80s toys - Atari. I still have
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326074

Bình chọn: 7.00/10/607 lượt.

iả vờ ngoan ngoãn nghe lời nhưng đằng sau có những hành động trái ngược liệu chị có nắm được? Tôi có thể sinh tồn ở gia tộc William, chị tưởng từ trong cốt tủy của tôi muốn sống an lành? Nói cho chị biết, cách tự bảo vệ bản thân tốt nhất chính là phản kích, chính là tạo ra thế lực cho bản thân". Phong Vân William nhìn Ly Tâm một lúc rồi lắc đầu: "Nói với chị cũng chỉ tốn nước bọt thôi".

Ly Tâm nhăn mặt khi thấy Phong Vân William có bộ dạng nhỏ bé yếu ớt nhưng lời nói vô cùng mưu lược và sắc bén, hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình của cậu ta. Thằng bé này đúng là thâm sâu khó lường.

Cô cau mày cất giọng đầy tức giận: "Tại sao em nói cho tôi biết".

Phong Vân William tựa người vào thành giường, nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt coi thường: "Vì tôi cảm thấy chị đang làm nhục IQ của tôi".

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William. Cô đã sớm đoán ra thằng bé này không phải là người đơn giản, nhưng không ngờ quá đáng đến mức này. Cô nói lạnh lùng: "Vậy tôi không làm nhục nữa, tôi trực tiếp giải quyết cho xong". Vừa nói cô vừa rút khẩu súng chĩa thẳng vào Phong Vân William.

Phong Vân William lắc đầu mấp máy môi: "Rõ ràng chị không muốn giết tôi, dọa nạt tôi làm gì chứ?"

Một câu nói trúng tâm tư của Ly Tâm, cô liền thay đổi sắc mặt, hừ một tiếng cất khẩu súng vào trong áo và ngồi xuống giường. Nếu muốn giết thằng bé, cô đã không đưa nó về đây, thằng bé này tinh ý thật.

Bắt gặp vẻ mặt bình tĩnh trở lại của Ly Tâm, Phong Vân William gật đầu mấp máy môi: "Như vậy mới đúng, không được bộc lộ tâm trạng ra ngoài là bước đầu tiên tiến đến vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia".

Ly Tâm nhíu mày hỏi: "Em rốt cuộc bao nhiêu tuổi hả?"

Phong Vân William cười nhạt, ánh mắt cậu ta thâm trầm như đám Hồng Ưng chứ không phải là ánh mắt của một đứa trẻ. Vài giây sau, cậu ta mở miệng: "Tề lão đại nắm quyền hành ở Tề Gia năm 18 tuổi, tôi như thế này cũng không phải là chuyện kỳ lạ. Thân thế của chúng tôi đã định chúng tôi không thể đi con đường dễ chịu. Muốn bảo toàn mạng sống, chỉ có thể gấp rút trưởng thành".

Ly Tâm không ngờ Phong Vân William lại nói như vậy, cô ngây người trong giây lát rồi gật đầu: "Nhưng em vẫn còn là đứa trẻ".

Ánh mắt Phong Vân William lóe lên tia sắc lạnh: "Chị coi thường tôi?"

Nhìn bộ mặt đẹp đẽ như thiên thần nhưng đôi mắt tối tăm như địa ngục của Phong Vân William, Ly Tâm lắc đầu bất lực. Cô giơ tay vuốt tóc Phong Vân William: "Tôi vẫn muốn nhắc lại câu đó, tôi đã đưa em về đây thì sẽ không bỏ mặc em. Nếu em muốn bảo toàn mạng sống thì phải từ bỏ những thứ từ trong cốt cách của em. Em cũng biết là tôi không phải dọa em".

Phong Vân William không né tránh động tác dịu dàng của Ly Tâm, cậu ta nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. Cậu ta làm sao có thể không biết, đây là Tề Gia, tất cả mọi người đang chờ cậu ta mắc sai lầm để giải quyết cậu ta. Người của kẻ thù tuyệt đối không thể cắm rễ sinh trưởng ở nơi này, tuy tuổi còn nhỏ nhưng bản thân cậu ta hiểu rõ hơn ai hết. Có lẽ chỉ cô gái trước mặt là người duy nhất đối xử tốt với cậu ta.

Thấy Phong Vân William không lên tiếng, Ly Tâm vỗ đầu cậu ta nói ngắn gọn: "Xem xét nặng nhẹ". Nói xong cô đứng dậy đi ra ngoài.

Phong Vân William nằm trên giường nhìn theo bóng lưng Ly Tâm, cậu ta hơi cau mày, xem xét nặng nhẹ là một lời nhắc nhở sắc bén thể hiện tâm tư rất thông minh.

Mấy ngày sau đó Tề Gia không có bất cứ động tĩnh gì, Jiaowen đã quay về Italy giải quyết công việc của anh ta, còn đám Tề Mặc và Hồng Ưng vẫn như bình thường, không có động thái nào đặc biệt. Ly Tâm do không hiểu nội dung cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông nên hàng ngày cô chịu khó đến phòng điều khiển, tìm kiếm và nghiên cứu mọi tài liệu. Cô biết cô phải học hỏi từ đầu, một tòa lớn cũng bắt đầu từ nền móng. Tề Mặc cũng không bắt ép Ly Tâm, để mặc cô muốn làm gì thì làm.

Cầm tập tài liệu dày cộp trong tay, Ly Tâm cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cô bóp nhẹ mi tâm. Cô thật sự khó có thể tiêu hóa nổi tập tài liệu về lịch sử giới hắc đạo này.

Người luôn dính với cô như hình bóng chính là Phong Vân William. Nhìn quanh không thấy một ai, cậu bé thu lại vẻ yếu ớt đáng yêu và lườm Ly Tâm: "Đi theo chị là sai lầm của tôi".

Ly Tâm đang cắm cúi xuống đống tài liệu liền hừ một tiếng: "Em đừng có...". Lời nói của Ly Tâm dừng ở đây, cô lập tức ngẩng đầu nhìn Phong Vân William đang ngồi trên ghế sofa ở bên cạnh bằng vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên: "Em có thể nói chuyện?"

Phong Vân William lật tập tài liệu trong tay và cất giọng lạnh lùng: "Tôi nói với chị là tôi bị câm bao giờ chưa?"

Ly Tâm nhíu mày: "Thằng nhóc này dấu kỹ quá". Đến tư liệu điều tra của Hồng Ưng cũng chỉ ra cậu bé này bị câm, thế mà bây giờ có thể nói chuyện. Điều đó chứng tỏ cậu bé rất lợi hại mới có thể lọt qua mạng lưới tin tức của Tề Gia.

Phong Vân William hừ một tiếng, tỏ thái độ coi thường câu nói của Ly Tâm. Ly Tâm cũng chẳng để ý, cô tiếp tục cúi xuống xem tư liệu: "Sao tự nhiên em cho tôi biết?"

Thấy vẻ mặt của Ly Tâm không hề tỏ ra kinh ngạc ngược lại vô cùng bình thản, như cô dễ dàng chấp nhận việc cậu ta có thể nói chuyện, Phong Vân Will