ng chịu nổi cuồng liệt ra vào , nữ tử hai mắt nhắm chặt, trong miệng nhỏ vẫn vô ý thức phát ra tiếng ngâm khẽ, thân thể như búp bê vải lắc lư trong từng trận cuồng phong.
Trong phòng lớn, bể bơi hiện lên từng gợn nước lấp lánh.
Có một chàng trai ngồi trên ghế dựa cạnh bể bơi, đôi mắt đạm mạc mặc dù mở , lại không hề có tiêu điểm, môi của hắn mím chặt, hình thành một độ cung trầm mặc mà kiêu ngạo.
Trần bá đứng ở phía sau chàng trai, lẳng lặng đứng thẳng .
Hiện tại đã gần hừng đông, mà thiếu gia cũng đã ngồi tròn hai canh giờ .
Hắn biết tâm tình thiếu gia không tốt, tim của cậu bị một cô gái làm bị thương, nhưng hắn không biết cô bé kia là ai, cô bé đó vì sao lại có ma lực lớn như vậy, làm cho thiếu giá vôn luôn ổn trọng bây giờ lại có cảm xúc dao động lớn như vậy.
Dường như nhất cử nhất động của cô đều trực tiếp ảnh hưởng đên tâm tình của thiếu gia.
Tiếng chuông dột ngột vang lên phá vỡ sự trầm mặc.
Trần bá cầm lấy điện thoại, cung kính đưa tới, “Thiếu gia, là điện thoại của phu nhân “
Chàng trai đưa tay lấy, dán tại bên tai, trong điện thoại truyền đến thanh âm quen thuộc, “Tứ nhi sao?, là mẹ, con rốt cuộc cũng về nhà, nghe Trần bá nói con đã khuya cũng không về nhà, làm mẹ rất lo lắng. . . Đã. . . Đã xảy ra chuyện gì sao… ?”
“…” Theo góc độ của Trần bá chỉ có thể nhìn thấy đôi môi thiếu gia mím chặt im lặng không nói một lời, thiếu gia trầm mặc, ngón tay nắm chặt di động.
“Trở lại Mỹ đi, Tứ nhi, mẹ thực sự rất nhớ con… Vẫn ngóng trông con có thể tới…”
Điện thoại nhẹ nhàng từ bên tai trượt xuống, ‘ba’ một cái rơi trên mặt đất.
Thân thể Trần bá rung rung một chút, hắn nhìn thấy thiếu gia nhắm hai mắt lại, khóe mắt mỹ lệ có một hàng chất lỏng không biết tên chảy xuống.
Trần bá run rẩy đưa tay nhặt lên điện thoại, đặt lên bên tai, trong điện thoại đã truyền đến tín hiệu bận, bờ môi của hắn lay động lại nói không nên lời, hắn không biết dùng lời nói gì để khuyên thiếu gia, hắn biết rõ trong lòng thiếu gia hẳn là rất khổ sở…
Hôm nay cô không có tiết dạy, nhưng vẫn muốn đến lớp học. Cô ngồi trước bàn làm việc, tinh thần hoảng hốt, mắt mông lung buồn ngủ. Cô mặc trên người một chiếc áo lông màu trắng, bên ngoài khoác một cái áo viền hoa màu hồng nhạt dài gần tới đầu gối, thân dưới mặc váy hoa màu đen. Thân trên áo màu trắng làm cho cô tinh mỹ như búp bê, mà thân dưới váy màu đen thêu hoa lại làm cho người ta thấy ở cô toát ra một mùi vị thành thục của phụ nữ.
Bọn họ rất biết cách trang điểm cho cô.
Thế nhưng cô thực sự mệt mỏi quá, cô giống như con rối để bọn họ tùy ý phát tiết dục vọng, là nô lệ bị bọn họ bắt nhốt, không có tư tưởng, không có tự do.
Đêm qua bọn họ muốn cô cả một đêm, buổi sáng cô thân thể trần truồng dính đầy tinh dịch, toàn thân không có một tia khí lực, hạ thể đau đớn căng phình, cả người như đồ chơi bị rút đi sức sống.
Bọn họ cẩn thận từng li từng tí giúp cô lau sạch thân thể, giúp cô trang điểm mặc quần áo, cô thực sự rất giống con rối để mặc cho bọn hắn bài bố.
Bọn họ vẫn như vậy tuấn mỹ cao to, tinh lực dồi dào, thế nhưng ai sẽ nghĩ tới buổi tối bọn họ giống như là ma quỷ ở trên người cô đòi hỏi vô độ.
“A…” Cô nhẹ nhàng nhíu mày, hạ thể truyền đến một trận ma sát rất đau. Cô chống bàn đứng dậy, cầm lấy chén nước trong tay, nghĩ đến dưới chiếc quần đen này, cô cái gì cũng không mặc, lập tức có một trận nóng xông thẳng lên mặt , cô rất xấu hổ.
Lúc này cửa phòng làm việc nhẹ nhàng bị đẩy ra, Tiêu Anh cùng Kiều Bối Nhi đi vào.
“Cô giáo, chúng em mời cô cùng đi xem bóng rổ” Kiều Bối Nhi vẻ mặt tươi cười.
“Trận bóng rổ nào?”
“Đương nhiên trận bóng rổ của là lớp chúng ta, có cô giáo ở đó nhất định sẽ càng kịch liệt ” Kiều Bối Nhi hưng phấn nói.
“Đúng vậy, cô giáo cùng chúng em đi đi, cô giáo có thể làm trọng tài, nhất định sẽ rất công bằng ” Tiêu Anh nháy mắt khẩn thiết nói.
“Thôi cô không đi đâu….. Các em cứ đi xem là được rồi….” Cô từ chối , bây giờ thật sự cô không muốn động đậy chút nào.
“Đi thôi, cô giáo” Kiều Bối Nhi sảng khoái, mặc kệ mọi việc kéo cô hướng về phía ngoài phòng học. Tiêu Anh thường ngày vẫn cũng cô thân biết giờ này cũng hùa theo đẩy đẩy cô ra ngoài.
Lam Tĩnh Nghi cứ như vậy bị bon họ vừa đẩy vừa kéo đến khu vực thể thao của trường, bên cạnh sân thể thao đã có không ít người vây quanh, phần lớn đều là nữ sinh, các cô bé miệng kêu khẩu hiệu, trên mặt phá lệ đều mang theo nét mặt hưng phấn.
“Lam Tứ, cố lên!”
“Nạp Lan Địch, cố lên “
Hai bên thanh âm không ai nhường ai, nghiễm nhiên trở thành hai đội cổ động viên đối lập với nhau.
Khi nghe đến hai cái tên này, Lam Tĩnh Nghi kinh ngạc quay đầu nhìn về phía sân bóng.
Nạp Lan Địch và Lam Tứ cùng mặc đồng phục học sinh màu đen nhưng lại không chút nào giống với người thường, cực kỳ nổi bậc như hạc giữa bầy gà! Bọn họ ở trên sân không ngừng chuyển động tranh chấp bóng, mái tóc ngắn mỏng manh tao nhã thường ngày theo các bước di chuyển không ngừng tung bay, ông trời hình như đặc biệt ưu ái cho bon họ, bọn họ cho dù trong thời điểm tóc tai bù xù rối loạn, rơi lung tung trên mặt, mỗi một cái giơ tay nhấc