XtGem Forum catalog
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214561

Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.

Ly Tâm đứng bất động, mắt không rời khỏi xe của khách quý.

Ly Tâm dậm chân, lại nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Tề Mặc, cô than thầm trong lòng, bị bắt ngay tại trận thế này, bây giờ mà cô dám bỏ đi ngay trước mặt hắn thì đến mười Ly Tâm cũng không bù đắp nổi, hơn nữa trước sau gì cô cũng chẳng thoát khỏi bàn tay hắn, vậy thì chỉ còn cách nghênh đón. Nghĩ đến đây, Ly Tâm không để ý đến người hầu đang sốt ruột, cất bước đi về phía Tề Mặc.

Ngô Sâm đứng ở ngay bên cạnh Ly Tâm, phản ứng nhanh lập tức giơ tay túm lấy cô và nói nhỏ: "Cô làm gì vậy? Chúng ta mau đi thôi, người đàn ông đó chúng ta không dây nổi đâu".

Ngô Sâm vừa nói vừa kéo Ly Tâm theo hướng ngược lại. Vừa rồi anh ta cũng bắt gặp đôi mắt Tề Mặc, dù chỉ là trong giây lát nhưng anh ta đủ nhìn thấy sự bá đạo tuyệt đối từ ánh mắt của hắn, sự bá đạo không phải ai cũng có. Hơn nữa, ánh mắt lạnh lẽo của hắn chiếu vào Ly Tâm, khiến anh ta nổi da gà, không hiểu Ly Tâm có thể chịu đựng?

Ly Tâm bị Ngô Sâm kéo về phía sau vài bước, cô lập tức giật tay ra khỏi Ngô Sâm: "Tôi biết". Nói xong cô lại rảo bước về phía Tề Mặc.

Lúc này, Tuấn Kỷ đứng ở cửa tòa nhà chính cũng đã phát hiện ra hành động bất thường của Ly Tâm. Thấy Ly Tâm đi tới với dáng vẻ miễn cưỡng, anh ta còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, cửa chiếc xe Cadillac đỗ ở phía trước đột nhiên mở ra, Hồng Ưng và Hoàng Ưng lặng lẽ xuống xe một cách có trật tự.

Tuấn Kỷ và Hồng Ưng đã từng tiếp xúc, vừa nhìn Hồng Ưng bước xuống từ cửa bên này, anh ta liền đoán ra khách quý là ai.

Bốn người đàn ông vừa xuống xe đều là những người tương đối xuất sắc, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng. Trong đó một người thấy Ly Tâm đi tới lập tức tiến về phía cô. Tuy Tuấn Kỷ chưa từng gặp Hoàng Ưng bao giờ nhưng việc anh ta ngồi trong xe chính đã đủ nói lên địa vị của anh ta.

Thấy Hoàng Ưng đi về phía Ly Tâm, Tuấn Kỷ nhíu chặt lông mày, nếu khách quý đến đây chính là Tề Mặc, vậy thì quy tắc của Tề Mặc tương đối nghiêm ngặt, hắn không bao giờ cho phép một người phụ nữ lại gần hắn. Anh ta vội vàng mỉm cười đi về phía Ly Tâm.

"Vị tiểu thư này, ở đây...".

Đám người hầu đứng cúi đầu ở hai bên thấy Ly Tâm đi tới lập tức lên tiếng ngăn cản. Không ngờ họ chưa nói hết câu, Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng cắt ngang lời họ: "Tránh ra". Đám người hầu ngẩng đầu nhìn Phương lão đại đứng trước cửa chính để chờ ý kiến chủ nhân. Phương lão đại hơi gật đầu, đám người hầu lập tức cung kính nhường lối cho Ly Tâm.

Ly Tâm liếc nhìn Hoàng Ưng, bắt gặp ánh mắt chế nhạo của anh ta, cô liền lườm anh ta một cái. Bây giờ tâm trạng của cô đang tương đối căng thẳng, vậy mà anh ta còn cười nhạo cô, anh ta thật sự không phải người tốt.

