Polly po-cket
Đào Thoát

Đào Thoát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212120

Bình chọn: 10.00/10/1212 lượt.

ông một chút biểu cảm.

Hắn vẫn nhắm chặt hai mắt, cho dù như vậy khuôn mặt hắn vẫn cực hạn mỵ hoặc, toàn bộ thân thể hắn như đang chìm dần trong bóng tối, nhưng vẫn giữ vững biểu tình lãnh ngạo, thanh cao.

Trong ánh mắt Tiêu Anh tràn đầy đau lòng, cô thà muốn người đứng nơi đó là mình cũng không muốn nhìn thấy hắn như thế. Lam Tứ, tính cách lạnh nhạt như sa mạc, lại cao ngạo như hồ dương* bây giờ lại bị phạt đứng ở chỗ này, chuyện này đối với hắn quả thật là một sự sỉ nhục.

*hồ dương : không biết cây gì @.@ Pass: 12345

Cô nhẹ nhàng đến gần, ngẩng đầu nhìn hắn, “Lam Tứ, đi thôi, cô giáo đã đi rồi “

Chàng trai vẫn tựa lưng trên tường, ngẩng cao đầu, nhắm chặt hai mắt, mái tóc vàng nhạt che khuất vầng tráng, bây giờ trông hắn yên tĩnh tựa hồ đã chết đi vậy.

Trong lòng Tiêu Anh hoảng sợ không thôi, “Cậu đứng ở chỗ này cô giáo cũng sẽ không biết , đi thôi, về nhà đi” cô kéo lấy tay hắn, cô có chút sợ hãi biểu tình tĩnh lặng này của hắn, dường như toàn bộ linh hồn đã hoàn toàn rời bỏ thể xác hoàn mỹ kia.

“Bỏ đi” chàng trai lạnh lùng mở miệng, vẫn như cũ không mở mắt.

“Không nên dằn vặt mình, tôi biết cậu căn bản là không sai…” Cô cố gắng dùng hết sức lực nhưng căn bản không thể làm cho hắn động đậy.

“Xin cậu hãy bỏ đi” chàng trai mở mắt, đôi mắt lạnh nhạt nhìn cô.

Tiêu Anh giật mình, cặp mắt kia vốn là xinh đẹp như vậy! Thế nhưng so với băng còn lạnh hơn , ở trong ánh mắt hắn, tay cô lặng lẽ buông ra, cô không dám nói nữa nói, yên lặng , ủy khuất thối lui vào trong góc.

Hành lang ánh sáng ngày càng mờ dần, cả khu vực chậm rãi rơi vào trong bóng tối, bóng đêm bao phủ toàn bộ nơi hành lang trống vắng. Bị bóng tối vây quanh chàng trai vẫn như cũ tựa sát vào tường, tư thế cũng không hề thay đổi.

Thiếu nữ đứng trong góc cũng như vậy duy trì tư thế cũ, chỉ là đôi mắt còn đang si ngốc nhìn về phía chàng trai, dường như vĩnh viễn cũng sẽ không chán ghét.

“Khốn kiếp” Nạp Lan Địch cầm trong tay giấy viết thư ném trên mặt A Bôn.

A Bôn chộp chụp lấy, bị dọa toát ra một thân mồ hôi lạnh. Mặc dù đó là thư của lão gia bảo hắn chuyển giao cho thiếu gia , hắn đơn thuần chỉ là người mang tin tức, thế nhưng tính nết hai vị thiếu gia hắn biết rất rõ, hắn rất sợ thiếu gia sẽ giận chó đánh mèo mà xử lý hắn.

“Anh không phải tự xưng làm việc gì cũng không thất thủ sao, A Bôn?”

Nạp Lan Luật nhẹ giọng hỏi, thanh âm kia nhẹ nhàng nhưng chỉ có hắn mới biết trong đó thấm đầy chất độc , so với đao kiếm cong kinh khủng hơn, có thể giết người rtong vô hình.

