nàng đang ngủ xâm phạm nàng?
"Vật nhỏ, đã tỉnh?"
"Phu quân vẫn còn tức giận sao?"
Vân Thanh La cũng không cam khuất phục, dùng sức giãy dụa, thế nhưng điều này sẽ chỉ làm cho dục vọng của nam nhân nóng bỏng hơn, khoái cảm mãnh liệt kích thích nàng, khiến cho tay chân nàng cũng càng trở nên mềm mại vô lực.
Thay vì nói là giãy dụa phản kháng, không bằng nói là nghênh hợp làm nũng.
Nam nhân hiển nhiên rất yêu thích loại thái độ này của nàng, mút cắn chơi đùa nụ hoa của nàng, hạ thân dùng sức nhanh chóng rút ra cắm vào, thở gấp khan khàn nói: "Bảo bối, chỉ có lúc này nàng mới có thể ngoan ngoãn, thân thể so với cái miệng nhỏ nhắn của nàng thành thực hơn."
"Suy nghĩ một chút, ta nếu có thể làm cho nàng sung sướng thế này, cũng có thể làm cho nữ nhân khác sung sướng giống vậy, có phải hay không? Nói không chừng những nữ nhân khác so với nàng còn dâm đãng hơn, sẽ càng khiến cho lòng ta vui sướng đấy?"
Vân Thanh La rốt cuộc không nhịn được tức giận, khóc lóc hô lên: "Không cần! Không cho phép! Không được!"
Bị cảnh tượng nam nhân miêu tả kích thích, hai tay nàng vòng lên cổ hắn, còn có thể cố sức rời khỏi vị trí xoay ngược lại đè ép hắn dưới thân, nàng vượt qua cưỡi ở trên người hắn, cao cao tại thượng nhìn xuống ánh mắt thâm thúy không lường được của hắn, thân thể dùng lực kẹp chặt vật thô dài to lớn của hắn.
"Chàng là của ta, từ đầu đến chân đều là của ta, chỗ này cũng thế. . . . . . Tất cả đều là của ta."
Ánh mắt nam nhân trở nên sáng rực kỳ quái.
"Thật không?"
"Thật! Nếu như chàng dám không ngoan, thiếp thân sẽ khiến cho chàng không có khả năng giao hợp!"
"Ồ. . . . . . Xem ra về sau ta nhất định phải ngoan ngoãn rồi?" Ánh mắt nam nhân nguy hiểm ưỡn eo một cái.
Vân Thanh La cắn cắn môi, chủ động lắc lư chiếc eo nhỏ nhắn, liều chết khống chế cảm giác xấu hổ khó nén được của mình. Nàng cũng phải bất cứ giá nào, nên vì tương lai hạnh phúc bản thân mà có chút cố gắng, muốn làm cho nam nhân này không thể rời bỏ nàng, ngoại trừ nàng ai cũng đừng mơ tưởng.
Chỉ có khi bỏ ra cố gắng lớn nhất, kết quả cho dù là thất bại cũng sẽ không có gì tiếc nuối à?
Chuyện tình của Trịnh Phi Quỳnh cứ như vậy được nhẹ nhàng cho đi qua, Vân Thanh La và Nguyên Tu Chi tình cảm ngược lại vì vậy càng thêm hòa hợp.
Vân Thanh La sau khi tái giá lưng mang gánh nặng tâm lý, rốt cuộc bị Nguyên Tu Chi dùng thủ đoạn "Vô liêm sỉ" giải trừ, điều này làm cho nàng cả người đều có vẻ nhẹ nhàng tươi đẹp rất nhiều, khóe miệng thường xuyên như có như không gợi lên ý cười, đây giống như tình yêu hoà thuận vui vẻ, hâm nóng lên từng ngày từng ngày.
Mùng ba tháng ba, Lễ Thượng Tị. (Chi tị, chi thứ sáu trong mười hai chi. Từ chín giờ sáng đến mười một giờ trưa là giờ tị. Ngày tị đầu tháng ba gọi là ngày Thượng Tị. Tục nước Trịnh cứ ngày ấy làm lễ cầu mát)
Một buổi sáng tinh mơ, Diệp Nhi liền thu xếp lấy ra toàn bộ áo khoác ngoài của mùa đông phơi nắng, trải qua một ngày phơi nắng, đến lúc gần tối sẽ đem chúng nó cất vào lại, để khi mùa đông tiếp tục dùng.
Mọi người tin tưởng, ngày lễ Thượng Tị phơi nắng quần áo dễ dàng cất giữ, sẽ không bị hư hại.
Bởi vì là ngày lễ, Nguyên Tu Chi cũng khó được nghỉ phép.
Ăn xong điểm tâm, hai phu thê liền dẫn tôi tớ, lồng lộng hùng dũng chuẩn bị đi du ngoạn.
Vân Thanh La gả vào Nguyên gia tới nay, đây là lần đầu tiên chính thức ra cửa du ngoạn.
Hiếm thấy được tính cách trẻ con của nàng, sáng sớm liền bảo Chi Nhi chuẩn bị trang phục lộng lẫy cho nàng, sau lại ngại mặc váy hành động bất tiện, lại đổi thành một thân trang phục bó sát người theo kiểu của nam tử, mặc áo màu xanh đá đến gối, quần dài rộng rãi màu tím, cùng với ở dưới chân giày ống da hoẵng*, tóc cũng không vấn lên, chỉ dùng một cái vòng ngọc bích buộc lên thật cao, từ phía sau vừa nhìn đến giống như một tiểu công tử quý tộc. (*Con hoẵng, một loài thú giống như con nai, con đực có sừng ngắn, chân ngắn mà khoẻ, có tài nhảy, da mềm nhũn, phần nhiều thuộc dùng làm ví, có khi dùng để may áo.... các bạn muốn bít hình dạng của nó thì vào GG nhé)
"Nếu như ta bị những đồng liêu nhìn thấy, có lẽ sẽ hoài nghi Nguyên mỗ có sở thích đoạn tụ đấy." Nguyên Tu Chi cười nói.
Vân Thanh La cười khúc khích, cố ý dùng cây quạt nâng lên cằm Nguyên Tu Chi, mê đắm nhìn lão công nhà mình trêu chọc, "Đây là Tiểu Lang quân nhà ai, thật anh tuấn. Mau mau theo đại gia, bảo đảm ngươi ngày sau ăn ngon uống khoái."
Mấy nha hoàn cách gần đó cũng len lén cúi đầu buồn cười.
Lễ Thượng Tị cùng nước có liên quan, cho nên phải tới bờ sông đạp thanh*, mà dòng sông nổi tiếng nhất thành Kim Lăng chính là sông Tần Hoài rồi. (đi chơi trong tiết thanh minh)
Ra khỏi hướng Bắc Ô Y Hạng, chính là bến đò Đào Diệp, từ nơi này lên thuyền, một đường hướng Đông, thì có thể thưởng thức được phong cảnh phồn hoa nhất của sông Tần Hoài.
Con thuyền xa hoa lộng lẫy này là của Nguyên gia, Vân Thanh La đứng ở ven mép thuyền nhìn ra xa hướng bờ sông, thở dài nói: "Bây giờ mặc dù liễu xanh hoa hồng, cảnh sắc không tệ, nhưng chung quy không bằng được buổi tuối mê người hơn?"
Nguyên Tu Chi liếc xé