"Tôi xin lỗi, là do tôi sắp xếp không chu đáo, để bạn tôi làm phiền các vị, xin các vị thứ lỗi". Tuấn Kỷ vừa nói vừa xông đến đứng chắn trước mặt Ly Tâm.

Hoàng Ưng thấy vậy liền đưa mắt qua Tuấn Kỷ rồi lại liếc nhìn Ly Tâm đứng sau Tuấn Kỷ. Anh ta không lên tiếng mà chỉ nhếch mép cười cười.

Tuấn Kỷ vẫn giữ nụ cười tao nhã trên môi, anh ta gật đầu tỏ ý xin lỗi với Tề Mặc vẫn ngồi trong xe ô tô: "Tôi xin lỗi, Tề lão đại, mời ngài, phụ thân tôi đang đợi Tề lão đại. Hiếm có dịp Tề lão đại đến Phương gia chúng tôi, xin ngài đừng để mất hứng, hãy thứ lỗi bạn tôi đã mạo phạm đến ngài". Tuấn Kỷ vừa nói vừa phất tay ra hiệu Ly Tâm lui xuống. Nhưng Ly Tâm tự nhiên bị đứt một sợi dây thần kinh cứ tiếp tục xông lên, có lẽ cô thật sự không biết Tề Mặc là người vô tình và tàn nhẫn như thế nào.

Tề Mặc lạnh lùng đảo mắt qua Tuấn Kỷ mà không lên tiếng. Ly Tâm đứng sau lưng Tuấn Kỷ bắt gặp tia tức giận từ đôi mắt hắn, cô bất giác mỉm cười. Cô bảo Tuấn Kỷ ra mặt giúp cô từ lúc nào, dám đề nghị lão đại của cô tha cho cô, chẳng phải Tuấn Kỷ muốn gây chuyện với Tề Mặc hay sao?

Thế là Ly Tâm vượt qua người Tuấn Kỷ đến bên xe Tề Mặc. Cô vẫn giữ nụ cười tươi khi đối diện với gương mặt lạnh lùng của hắn, sau đó Ly Tâm mở cửa xe và hơi cúi người. Tuấn Kỷ đứng bên cạnh sững sờ khi chứng kiến động tác của Ly Tâm, đám Ngô Sâm và Tiêu Vân ở phía xa cũng hết sức kinh ngạc.

"Lão đại". Ly Tâm nói nhỏ, Tề Mặc lạnh lùng nhìn cô rồi từ từ bước xuống xe ô tô.

Tuấn Kỷ đứng gần Ly Tâm nhất nên nghe rõ câu nói của cô, đáy mắt anh ta lóe tia kinh ngạc nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. Anh ta nở nụ cười tao nhã và giữ thái độ bình thản cứ như đối với anh ta, chuyện Ly Tâm làm thuộc hạ của Tề Mặc không có gì đáng nói.

"Tề lão đại, hoan nghênh, hoan nghênh". Người đàn ông trung niên đứng ở cửa chính vội vàng mỉm cười đi tới khi thấy Tề Mặc xuống xe.

Tề Mặc gật đầu tiến lên nói lãnh đạm: "Phương lão đại".

"Mời". Sau khi kết thúc màn chào hỏi, Phương lão đại và Tề Mặc sánh vai đi vào tòa nhà chính. Ly Tâm không nói một lời nào, cùng đám Hồng Ưng đi theo sau Tề Mặc.

Tuấn Kỷ đi sau bố anh ta, quay sang bên này thấy Ly Tâm đi theo Tề Mặc. Anh ta cúi đầu vô tình bắt gặp chiếc nhẫn trên tay Ly Tâm trước đó bị miếng băng dán vết thương che đi nhưng không biết Ly Tâm bóc ra từ lúc nào, Tuấn Kỷ lắc đầu cười gượng, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không biến sắc.

Ngô