“Là… Là tôi vô năng…” A Bôn cúi đầu, hai đầu gối run.

Nạp Lan Luật hừ nhẹ, “Thông thường ở bên đó lão già đó có quy củ gì?”

“Thiếu gia tha mạng” A Bôn thân thể run rẩy kịch liệt.

“Nghe nói người nào không thể hoàn thành nhiệm vụ sẽ phải tự giải quyết, cắt đứt một ngón tay, A Bôn, anh cảm giác ngón tay kia là dư thừa sao?”

“Thiếu gia…” A Bôn quỳ xuống.

Nạp Lan Địch vốn vẫn không nói chuyện, nhíu mày, “Mau cút, đừng để cho tôi nhìn thấy anh nữa “

“Cám ơn thiếu gia” A Bôn bò dậy, ngã lên ngã xuống chạy ra ngoài.

Nạp Lan Địch khuôn mặt âm lãnh xoay người đi vào bên trong .

“Lão đầu thật ác độc, lại đi dùng thủ đoạn gây áp lực kinh tế để uy hiếp chúng ta” Nạp Lan Luật đi theo sau nói.

Nạp Lan Địch cúi đầu, không đáp lời, chỉ là khóe môi mân thành một đường, con ngươi đen lạnh dần, cắn chặt răng.

Lam Tĩnh Nghi từ trong tủ lạnh lấy ra bánh mì, quay người lại, bánh mì ba một cái rơi trên mặt đất.

Mùi long hương diên lan tràn trong không khí, một bóng dáng cao lớn áp gần vào vô, “Luật, bảo bối của chúng ta làm thế này làm sao có thể sống qua ngày, bánh mì còn tốt như vậy lại ném loạn trên mặt đất” lúc nói chuyện hắn nghiêng đầu nhìn ánh mắt của cô.

Lam Tĩnh Nghi vội vã gập thắt lưng nhặt lên, mắt né tránh hắn . Lúc hắn mới vừa bước vào biểu tình trên mặt thật sự rất đáng sợ

“Anh, bảo bối không thể sống qua ngày , là bởi vì bị anh dọa sợ nha” Nạp Lan Luật bộ dáng giống như không có chuyện gì xảy ra, còn tỏ vẻ rất vui mừng.

“Cô sợ tôi?” Nạp Lan Địch ninh mày nhìn cô.

“Không… Không có” cô rõ ràng đang nói láo, nhưng nếu như nói có, cô không dám nghĩ đến hậu quả là gì nếu cô dám nới như vậy.

“Nghe rõ rồi chứ” Nạp Lan Địch ném câu nói về Nạp Lan Luật ở phía sau.

“Quỷ mới tin” Nạp Lan Luật nhẹ xùy một tiếng.

Nạp Lan Địch không để ý tới hắn, nhìn nhìn bánh mì trong tay cô, “Làm cái gì vậy?” Thanh âm trở nên nhu hòa một chút.

“Có. . . xà lách, Thịt bò, mặt khác còn có xúc xích… thịt gà…” (* chém)

“Đây là bữa tối cô làm? Anh, cô giáo quả thật là có thể sống qua ngày nha “

“Xoi mói” Nạp Lan Địch hừ nhẹ, “Đây không phải rất tốt sao, đáng được cổ vũ, nhanh lên một chút , đem bánh mì làm xong đi, tôi đói bụng” nói xong, hắn xoay người ngồi xuống bàn ăn.

“Ngạo mạn cái gì chứ” Nạp Lan Luật nhỏ giọng nói thầm,

“Đến, anh giúp em” hắn hướng về phía Lam Tĩnh Nghi cười xán lạn.

Trong nháy mắt, Lam Tĩnh Nghi kinh hoảng, lúc này hắn hoàn toàn chính là chàng trai tươi tới tựa như ánh mặt trời buổi sớm chói lọi, những thứ tà ác mà cô biết về hắn trước đây tựa hồ đều là ác mộng của cô