, quả thật đúng như lời Nguyên Tu Chi nói.

Nếu như hoàng đế không có tới, Nguyên Tu Chi sẽ không bảo Tần Lương đi.

Đúng rồi, đêm đó rất là lộn xộn, nàng còn lo lắng trượng phu say đến không biết gì, không để ý đêm khuya liền đi nấu canh giải rượu, sau đó Nguyên Tu Chi lại chạy đến nhà sau để ngủ, nàng còn cười hắn uống say chạy loạn, thế nhưng hắn lại nói chỉ có ngủ ở bên cạnh nương tử mới được yên ổn.

Vân Thanh La cùng Chi Nhi nhìn Diệp Nhi ánh mắt lại càng phát phức tạp, không biết nên khinh bỉ nàng, đồng tình nàng, hay là nên chúc mừng nàng.

Chi Nhi không nhịn được châm chọc nói: "Chúc mừng Diệp nương nương, mang thai long phượng, người có thể đã sắp một bước lên trời rồi."

Diệp Nhi chỉ là cắn môi rơi lệ, không nói một lời.

Nguyên Tu Chi nói: "Chuyện này, ngày mai ta phải đích thân cùng hoàng thượng nói chuyện, xem hắn có tính toán gì. Nếu như hắn nguyện ý, sẽ để cho Diệp Nhi vào cung. Chỉ là, những Ngự sử kia có lẽ sẽ công kích ta muốn hiến sắc đẹp, nịnh hót quân vương rồi."

Vân Thanh La mới mặc kệ hoàng đế làm thế nào, xác định Diệp Nhi mang thai không phải là hài tử của Nguyên Tu Chi, cuối cùng làm nàng thở phào nhẹ nhõm, tâm tình chuyển biến tốt đẹp.

Vừa thả lỏng một chút, nàng liền cảm thấy bụng mình có chút đau nhói, nhíu mi nhìn trượng phu làm nũng.

Nhưng Nguyên Tu Chi nửa điểm cũng không dám qua loa, lập tức huy động nhân lực gọi đại phu tới.

Lão đại phu chòm râu hoa râm, kinh nghiệm phong phú sau khi cẩn thận chẩn mạch cho Vân Thanh La, cười nói: "Không có việc gì, tâm tình kích động ảnh hưởng đến thai khí, chỉ cần uống chút thuốc dưỡng thai là tốt rồi."

Nguyên Tu Chi vừa mừng vừa sợ, khó kiềm được luống cuống lớn tiếng hỏi tới: "Đại thiếu phu nhân thật sự mang thai rồi hả?"

"Thiên chân vạn xác. Ta sẽ kê đơn cho phu nhân một số thức ăn thuốc bổ, ba tháng đầu này cực kỳ quan trọng, phải điều dưỡng thật tốt." Lão đại phu mỉm cười gật đầu.

Thời gian ngày mang thai tính ra, đúng là không lâu sau tân hôn, so với thời gian Diệp Nhi mang thai vẫn còn sớm hơn!

Nguyên Tu Chi vui mừng quá đỗi, cả đêm đều cười không khép miệng.

Sau đó, hoàng đế cự tuyệt tiếp nhận Diệp Nhi vào cung.

Hiện tại trong hậu cung rối loạn thành một đống hồ đồ, sau khi tuyển tú vào một lượng lớn quý nữ, trừ hoàng hậu ra, còn có phong vị vài người phi tử cùng mỹ nhân, tài tử, những nữ nhân đó cả ngày tranh giành tình nhân, huyên náo gà bay chó chạy, hoàng đế đau đầu đến độ muốn dọn nhà.

Hoàng đế Huyền Dục hâm mộ nói với Nguyên Tu Chi: "Trẫm cũng muốn giống như ái khanh, chỉ cưới một người trong lòng yêu thương, nhưng đáng tiếc à, loại chuyện như vậy đối với hoàng đế mà nói, căn bản là không thể nào thực hiện."

Không đón nhận Diệp Nhi vào cung, nguyên nhân cũng bởi vì suy tí